Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 86. Võ Chiếu Đuổi Tới, Cao Dương Ngơ Ngác
Cao Dương liếc mắt một cái: “Thế cũng chẳng thấy ngươi dừng tay lại.”
Cao Trường Văn lập tức cười ngượng ngùng, sau đó mặt dày mày dạn nói: “Đại ca, nói vậy là sai rồi. Bạc của Định Quốc Công phủ cũng chẳng dễ dàng gì, đều là do tổ phụ đổi bằng tính mạng mà có, đều là tiền mồ hôi nước mắt, làm sao có thể dừng tay được?”
“Bằng không thì làm sao xứng đáng với tổ phụ?”
Phải thừa nhận rằng, đoạn suy luận này cực kỳ có lý.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, nếu như không có đám trác táng ở Trường An này thì những cô gái này làm sao mà sống tiếp được đây?
Nghĩ như vậy, cảm giác tội lỗi trong lòng Cao Dương tức thì vung vãi sạch bách.
Hắn tuy không đến mức như Cao Trường Văn, nhưng việc thưởng thức cảnh có người rót rượu, nghe nghe điệu nhạc nhỏ, tận hưởng cuộc sống xa hoa trác táng thời cổ đại thì cũng khá là tuyệt.
Bầu không khí như thế này cũng giúp hắn sắp xếp lại tư duy tốt hơn, hoàn toàn thư giãn xuống.
Qua một lúc, một khúc nhạc kết thúc, Triệu Đại cũng đã tới bên cạnh hắn ghé tai nói nhỏ.
“Đại công tử, Trần Thắng đã trở về rồi, hắn muốn gặp ngài.”
Cao Dương nhướng mày, sau đó nói: “Bảo hắn vào đi.”
Hắn vẫy vẫy tay, hai tỳ nữ cùng người phụ nữ đánh cổ tranh lập tức vô cùng tinh ý lui ra ngoài.
Trần Thắng bước nhanh đi vào.
Bên ngoài thì có bộ khúc đứng hai bên.
Cao Dương nhìn về phía Trần Thắng: “Nhanh như vậy đã nắm rõ động thái của Võ Thành rồi sao?”
Trần Thắng gật đầu nói: “Đại công tử, tên Võ Thành này cực kỳ cẩn trọng. Thuộc hạ hôm qua thăm dò cả một ngày, phát hiện điểm yếu duy nhất của người này là rất thích náo nhiệt.”
“Hắn thích nhất là tới cái Yên Chi các này, gần bảy ngày nay hầu như buổi tối đều ngủ lại đây. Sáng hôm nay từng ra ngoài một lần, nhưng hộ vệ bên cạnh lại tăng lên gấp đôi, e là đã có sự phòng bị, rất khó ra tay.”
Cao Dương mỉm cười, hắn lại không ngờ tới tên Võ Thành này cũng không ngu ngốc.
Rõ ràng là đã phòng sẵn một tay, không giống như đám trác táng thông thường.
“Vốn dĩ là muốn giải quyết bằng thân phận trác táng, trước tiên ra tay từ Võ Thành để từ từ tính kế, nhưng hắn không cho cơ hội, vậy thì đây là ép bản công tử trực tiếp ra tay với Vinh Thân vương rồi.”
Giọng nói của Cao Dương mang theo một luồng khí lạnh.
Cao Trường Văn ngẩn người, bán thượng mới trợn tròn mắt nói: “Chúng ta muốn ra tay với Vinh Thân vương phủ sao?”
Cao Dương liếc nhìn Cao Trường Văn một cái, nói: “Ngươi sợ rồi sao?”
Cao Trường Văn lập tức phấn khích lắc lắc đầu: “Đại ca nói gì thế, làm thịt cái Vinh Thân vương phủ này thì Định Quốc Công phủ ta liền có thể uy danh lẫy lừng, cái này có gì mà phải sợ?”
Cao Trường Văn xắn tay áo lên.
Trác táng chưa bao giờ sợ gây tai họa, ngược lại diện mạo đôi khi còn cao hơn tất cả mọi thứ.
Còn về cái giá phải trả, ngoại trừ một số cái giá chọc thủng trời ra thì hầu như không nằm trong phạm vi cân nhắc của bọn họ.
Trần Thắng cũng tò mò nói: “Đại công tử, ngài định làm thế nào?”
Cao Dương liếc nhìn Trần Thắng, cất lời: “Muốn đào hố Vinh Thân vương thì cũng không khó. Vinh Thân vương thân phận tôn quý, nắm giữ đại quyền, sợ nhất là tin đồn. Chúng ta có thể tạo ra tin đồn, ví dụ như cáo trắng nói tiếng người, trẻ con ca hát thiên mệnh ở chỗ Vương gia.”
“Từ xưa tới nay tin đồn dữ hơn hùm phái, một đồn mười, mười đồn trăm, cái này một khi truyền ra ngoài, Vinh Thân vương nhất định loạn cào cào.”
Lời này vừa thốt ra.
Cao Trường Văn tức thì ngơ ngác.
Trần Thắng lại càng da đầu tê dại.
Hắn lẩm bẩm đọc: “Cáo trắng nói tiếng người, khắp nơi tung tin đồn, cái này cũng quá tàn độc rồi.”
“Hành động này chẳng khác nào đặt Vinh Thân vương lên ngọn lửa mà nướng.”
Nhưng không hiểu vì sao, khi nghe thấy đoạn lời này, trong lòng hắn dấy lên một sự rung động mãnh liệt.
“Thuộc hạ lập tức đi làm ngay, thuộc hạ còn có ý tưởng tốt hơn nữa!” Hắn tràn đầy phấn khởi.
Cao Dương lại đảo mắt coi thường: “Thôi bỏ đi, hiện tại hoàng quyền quá yếu, làm như vậy rủi ro quá lớn. Dù sao môn sinh cố lại của Vinh Thân vương rải rác khắp Đại Càn, cái này nếu để gã trốn thoát ra ngoài thì một trận chiến loạn là khó tránh khỏi.”
“Ta còn có một phương pháp tốt hơn.”
Trong đầu Cao Dương hiện lên khuôn mặt của Nữ đế, tự tin lên tiếng.
Mấy người ánh mắt lộ vẻ không hiểu, nhưng Cao Dương cũng không hề cất lời giải thích.
Thực ra ra tay với Vinh Thân vương cũng không khó, phương pháp trong lòng hắn cũng không ít.
Vu vạ giáng hoạ, chuyển dời mâu thuẫn hầu như dịch vụ trọn gói, trực tiếp dẫn dắt Vinh Thân vương đi tới con đường diệt môn.
Chỉ là hoàng quyền quá yếu, Đại Càn quá yếu, không chịu nổi sự giầy vò.
Rất nhiều phương pháp không thể đem ra dùng.
Hắn mới lựa chọn Võ Thành là ưu tiên hàng đầu để từ từ tính kế.
Từ miệng Tần Chấn Quốc, buổi bãi triều sáng nay hầu như là một cuộc giao phong không thèm che đậy giữa Vinh Thân vương và Nữ đế.
Mười ba vị ngự sử hạch tấu, kéo theo Thừa tướng cùng hàng trăm quan lại đồng thanh phụ họa.
Điều này đã đe dọa tới hoàng quyền.
Võ Chiếu nhất định có thể cảm nhận được.
Ý tưởng của Cao Dương rất đơn giản, đó chính là kích động mâu thuẫn, phóng đại dã tâm của Vinh Thân vương, gia tăng cảm giác khủng hoảng của Nữ đế.
Võ Thành sẽ là nhân tuyển tốt nhất.
“Đáng tiếc là trên người bản công tử không mang theo loại dược nào, bằng không thì cũng có thể thao tác được rồi.”
Cao Dương vẻ mặt tràn ngập hối tiếc nói.
Xoảng.
Cao Trường Văn từ bên hông móc ra vài cái lọ nhỏ, trực tiếp đặt lên bàn, đôi mắt gã trừng trừng nhìn thẳng Cao Dương.
Cao Dương nhìn về phía Cao Trường Văn, ánh mắt xao động nói: “Đây là vật gì?”
“Thuốc đấy! Lẽ nào là đệ hiểu sai rồi, đại ca không phải muốn cái này sao?” Cao Trường Văn gãi gãi đầu.