Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 90. Lỗ Hổng Luật Pháp Đại Càn, Võ Chiếu Người Ngơ Rồi (2)
Lời thô nhưng lý không thô, cái này dù cho có tố cáo lên quan phủ thì cũng không tính là tội cưỡng dâm.
Thượng Quan Uyển Nhi ánh mắt xoay chuyển, lại lên tiếng nói: “Tiền âm phủ là tiền dành cho người chết dùng, ngươi lấy tiền âm phủ làm bạc, tội giả mạo tiền tệ cũng đủ cho ngươi đi bóc lịch rồi.”
Cao Dương tiếp tục cười nói: “Tiền giả mạo bắt buộc phải lưu thông trên thị trường, đồng thời làm rối loạn tín dụng tiền tệ của Đại Càn, gây ra tác hại thì mới cấu thành tội giả mạo tiền tệ. Nhưng tiền âm phủ là tiền dành cho người chết dùng, nói gì tới chuyện làm rối loạn tín dụng tiền tệ của Đại Càn?”
“Tội giả mạo tiền tệ này tự nhiên cũng không cấu thành!”
Khóe miệng Võ Chiếu giật giật, U U nói: “Cao Dương, ngươi hình như rất hiểu luật pháp Đại Càn ta nhỉ.”
Cao Dương khiêm tốn nói: “Bệ hạ quá lời, thần chỉ là biết một chút đỉnh, không đáng kể tới.”
“Hiểu pháp luật phải là nghĩa vụ của mỗi một người Đại Càn.”
Trong bảy ngày ở Lâm Giang thành, hắn rảnh rỗi không có việc gì làm nên đã lật xem một chút luật pháp của Đại Càn.
Đặc biệt là định nghĩa các loại tội lớn, hắn đã xem không dưới mười lần.
Đây hầu như đã trở thành thói quen cá nhân của hắn. Đúng gọi là lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa.
Luật pháp cái thứ này, có thể không dùng tới, nhưng nhất định phải hiểu.
Hiện tại, hắn hiểu rõ luật pháp Đại Càn như lòng bàn tay.
Thượng Quan Uyển Nhi nghiến răng, nàng vẫn không tin Cao Dương thực sự có thể ăn bánh trả bằng tiền âm phủ.
Cái này làm sao có thể!
Nàng chuyển hướng suy nghĩ, rất nhanh lạnh cười nói: “Thỏa thuận ngũ bách lưỡng bạc, lại lấy tiền âm phủ ra thanh toán, cái tội lừa đảo này chắc chắn không chạy đằng nào được chứ?”
“Tội này cũng không nhỏ đâu đấy!”
Cao Trường Văn liên tục gật đầu, gã cũng nghĩ như vậy. Đã thỏa thuận là ngũ bách lưỡng, lại móc tiền âm phủ ra.
Tội lừa đảo quả thực khó thoát!
Nhưng gã tràn đầy vẻ mong chờ nhìn về phía Cao Dương.
Vấn đề này vô cùng quan trọng đối với gã.
Cao Dương ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Uyển Nhi, xòe hai tay ra nói: “Thượng Quan đại nhân, theo luật pháp Đại Càn ta, tội lừa đảo đã là lừa đảo thì bắt buộc phải dựa vào giá trị tài sản bị lừa đảo để định tội.”
“Những năm trước, bảy nước chư tử bách gia, bách gia tranh minh, trong đó bao gồm Pháp gia. Luật pháp bảy nước không rời khỏi Pháp gia, nhưng đã là học phái thì đi kèm với sự va chạm của các quan điểm khác nhau.”
“Luật pháp rốt cuộc cũng sẽ hoàn thiện trong sự tranh chấp. Về tội lừa đảo, về tài sản, trong này chủ yếu chia làm hai phe, thần tạm thời gọi là hai phe chính phản đi. Phe chính diện kiên trì, tài sản nhất định phải là thứ được pháp luật bảo vệ.”
“Nhưng phe phản diện cho rằng, chỉ cần có giá trị kinh tế thì sẽ được pháp luật bảo vệ.”
“Nếu như áp dụng phe chính diện thì những thứ không được luật pháp bảo vệ sẽ không tính là phạm tội, rõ ràng là không phù hợp. Nhưng nếu áp dụng phe phản diện thì rõ ràng cũng không phù hợp, bởi vì cái này sẽ dẫn tới pháp luật không có hạn mức tối đa!”
“Thế nên cãi nhau mấy trăm năm, quan điểm được bảy nước công nhận rộng rãi đã xuất hiện, chỉ cần tài sản có giá trị kinh tế nhất định thì luật pháp nên bảo vệ, nhưng tiền đề bắt buộc phải là luật pháp công nhận!”
“Nhưng Đại Càn ta lấy hiếu lập quốc, lấy pháp trị quốc, dưới đạo đức, loại hành vi này không được ủng hộ.”
“Đã không thuộc về triều đình, loại giao dịch này lại không được luật pháp Đại Càn ủng hộ, tội lừa đảo làm sao mà định tội?”
“Rõ ràng cũng không cấu thành!”
“Thế nên, Cao Dương ta mỗi lần tới thanh lâu đều không trả tiền, đều lựa chọn ăn bánh trả bằng tiền âm phủ, Cao Dương ta quả thực xấu xa tới cùng cực rồi, lại lừa cả nữ tử chốn phong trần, đúng là một tên cặn bã.”
“Nhưng Cao Dương ta không phạm pháp, bởi vì luật pháp Đại Càn không ủng hộ loại hành vi này!”
“Đã là Đại Càn lấy pháp trị quốc, đây rõ ràng là sự không hoàn thiện của luật pháp Đại Càn, do đó thần lấy thân vào cuộc, hoàn thiện luật pháp Đại Càn ta!”
“Thẩn tha thiết xin Bệ hạ hạ lệnh, làm cho thanh lâu hợp pháp hóa, triệt tiêu cái lỗ hổng luật pháp ăn bánh trả bằng tiền âm phủ này đi!”
Một câu thốt ra.
Toàn bộ nhã gian đều trợn tròn mắt.
Lưu Ngọc Nhi và Thanh Nhi cổ họng ùng ục chuyển động, họ hoàn toàn không ngờ tới, ăn bánh trả bằng tiền âm phủ lại thực sự không phạm pháp!
Cái này còn có thiên lý, còn có vương pháp nữa không?
Thanh Nhi ánh mắt nhìn về phía Cao Dương đều trở nên hoảng sợ.
Theo cái logic này, Cao Dương nếu như thực sự ăn bánh trả bằng tiền âm phủ với nàng, dù cho có tố cáo lên quan phủ thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Người đọc sách trong thiên hạ lẽ nào đều đáng sợ như thế này sao?
Cái lòng lẽ nào đều dơ bẩn như thế này sao?
Họ ăn chút cơm tuổi trẻ, cái này có dễ dàng gì đâu?
Trên đời lại còn có loại người đáng ghét tới mức này sao?
Lưu Ngọc Nhi, Thanh Nhi cùng một đám nữ tử dám giận mà không dám nói.
Khúc nhạc của người phụ nữ đánh cổ tranh hoàn toàn hỗn loạn rồi, rõ ràng đoạn phát biểu này trong lòng nàng cũng dấy lên sóng gió cuộn trào.
Cái này cũng quá xấu xa rồi.
Xấu xa tới mức làm mới lại nhận thức của nàng luôn.
Cao Trường Văn đôi mắt lấp lánh, gã lúc này đối với sự sùng bái dành cho Cao Dương quả thực như nước sông cuồn cuộn không bao giờ ngừng.
Nếu không phải Nữ đế có mặt ở đây.
Gã đều thèm thuồng trực tiếp quỳ sụp xuống trước mặt Cao Dương rồi!
Hóa ra chỉ cần một chút tiền âm phủ chuyên đốt cho người chết dùng là có thể quịt tiền!
Trong lòng gã dấy lên một cơn ngứa ngáy khó nhẫn nại.
Võ Chiếu và Thượng Quan Uyển Nhi cũng đồng loạt nhìn về phía Cao Dương.