Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 84. Nữ Đế Kinh Ngạc, Danh Tiếng Của Trẫm Khó Giữ (2)
Cao Dương xoay người đi ra ngoài phủ, Cao Trường Văn vội vàng đi theo sau lưng, cũng không quên hỏi: “Đại ca, chúng ta đây là đi đâu chơi đùa thế?”
Cao Dương cũng không ngoảnh đầu lại: “Yên Chi các.”
Cao Trường Văn vừa nghe thấy Yên Chi các, đôi mắt chợt sáng rực lên.
“Yên Chi các, đây đúng là chỗ tốt rồi.”
“Đại ca, chúng ta mang theo bao nhiêu bạc thế, mức tiêu xài trong Yên Chi các này không thấp đâu nhé.” Cao Trường Văn tràn đầy vẻ mong chờ nói.
Cao Dương nghe vậy khựng bước, ánh mắt nhìn về phía khuôn mặt hơi có phần non nớt của Cao Trường Văn.
Tên này hình như rất quen thuộc đường lối.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng.
Thời cổ đại không giống hiện đại, thành thục rất sớm. Nhìn dáng vẻ lão luyện này của Cao Trường Văn, đa phần là đã phá thân từ lâu, sớm đã không còn trong sạch nữa rồi.
Tuy nhiên hắn cũng có chút tò mò về mức tiêu xài ở Yên Chi các: “Bao nhiêu bạc thì có thể quẩy tưng bừng?”
Cao Trường Văn vuốt cằm nói: “Nếu như qua đêm thì cô nương bình thường mất vài chục lưỡng, loại tốt một chút thì phải trăm lưỡng bạc. Còn về bốn đại hoa khôi của Yên Chi các, bất kỳ cô nào ước chừng cũng phải tốn tới vài ngàn lưỡng bạc.”
“Bạo lợi thế sao?” Cao Dương có chút kinh ngạc.
Mặc dù trong ký ức Yên Chi các được coi như tiêu kim khúc, nhưng nại hà nguyệt bổng của nguyên chủ lại chẳng có bao nhiêu.
Hơn nữa đại bộ phận đều mua phấn nụ nước hoa cho Tống Thanh Thanh, rồi cả một số tơ lụa thượng hạng, thế nên Cao Dương cũng không nắm rõ giá cả thị trường.
Cao Dương không khỏi chắc lưỡi than thầm, cái Yên Chi các này quả thực là bạo lợi.
Như vậy thì kế hoạch mở câu lạc bộ của hắn cũng phải đưa vào lịch trình rồi.
Hai người lên xe ngựa, chạy thẳng về phía Đông Thị sầm uất nhất Trường An thành.
Bên trong xe ngựa, giọng nói phấn khích của Cao Trường Văn vang lên.
“Đúng gọi là trên chiến trường có cha con, chốn ả đào có hai huynh đệ. Vốn nghe nói hoa khôi Yên Chi các một đêm ngàn vàng, huynh trưởng gần đây lại kiếm được một khoản bạc lớn, hay là huynh đệ ta xa xỉ một vố. Đến lúc đó hai huynh đệ ta một trước một sau tạo thành thế gọng kìm, nhất định làm cho nàng hoa khôi đó đầu đuôi không thể ngó ngàng tới nhau.”
Trong đầu Cao Trường Văn tưởng tượng ra một vài hình ảnh, không khỏi haha cười lớn.
Khóe miệng Cao Dương giật giật, thời điểm này hèn gì muốn hất cái tên này xuống xe.
Bản thân mình vốn dĩ là một độc sĩ, danh tiếng đã chẳng ra làm sao, cộng thêm cái tên này nữa thì e rằng danh tiếng cả cái Định Quốc Công phủ này đều tan thành mây khói hết.
Bên trong hoàng cung.
Ngự thư phòng.
Võ Chiếu tâm trạng cực tốt, trên khuôn mặt tuyệt mỹ đong đầy nụ cười.
“Vinh Thân vương tự cậy thân phận, quyền khuynh triều dã, ngày càng không coi trẫm ra gì. Cao Dương hôm nay coi như đã trút giùm trẫm một mảng hận lòng.”
Nàng nghĩ tới cảnh mặt Vinh Thân vương xanh lét tại buổi bãi triều sáng nay, trong lòng vô cùng sảng khoái.
Bên cạnh, Thượng Quan Uyển Nhi cũng gật gật đầu, đôi mắt đẹp của nàng cũng mang theo một luồng khí lạnh, rõ ràng cũng cực kỳ bất mãn với sự ngạo mạn của Vinh Thân vương.
“Báo!”
“Bệ hạ, Tả Uy Vệ Đại tướng quân Tần Chấn Quốc, Hữu Uy Vệ Đại tướng quân Lữ Chấn, cùng Hộ Quốc Công đồng thời sai người dâng tấu chương!”
Giọng nói của thái giám vang lên, trên mặt Võ Chiếu xuất hiện một sự tò mò.
“Ồ?”
“Ba vị tướng quân cùng dâng tấu chương? Trình lên đây!”
Sự tò mò của Võ Chiếu bị khơi dậy, nàng cất lời nói.
Thái giám dâng vội tấu chương trong tay cho Võ Chiếu, Võ Chiếu mở ra xem, càng xem sắc mặt càng trở nên kỳ quặc.
Nàng vốn dĩ cho rằng ba người cùng dâng tấu là có đại sự gì xảy ra, nhưng không ngờ...
Nhìn thấy nét mặt của Võ Chiếu, Thượng Quan Uyển Nhi biến đổi vẻ mặt, cứ ngỡ là vùng biên cương xảy ra đại loạn.
Nàng dội dã lên tiếng hỏi: “Bệ hạ, lẽ nào đã xảy ra đại sự gì rồi sao?”
Võ Chiếu lắc đầu, thần sắc kỳ quặc nhìn Thượng Quan Uyển Nhi: “Chẳng có đại sự gì, chỉ là ba vị lão tướng quân cùng tiến cử Cao Dương tòng quân, đồng thời dặn trẫm bất kể lúc nào cũng phải nuôi hắn, tuyệt đối không được để hắn bước chân vào lãnh thổ sáu nước khác.”
“Đây là vì sao?” Thượng Quan Uyển Nhi giật mình kinh ngạc.
“Có một số lời trẫm cũng không tiện nói, ngươi cứ tự mình xem đi.”
Võ Chiếu chuyển tấu chương qua, Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng bước lên.
Khi nàng nhận lấy tấu chương, nhìn thấy nội dung bên trong, trên mặt nàng cũng là một khoảng kỳ quặc.
Cái này cái này cái này...
Ánh mắt nàng nhìn Võ Chiếu nói: “Định Quốc Công dùng binh lão luyện, nổi danh nhờ sự xuất kỳ bất ý, nhưng cũng chưa từng nghe nói đạo dùng binh của Quốc công phủ lại tàn độc như thế này!”
“Khi nghiêm trọng thiếu lương, thậm chí già trẻ lớn bé toàn thành mấy vạn người...”
Khóe miệng Thượng Quan Uyển Nhi giật giật, hít sâu một hơi.
Võ Chiếu lắc đầu bất lực nói: “Định Quốc Công tự nhiên sẽ không làm ra loại chuyện này, đây nhất định là độc kế của Hộ bộ Viên ngoại lang.”
Khóe miệng Thượng Quan Uyển Nhi giật liên hồi.
Cái danh độc sĩ của Cao Dương quả thực không phải là nói suông.
Võ Chiếu lắc lắc đầu, cảm thán nói: “Tần lão tướng quân nói câu này rất đúng, tên Cao Dương này quả thực dùng thì thất đức, không dùng thì tiếc, thả ra lại sợ.”
“Trẫm có được người này phò tá, vui buồn lẫn lộn, sau này danh tiếng trên sử sách e là khó nghe lắm đây.”
Trong lòng Võ Chiếu cũng là một khoảng bất lực. Cho dù tâm lý nàng có mạnh mẽ đến đâu thì cũng chưa từng thấy vị mưu sĩ nào như Cao Dương.
Những kế mưu đưa ra cái sau độc hơn cái trước, hiện tại trực tiếp không làm người nữa rồi, còn Diêm Vương hơn cả Diêm Vương!
Nhưng Cao Dương lại thiên biến vạn hóa giải quyết được tình cảnh khốn khó hiện tại của nàng.