Ta Dựa Vào Diễn Xuất Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Nhân Vật Chính Kinh Dị
Chương 26. Điều Kiện Kích Hoạt (2)
Dường như sau khi bị tìm thấy, sẽ tạm thời không thể ra tay với Người chơi nữa, mà cần phải đi tới nơi khác trốn tránh, chờ đợi những Người chơi khác tới tìm kiếm bọn họ.
Tiêu Quy An lập tức ngồi xổm xuống, hỏi: “Chân Quỷ là ai?” Hắn nhìn thẳng vào mắt Quỷ Đồng béo mập.
Hỏi tới điều này, trong đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ ban đầu của đối phương lộ ra vài phần sợ hãi đầy nhân tính.
Tiêu Quy An đương nhiên hiểu rõ đó không phải là sự sợ hãi đối với thân phận [Tác Giả], mà là sợ hãi một con [Chân Quỷ] khác, e rằng thân phận đối phương còn không hề đơn giản.
“Không được, nàng sẽ tức giận...” Thằng nhóc béo lắp bắp nói.
“Nói, tên!——”
Hứa Tử Thăng không lưu lại đường sống, dưới chân dùng sức, trực tiếp giẫm mạnh hơn.
Hắn đã trải qua nhiều phó bản kinh dị như vậy, đương nhiên biết trò chơi kết thúc càng sớm càng tốt, nếu không càng về sau, sự dị hóa của đám Quỷ Đồng này khẳng định sẽ càng thêm nghiêm trọng.
Hiện tại còn nhìn ra hình người, miễn cưỡng có thể giao lưu.
Đến lúc sang vòng thứ hai, thân phận “Người Tìm Kiếm” và “Kẻ Ẩn Nấp” của bọn họ hoàn toàn đảo ngược, tình cảnh của Người chơi mới thực sự rơi vào mức độ cực kỳ bị động.
Thằng nhóc béo lắc đầu, roi xương của Hứa Tử Thăng quấn quanh cổ nó, khiến nó có chút không thở nổi.
Bọn chúng càng giãy giụa, chiếc roi xương trắng kia trói càng lúc càng chặt, còn mơ hồ mang theo tác dụng có thể thiêu đốt đám Quỷ Quái như bọn chúng.
“A! Đau quá!”
“Hu hu hu, mẹ ơi! Cứu con!”
Thằng nhóc béo và cậu bé mồm nhọn má khỉ không nhịn được mà gào khóc lên, lúc này bọn chúng mới có mấy phần dáng vẻ con trẻ.
Thủ đoạn công kích thông thường đối với Quỷ Quái đương nhiên không có tổn hại gì, chặt đứt cánh tay hoặc chân cẳng của bọn chúng, cũng chỉ có thể khiến bọn chúng khó lòng hành động, chứ không làm cho bọn chúng cảm thấy đau đớn.
Thứ có thể thực sự tổn thương được bọn chúng, chỉ có quỷ vật hoặc quỷ khí đồng dạng có được quỷ lực, mà hiển nhiên chiếc roi xương trắng trong tay Hứa Tử Thăng thuộc về một kiện quỷ khí không tồi.
Thằng nhóc béo đau đến mức tròng trắng đều trợn ngược lên, cả thân thể Quỷ Quái khẽ run rẩy, mới lắp bắp nói ra một câu.
“Tới, tới trên tường mà xem!”
“Được——” Hứa Tử Thăng lạnh lùng nói, lực đạo dưới chân hơi thả lỏng, “Các ngươi tốt nhất đừng có nói dối ta!”
Thu được một manh mối!
Tiêu Quy An trong lòng vừa ý, đứng dậy, Hứa Tử Thăng ở một bên khác khẽ nắm chặt tay, thu hồi chiếc roi xương trắng trong tay lại.
Nơi lòng bàn tay hắn, cũng hiện lên từng vệt cháy khét rất nhỏ.
Một tia ngân quang lóe lên, từ góc chết lao thẳng tắp về phía mắt Hứa Tử Thăng, hắn đang thu roi xương trắng, dường như không nhìn rõ.
Động tác đi trước ý thức, Tiêu Quy An đồng tử co rụt lại, trực tiếp giơ tay lên đỡ, hung hăng đánh vạt thứ đồ vật mơ hồ mang theo tiếng xé gió kia sang bên cạnh.
Máu tươi ấm nóng lập tức vương vãi trên mặt đất, còn có vài giọt bắn lên gương mặt Hứa Tử Thăng, điều này làm hắn có chút ngây người.
“Chậc, thật đáng tiếc, không trúng——”
“Keng” một tiếng vang lên, thứ bị Tiêu Quy An đánh rơi mới được nhìn rõ, là một con dao găm nhỏ lóe lên hàn quang, sắc bén vô cùng, đã bị vết máu của Tiêu Quy An nhuộm đỏ.
“Ta chảy máu rồi?...” Tiêu Quy An có chút chậm hiểu, nhìn cánh tay bị dao găm trực tiếp rạch ra của mình.
Từ cổ tay đến cùi chỏ đã có một vết thương không hề nông, máu thịt mở toang, lúc này đang không ngừng chảy máu.
“Xì——” Khẽ cử động một chút, cơn đau nhói tim liền ập tới, gương mặt Tiêu Quy An hơi vặn vẹo, nhe răng trợn mắt.
Trong trạng thái thân thể [Học sinh] này của hắn chưa chuyển hóa thành Quỷ Quái, cho dù sức lực có lớn hơn một chút, thì cũng vẫn là thân xác người phàm.
Hứa Tử Thăng không đoái hoài tới việc lau đi vết máu trên mặt mình, sắc mặt trầm xuống, chắn trước mặt Tiêu Quy An với tư thế mang chút bảo vệ.
“Thật đáng tiếc, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi, ta thích ăn tròng mắt nhất đấy.”
Giọng nói khàn khàn có chút âm lãnh lại vang lên, rõ ràng nghe như chất giọng của một đứa trẻ, nhưng lại mang theo một luồng cảm giác âm u lạnh lẽo xua đi không được.
Là cậu bé Quỷ Quái có cái đầu bị coi như bóng rổ hôm qua, nó chính là kẻ vừa mới ném con dao găm kia.
Cậu bé lộ ra biểu cảm có chút tiếc nuối và trêu tức, trong tay trái nó còn nắm một miếng thịt đầm đìa máu.
Miệng nó còn lưu lại từng vệt máu, kẽ răng đỏ rực một mảnh, miếng thịt trong tay phân minh là không biết vừa mới từ trên người Người chơi nào cứ thế xé xuống.
Nó hơi mang vẻ khinh bỉ và khinh thường nhìn sang hai Quỷ Đồng khác, dùng ngữ khí cười nhạo và vui sướng khi người khác gặp họa mà nói: “Các ngươi đúng là đồ vô dụng, đã sớm bảo đống rác này không thích hợp rồi, cẩn thận đến lúc đó nàng cho các ngươi biết tay.”
Thằng nhóc béo và cậu bé kia thân thể cứng đờ, nhưng vừa được thả ra liền không thèm nhìn mấy người lấy một cái, co giò chạy biến mất tăm.
Thấy đánh lén không thành công, cậu bé Quỷ Quái làm mặt quỷ với bọn họ, rồi cũng nhanh chóng chạy vào bên trong tòa nhà dân cư số một.
“Đuổi theo——” Hứa Tử Thăng trực tiếp nhặt con dao găm lên nhét vào túi áo, nhìn Tiêu Quy An đang có sắc mặt hơi tái nhợt một cái, sau đó kéo bàn tay còn lại không bị thương của đối phương đuổi theo.
Hắn lúc này cũng không đoái hoài được quá nhiều, để Tiêu Quy An một mình ở chỗ này cũng không xong, nhưng muốn tha cho Quỷ Đồng kia thì càng không thể nào.
Có lẽ trên người Quỷ Đồng kia có thể hỏi ra được nhiều thứ hơn.
“Được...” Tiêu Quy An nghiến răng, nghĩ thầm mình là một đấng nam nhi đại trượng phu, chẳng phải chỉ là bị rạch một vết trên cánh tay thôi sao? Nhịn một chút là qua thôi.
Nếu vừa nãy không đỡ, chẳng lẽ lại giương mắt nhìn Hứa Tử Thăng bị mù sao?
Vậy đến lúc đó trò chơi làm sao tiến hành tiếp, đối phương làm sao đi tìm kiếm chân tướng cuối cùng đây?
Lát nữa nếu Hứa Tử Thăng hỏi tới, hắn sẽ nói đó chỉ là phản xạ có điều kiện, sau đó lấy đó ép ơn, sai bảo Hứa Tử Thăng làm việc cho mình, dẫu có chút lòng cảm kích nào thì cũng sẽ nhanh chóng bị phung phí cạn sạch thôi.
Bọn họ vừa bước vào tòa nhà dân cư chật hẹp, liền cảm thấy trong bóng tối dường như có vô số đôi mắt u thẳm mọc trên vách tường, đang nhìn chằm chằm vào bọn họ không chớp lấy một cái, khiến người ta rợn tóc gáy.