Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 94. Lý Thuyết Tuyến Phòng Thủ Phiên Vương, Hậu Quả Sau Khi Tước Phiên

Trăm năm trước, quần hùng cắt cứ, vạn dặm giang sơn có tới trăm tiểu quốc, chém giết lẫn nhau, một trận tranh chấp lớn bùng nổ.

Khi đó mạng người như cỏ rác, máu nhuộm đỏ cả đất mẹ, thiên hạ anh hào nổi lên bốn phía, sinh ra vô số truyền thuyết.

Cuối cùng, ngoại trừ một số dân tộc du mục ra, cái thiên hạ này liền chỉ còn lại bảy quốc gia mạnh mẽ, trong đó có Đại Càn do Cao Tổ Hoàng đế đánh gõ ra.

Khi đó, vì là thời loạn thế, thiếu sự hỗ trợ của thế gia nên Cao Tổ Hoàng đế Đại Càn đã hứa hẹn, nếu ông xưng Đế, khai quốc công thần đều có thể cắt đất phong Vương.

Đây cũng là nguyên nhân đám anh hào liều mạng vì ông, cắt đất phong Vương tương đương với quốc trung chi quốc.

Nhưng sau khi thiên hạ thái bình, những vị dị tính Vương này đe dọa nghiêm trọng tới hoàng quyền, thế nên Tiên tổ Hoàng đế Đại Càn, cho tới mấy chục năm sau đó đều đi dọn dẹp những chư hầu Vương này.

Lúc này, ông liên kết chính là tông thân nhà mình!

Khi dị tính Vương dọn dẹp gần xong rồi thì phiên vương của Đại Càn trở thành nan đề hóc búa mới.

Họ có phong địa riêng, trong phong địa của mình, họ sở hữu binh quyền, đất đai, thuế xóm, là Thổ Hoàng đế đúng nghĩa.

Tới thế hệ của Võ Chiếu, những thế lực phiên vương này đã không thể coi thường được nữa, đe dọa nghiêm trọng tới hoàng quyền!

“Cao Dương, chuyện tước phiên, ngươi cũng có thể suy nghĩ kỹ vài ngày, không cần gấp gáp cho trẫm câu trả lời.”

Võ Chiếu nhìn thấy Cao Dương nhíu chặt lông mày, không khỏi cất lời.

Nàng quá nóng lòng rồi.

Tước phiên là đại sự, bắt buộc phải cẩn trọng từng chút một, Cao Dương tuy dối gian nhiều trò, lão... thiếu mưu sâu tính toán, cũng không thể nào lập tức đưa ra đối sách được.

Nàng đứng dậy định rời đi, nhưng lại đột nhiên nghe thấy giọng nói của Cao Dương vang lên.

“Bệ hạ, thần có một kế, có thể không tốn một binh một chốt làm suy yếu thực lực của phiên vương.”

Một câu thốt ra.

Ánh mắt Võ Chiếu đột ngột biến đổi.

Trên mặt Thượng Quan Uyển Nhi cũng tràn ngập sự kinh ngạc.

Tước phiên là quốc sự thực sự, đồng thời cực kỳ quan trọng, Cao Dương lại nhanh như vậy đã nghĩ ra đối sách rồi sao?

Thượng Quan Uyển Nhi vẻ mặt đầy sửng sốt.

Võ Chiếu đôi mắt phượng cũng trừng trừng nhìn thẳng Cao Dương, lần đầu tiên mang theo sự cấp bách.

“Cao Dương, ngươi có diệu kế gì?”

Từ xưa tới nay tước phiên bắt buộc phải dùng tới binh đao, nhưng Cao Dương lại nói có lẽ có thể không tốn một binh một chốt tước phiên, cái này lại càng khơi dậy sự tò mò trong lòng nàng.

Cao Dương thấy cảnh đó cũng không úp úp mở mở nữa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Bệ hạ, thần vẫn luôn cho rằng thiên hạ nồng nhiệt đều vì lợi mà tới, thiên hạ hỗn loạn đều vì lợi mà đi.”

“Dù là trị quốc hay làm kinh doanh, kẻ có thể lợi dụng điểm yếu của nhân tính thì liền có thể thành tựu một bờ cõi đại nghiệp!”

“Tước phiên cũng nằm trong đó, kế này của thần chính là lợi dụng điểm yếu của nhân tính, vô hình trung làm suy yếu quyền thế của phiên vương Đại Càn, làm cho họ khó mà tạo thành đe dọa đối với Đại Càn!”

“Trong lòng thần, có một cái Dương mưu!”

Cùng với đoạn phát biểu này của Cao Dương vang lên, ánh mắt Võ Chiếu đột ngột biến đổi.

Nàng đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng Cao Dương, chờ đợi đoạn tiếp theo của Cao Dương.

Trên mặt nàng vẫn coi như mây nhạt gió hòa, nhưng trong lòng sớm đã dấy lên sóng gió cuộn trào.

Không tốn một binh một chốt, giết người vô hình!

Dương mưu!!

Vài từ ngữ này liên tục vang vọng trong đầu nàng.

Thông qua mấy ngày nay hiểu biết về Cao Dương, tính tình của Cao Dương nàng cũng biết một hai. Độc sĩ lấy mưu kỷ làm chủ, không có chín phần chín nắm chắc thì tuyệt đối sẽ không nói tràn lời!

Nói cách khác, Cao Dương có sự tự tin tuyệt đối.

Thượng Quan Uyển Nhi nghe vậy, đôi mắt cũng tràn ngập sự kinh hãi.

Nàng vẫn luôn sùng bái đọc sách, cho rằng trong sách thánh hiền nhất định có phương pháp trị quốc an bang bình thiên hạ.

Thế nên nàng coi Thôi Tinh Hà - người sở hữu tài năng Trạng nguyên Đại Càn trong bốn đại tài tử Trường An là vị thần cứu rỗi Đại Càn!

Chuyện tước phiên, từ ngày Thôi Tinh Hà đỗ Trạng nguyên, Võ Chiếu đã trút đầy sự mong chờ vào Thôi Tinh Hà.

Nhưng cho tới tận hôm nay, Thôi Tinh Hà cũng chưa từng đưa ra một phương pháp tước phiên nào.

Điều này làm Võ Chiếu sâu sắc thất vọng.

Nhưng nàng cũng tự biết độ khó của việc tước phiên!

Nhưng đây là chuyện bất khả kháng, không tước phiên, Đại Càn khó mà vươn lên mạnh mẽ!

Nàng lúc này mới tìm tới Cao Dương, muốn xem thử Cao Dương có phương pháp tốt nào không.

Kết quả không ngờ tới Cao Dương nghe xong liền nảy ra một kế.

Theo như điều tra của Thượng Quan Uyển Nhi, sự hứng thú của Cao Dương đối với việc đi nghe đàn hát ở chốn ả đào lớn hơn nhiều so với sách thánh hiền.

Nhưng nàng tuyệt đối sẽ không cho rằng Cao Dương là đang chém gió, hết mưu diệu này tới mưu diệu khác đã sớm làm lòng Thượng Quan Uyển Nhi dấy lên gợn sóng...

Con người Cao Dương này có thể không ra làm sao, nhưng quyết không thể nói kế của Cao Dương không ra làm sao.

Cao Dương đón lấy ánh mắt của Võ Chiếu, ánh mắt không cẩn thận lướt qua đôi chân đẹp của Võ Chiếu.

“Cái gọi là Dương mưu, chính là làm chuyện quang minh chính đại, làm cho kẻ địch tránh né không nổi, từ đó đạt được mục đích!”

“Phiên vương trong thiên hạ mạnh mẽ, nguyên nhân cốt lõi chính là ở việc họ có tiền, có quyền, có binh, đây là gốc rễ!”

“Thế nên tước phiên cũng phải ra tay từ điểm này!”

“Thần và ngu đệ lấy làm ví dụ.”

Cao Trường Văn ngẩn người, khóe miệng giật giật, loay hoay nửa ngày, tác dụng của gã ở đây chính là làm cái lá cây xanh sao?

Gã một mảng lạnh lòng.

“Ngươi tiếp tục nói đi.” Võ Chiếu vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe.