*Bây giờ thì cười tươi như hoa, lát nữa chẳng lẽ lại trực tiếp rút dao ra thọc cho mình một phát chứ?*

*Dao trắng đâm vào, dao đỏ rút ra.*

*Chẳng lẽ Hứa Tử Thăng vẫn chưa nhìn thấu bản tính tồi tệ nát bét, bùn nhão không trát nổi tường của [Quy Dị] sao?*

*Hệ Thống Đại Lý, Hệ Thống Đại Lý, ngươi thấy ta diễn thế nào hả?*

Tiêu Quy An gọi thầm trong lòng.

Giọng máy móc lạnh lùng cứng nhắc vang lên đáp lại: [Màn đóng vai của ký chủ vô cùng hoàn hảo, phân tích từ biểu cảm vi mô và hành động cử chỉ của ngài, hoàn toàn không có bất kỳ kẽ hở nào, đã thể hiện trọn vẹn hình tượng học sinh Quy Dị mà ngài tự thiết lập vào trong trò chơi, ký chủ không cần lo lắng, xin hãy tiếp tục đóng vai.]

*Không đúng nha, ta luôn cảm thấy hắn là lạ, thân là nhân vật chính, khẳng định phải có thủ đoạn khó mà tưởng tượng nổi chứ? Các ngươi không bị tra ra đấy chứ?*

[Điểm này ký chủ không cần lo lắng, ngoài ra, Hệ Thống không có quyền hạn điều tra năng lực và thuộc tính của đối phương, ngài chỉ cần đóng vai thật tốt hai thân phận học sinh và Tác Giả do chính mình tự thiết lập là được.

Phán đoán nhận thức của ngài về thân phận học sinh là hoàn toàn chính xác, với tư cách là một NPC pháo hôi, dẫn dắt nhân vật chính, làm nổi bật nhân vật chính, cuối cùng tìm đường chết một phen, đỡ đòn thay, hoặc là đâm sau lưng rồi tự chuốc lấy hậu quả xấu cũng được, ký chủ coi như hoàn thành xong nhiệm vụ đóng vai rồi.]

*Nói mới nhớ, tại sao các ngươi không thể trực tiếp tiết lộ toàn bộ thông tin trò chơi cho ta luôn đi?*

[Căn cứ vào phân tích dữ liệu trước đây, đây là phương thức đóng vai dễ thành công nhất. Toàn tri toàn năng hay hoàn toàn không biết gì đều chẳng phải chuyện tốt, cái gọi là toàn tri toàn năng sẽ tạo ra sự ngu muội và tự đại, mà hoàn toàn không biết gì thì lại càng không thích hợp.

Có điều, ký chủ ngài cũng có thể coi là một mức độ không biết gì khác rồi.]

Tiêu Quy An biết nó đang ám chỉ việc bản thân đến trước nửa ngày, kết quả chẳng dò la ra được cái gì cả.

Thế nhưng hắn lại chẳng mấy để tâm đến chuyện đó.

*Ta thấy chuyện này cũng không thể trách ta được, là do bọn họ quá hướng nội thôi, có tâm lý cảnh giác nhất định đối với một cư dân mới như ta cũng là chuyện bình thường mà.*

*Sau này ta nhất định sẽ làm quen thân thiết với bọn họ!*

Tiêu Quy An tin tưởng chắc nịch thầm nghĩ.

Bây giờ vẫn chưa đến thời khắc cuối cùng, có lẽ Hứa Tử Thăng chỉ là người biết kiềm chế, trong lòng nói không chừng đã sớm tính toán xong xuôi cách thức xử lý mình rồi.

Đúng là cái lý này rồi.

Hắn lại yên tâm trở lại.

“Hai căn này, cậu chọn một căn đi.”

“Vậy thì căn có dán chữ Phúc này đi.” Tiêu Quy An chỉ vào phòng 3B303, nếu như mở nhầm cửa thì hắn có thể thực hiện hành vi đâm sau lưng rồi, đẩy Hứa Tử Thăng ra đỡ đòn.

Nếu như gặp phải thứ quá khó giải quyết, hắn liền chạy đi rồi sau đó biến thành bộ dạng Quỷ Quái quay trở lại, giả vờ như có thù oán với Quỷ Quái khác, tạo ra cơ hội rời đi cho Hứa Tử Thăng.

Đến lúc đó hắn quỷ hóa thì làm ngụy trang một chút, Hứa Tử Thăng khẳng định sẽ không nhận ra hắn, đợi sau khi hắn nộp mạng xong là có thể công thành lui thân rồi.

Nếu mở đúng cửa thì cũng chẳng sao cả, dù sao vòng thứ hai cũng sẽ nhanh chóng tới thôi, hắn có khối cơ hội để ra tay.

“Két——” Cửa phòng 3B303 từ từ mở ra, bên trong cánh cửa mở hờ hé lộ ra một bóng dáng có phần thấp bé.

Đối phương mặc một chiếc váy viền hoa đầy nếp nhăn, đeo một chiếc tạp dề đã sớm phai màu, trên tay cầm một con dao phay gỉ sét đang nhỏ từng giọt nước máu xuống sàn, bên trong phòng còn loáng thoáng truyền đến tiếng hầm canh sùng sục.

“Có chuyện gì sao?”

Người phụ nữ thấp bé khẽ hỏi, nàng cúi gầu, tay cầm chắc con dao phay, không nhìn hai người đang đứng ngoài cửa.

“Chào chị, hai chúng tôi là thợ điện mới tới, đi kiểm tra định kỳ từng nhà, muốn hỏi xem có thể vào trong xem một chút không.”

Hứa Tử Thăng nở nụ cười đầy vẻ thân thiện, lời nói vô cùng chân thành.

Người phụ nữ thấp bé kia lắc đầu, từ chối: “Không cần đâu, nhà chúng tôi rất tốt, các người đi sang nhà khác đi.”

Nàng muốn đóng cửa lại, nhưng lại bị Hứa Tử Thăng giơ tay chặn đứng, dùng sức mấy lần đều không thể khép cửa vào được, đối phương mới nhận ra một chút bất thường.

Người phụ nữ thấp bé từ từ ngẩng đầu lên, để lộ ra một khuôn mặt suy dinh dưỡng, hốc mắt nàng trũng sâu hoắm, trên mặt có rất nhiều chỗ mang theo những vết bầm tím đen, bờ môi nứt nẻ.

Tiêu Quy An thò đầu dòm ngó sau lưng Hứa Tử Thăng, vết thương trên sống mũi, khóe miệng của đối phương dường như là vết thương mới, phỏng chừng là vết thương mới xuất hiện gần đây.

Là do Người chơi tạo thành sao?

Hay là nói—— Tiêu Quy An khẽ nhíu mày, NPC Quỷ Quái chẳng lẽ cũng bày đặt cái trò bạo lực gia đình nơi trần tục này?

Hứa Tử Thăng cũng nhìn thấy vết thương trên mặt đối phương, ánh mắt hơi trầm xuống, ung dung không vội nói: “Chúng tôi ban nãy ở dưới lầu còn nhìn thấy mấy đứa trẻ đang chơi trò chơi đấy, gặp được một đứa trẻ lanh lợi, tên là Tiểu Xảo...”

Cái tên này tựa như chạm vào một sợi dây thần kinh nào đó của đối phương, nét mặt có chút khúm núm sợ sệt kia của nàng mới hòa hoãn lại một chút, trong mắt dường như mang theo một tia sáng: “Vậy hai người vào đi...”

*Vậy mà lại chọn đúng rồi ư?!*

Hai người đi theo đối phương bước vào trong phòng, đồ đạc trong phòng dường như đều phủ một lớp bụi bặm, có chút bừa bãi lộn xộn, rất nhiều thứ bị đập vỡ nát, tấm rèm cửa sổ dày cộp kéo kín mít, không lọt vào một tia sáng nào.

“Nhà bếp ở bên này...”

Nàng dẫn hai người đi về phía nhà bếp bên trong.

Trên thớt trong nhà bếp máu thịt lẫn lộn, còn có mấy khúc xương trắng bị chặt vụn, chiếc nồi nhỏ ở giữa bếp vẫn luôn sôi sùng sục bốc hơi nghi ngút, chẳng biết đang nấu thứ gì.

Tiêu Quy An khịt khịt mũi, tuy hắn không rõ lắm thịt người nấu lên có mùi vị ra sao, thế nhưng hắn có thể khẳng định thứ đang hầm trong nồi của đối phương lúc này là thịt lợn.

Hơn nữa chất lượng miếng thịt lợn kia không được tốt lắm, hầm có chút lâu rồi, thịt đều đã nhừ nát, nếm thử khẳng định sẽ không ngon, cách làm như thế này Tiêu Quy An căn bản sẽ không thèm đụng vào.