Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 77. Kế Công Thành, Mưu Tấn Công Tâm Trí Quá Độc Ác, Quá Tàn Nhẫn!

Đúng lúc gã đang đau lòng thì khóe mắt liếc qua một cái lại phát hiện Cao Dương đang đứng ở phía bên kia, tay còn lén lút nhét vải vào trong miệng!

Gã lập tức trợn tròn mắt, tức giận nói: “Thằng nhãi ranh, chúng ta đang bàn luận binh pháp, cái thằng nhãi ngươi đang làm cái gì đấy?”

Một tiếng quát lớn vang lên, ánh mắt của mọi người có mặt đều đổ dồn về phía Cao Dương.

Cao Dương cũng ngẩn ngơ ra.

Sao thế?

Ăn chút vải Lĩnh Nam mà cũng vi phạm thiên quy sao?

Triệu Phá Nô hung hãn nói: “Thằng nhãi ngươi xưa nay lắm mưu lắm kế, lại còn công nhiên ăn vải ở đây, đủ để thấy trong bụng chắc chắn có mưu mẹo. Cái này mà không nói ra được ngô khoai gì thì ra đây đọ sức với lão phu một trận.”

Cao Dương nhả hạt vải ra, chỉ cảm thấy quá mức oan uộng.

Đây là lấy hắn ra trút giận đấy à?

Hắn nhìn về phía Cao Thiên Long nói: “Tổ phụ, người phải đòi lại công đạo cho tôn nhi chứ!”

Trong lòng Cao Thiên Long chợt động, đột nhiên sinh ra ý nghĩ.

Ông cất lời: “Dương nhi, ngươi cứ nói thử xem, nếu nói không hay thì ngày mai gặp mặt cháu gái của Lữ lão pít-phu, chọn ngày lành tháng tốt mà thành thân đi.”

“Hậu nhân của Định Quốc Công phủ đường đường mà lại không hiểu binh pháp, nói ra ngoài đúng là làm người ta cười chê. Nhân lúc thân thể lão phu còn cứng cáp, tranh thủ thời gian luyện lại tài khoản nhỏ thôi!”

Cao Dương nghe vậy liền trố mắt nhìn.

Lữ Chấn thì đột nhiên cười lớn lên: “Thằng nhãi ngươi coi như gặp may rồi, cháu gái của lão phu ngươi chỉ cần gặp một lần thôi, bảo đảm sẽ quên ngay con nhóc nhà họ Tống kia!”

Cao Dương nhìn gương mặt to bự của Lữ Chấn, thực sự không dám khen ngợi.

Hắn vội vàng nhìn về phía Cao Thiên Long: “Tổ phụ, cái này không thể được đâu ạ, không có tình cảm thì làm sao mà hạnh phúc được cơ chứ?”

Cao Thiên Long vẫn thản nhiên như không, nói: “Trên đời này có bao nhiêu đôi lứa yêu nhau rốt cuộc thành người nhà? Lão phu chỉ muốn bế thêm một đứa cháu chắt mà thôi!”

Cao Dương coi như nhìn ra rồi.

Người ông này của hắn là đang ép hắn một vố, đây là đang giăng bẫy hắn đây mà!

Thế nhưng hắn lại không dám đánh cược, dù sao nhỡ đâu đâm lao đành phải theo lao, làm liều thành thật thì cả đời này coi như xong phim.

Hắn hít sâu một hơi, nói với mấy người: “Thực ra, tôn nhi cũng lược hiểu đôi chút binh pháp.”

Tay bưng chén trà của Cao Thiên Long khựng lại, đáy mắt nổi lên một vệt tinh quang.

“Ồ?”

“Nói ra nghe thử xem.” Cao Thiên Long thản nhiên nói.

Mấy lão tướng khác cũng toàn là cáo già, đồng loạt gian trá mỉm cười.

Câu nói đầu tiên của Cao Thiên Long thốt ra là họ đã hiểu ý rồi, sau đó chẳng qua là phối hợp với màn biểu diễn của Cao Thiên Long mà thôi.

Mấy người thổi thổi nước trà nóng hổi trong chén, nhấp một ngụm, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.

“Chính là “Thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh, kỳ hạ công thành. Công thành chi pháp, vi bất đắc dĩ”!”

Cao Dương câu nói này vừa thốt ra.

Phụt!

Lữ Chấn vừa nhấp ngụm trà vào miệng lập tức phun vọt ra ngoài, bắn tóe tung lên người Tần Chấn Quốc.

Mắt gã trợn tròn xoe, nhìn Cao Dương như thể nhìn thấy quỷ.

Gã lẩm bẩm tự nói: “Thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh, kỳ hạ công thành. Công thành chi pháp, vi bất đắc dĩ!”

Ở bên kia, Tần Chấn Quốc bị phun đầy mặt.

Thế nhưng y lại như không cảm nhận được, cũng bị những lời này của Cao Dương làm cho chấn động.

Kẻ ăn chơi trác táng nhỏ của Định Quốc Công phủ thực sự hiểu binh pháp sao?

Dù là Cao Thiên Long ôm niềm hy vọng vào Cao Dương thì cũng phải kinh ngạc.

Mấy câu nói ngắn ngủi nhưng xứng danh là đại thành của binh pháp!

Lữ Chấn là người đầu tiên không nhẫn nại nổi, nói: “Thằng nhãi ranh, lão phu đúng là nhìn nhầm ngươi rồi, ngươi thực sự hiểu binh pháp.”

“Ngươi mau nói xem, làm thế nào công thành giảm bớt thương vong của tướng sĩ? Lại còn có thể nhanh chóng hạ gục Đại Sở?”

Bên trong đại đường, vài ánh mắt chớp động tinh quang đồng loạt quy tụ trên người Cao Dương.

Cao Dương mỉm cười nói: “Đầu tiên, hai quân đối lụy, quân ta có thể ngụy trang thực lực, phái vài người xuống dưới thành chửi mắng.”

“Cái gì khó nghe thì mắng cái đó, từ mắng mẹ già, mắng vợ hắn, rồi mắng tới tổ tông hắn, mắng tổ tông Sở Hoàng, dụ dỗ hắn ra khỏi thành truy đuổi!”

“Sau đó vào thời điểm then chốt, một toán quân từ sườn dốc xông ra đánh tan bọn họ, thừa thế xông vào trong thành!”

Mấy người ngẩn ngơ.

Phương pháp này có lý lẽ nhất định, nếu chủ tướng giữ thành là một kẻ nóng tính, một khi không nhẫn nại được thì sẽ mắc bẫy ngay.

Triệu Phá Nô cất lời: “Sùng bái sỉ nhục tấn công đúng là có tính khả thi nhất định, nhưng trong vòng trăm năm nay chiêu này có quá nhiều tướng lĩnh sử dụng qua rồi, người có hiệu quả lại quá ít.”

“Thời buổi này, phàm là chủ tướng giữ một thành thì tuyệt đối không phải kẻ vô năng!”

Lữ Chấn có phần thất vọng nói: “Thằng nhãi, ngươi cho lão phu cảm giác giống như bô phân dát viền vàng vậy. Ngươi nếu không nói câu “Thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh, kỳ hạ công thành, công thành chi pháp, vi bất đắc dĩ” này thì lão phu còn đánh giá ngươi cao hơn ba phần!”

“Nhưng câu này vừa thốt ra thì lão phu lại có phần thất vọng rồi!”

Tần Chấn Quốc tuy không nói gì nhưng suy nghĩ cũng giống như Lữ Chấn.

Cao Dương không hề hoảng hốt, bóc một quả vải nhét vào trong miệng, hắn tiếp tục nói: “Các vị lão tướng quân bớt nóng giận, phương pháp này chỉ có hiệu quả với tướng lĩnh bình thường, đúng là không tính là thượng thừa chi pháp.”

“Nhưng tiểu tử vẫn còn một kế nữa!”

Mọi người nghe thấy câu này, ánh mắt lại ngoảnh nhìn về phía Cao Dương.

“Phúc bá, lấy cho bản công tử một ít gạo tới đây!”

Cao Dương cất tiếng gọi, Phúc bá không dám chậm trễ, vội vàng đi xuống.