Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc (Dịch)
Chương 33. Các Ngươi Rốt Cuộc Đã Trêu Chọc Ai
Đông đảo đệ tử từng người ồn ào muốn san bằng Hắc Hổ Uyên, ngay cả Hồng Tôn đối với chuyện này đều gật đầu nói.
“Quả thực, nếu đã có uy hiếp tiềm tàng, vậy thì nên bóp chết nó từ trong trứng nước.”
Đối mặt với sự phẫn nộ sục sôi của mọi người, bản thân Diệp Trường Thanh thì ngây người tại chỗ, có lòng muốn mở miệng nói chút gì đó, nhưng dường như hoàn toàn không có ai để ý tới mình.
Tự mình liền đưa ra quyết định.
Sau đó, dưới một tiếng ra lệnh của Hồng Tôn, đông đảo đệ tử lại một lần nữa phóng lên tận trời, đi thẳng tới Hắc Hổ Uyên.
“Trường Thanh sư đệ đệ yên tâm, lần này chúng ta nhất định sẽ san bằng Hắc Hổ Uyên.”
Hai người Lục Du Du, Liễu Sương thề thốt đảm bảo, đối với chuyện này, Diệp Trường Thanh há miệng.
“Sư tỷ, thật ra..............”
“Không cần lo lắng, khu khu một cái Hắc Hổ Uyên, lật tay có thể diệt, sư đệ chỉ việc đi theo là được.”
Căn bản không cho Diệp Trường Thanh cơ hội nói chuyện, chỉ bảo hắn mau chóng đi theo.
Thấy thế, Diệp Trường Thanh bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể cưỡi Tiểu Bạch đi theo đại bộ đội, trên đường đi, đông đảo đệ tử Thần Kiếm Phong, sát khí lẫm liệt khỏi phải nói.
Ngay lúc chúng đệ tử Thần Kiếm Phong chạy tới Hắc Hổ Uyên, hai con Tử Yêu bỏ trốn trước đó, lúc này cũng đã trở về Hắc Hổ Uyên.
Hai bên đều là vách núi đen dốc đứng hiểm trở, ở giữa hình thành một vực sâu thiên nhiên.
Bên trong vực sâu, có đông đảo sơn động được đục khoét ra, trong một tòa sơn động lớn nhất, hai con Tử Yêu này đang quỳ lạy trước mặt một gã nam tử tráng kiện.
Nam tử tráng kiện này chính là chủ nhân của Hắc Hổ Uyên, Sát Hổ, một con hổ yêu cấp bậc Nguyên Yêu, tương đương với Nguyên Anh Cảnh của tu sĩ nhân loại.
Nhìn hai tên thủ hạ phía dưới, Sát Hổ sắc mặt lạnh lẽo hỏi.
“Nói như vậy các ngươi là thất bại rồi?”
“Uyên chủ tha mạng, lần này đều là Thần Kiếm Phong kia, không biết phát điên cái gì, dĩ nhiên dốc toàn lực xuất động, ngay cả phong chủ Hồng Tôn đều đích thân hiện thân, đám Thanh Điểu không địch lại bị chém giết tại chỗ, hai người ta cũng là may mắn mới có thể trốn về được.”
Hai con Tử Yêu cấp bách giải thích, nghe vậy, Sát Hổ trầm mặc một lát nói.
“Thần Kiếm Phong dốc toàn lực xuất động? Cho dù là chuyện bộ Đại Yêu di cốt kia bị Đạo Nhất Tông biết được, cũng không đến mức như thế, các ngươi là trêu chọc phải người nào?”
Trước đó hai con Tử Yêu này cũng không xuất hiện ở hiện trường, cho nên đối với tình huống thực tế cũng chỉ có thể nói là biết một nửa, lúc này đối mặt với sự dò hỏi của Sát Hổ, hai người liếc nhau, sau khi hồi tưởng một phen liền lắc đầu nói.
“Thuộc hạ không có trêu chọc bất luận kẻ nào.”
“Hơn nữa vì để tránh bị Đạo Nhất Tông phát giác trước, cho nên thuộc hạ đám người từ đầu đến cuối đều không dám lộ diện, mà là để một con bán yêu đi tra xét tung tích của Đại Yêu di cốt.”
“Hết thảy đều tiến hành rất thuận lợi, bất quá sau đó Đạo Nhất Tông phái một tên đệ tử nội môn và một tên đệ tử cốt lõi tới, hẳn là đến giải quyết con bán yêu kia.”
“Sau đó chính là đông đảo đệ tử Thần Kiếm Phong giáng lâm, không nói hai lời liền chém giết đám Thanh Điểu.”
Thực sự nghĩ không ra đã trêu chọc ai, lần này bọn chúng hành sự đều vô cùng cẩn thận.
Đối với chuyện này, Sát Hổ càng thêm nghi hoặc, nếu đã không trêu chọc bất luận kẻ nào, vậy vì sao Thần Kiếm Phong lại có phản ứng lớn như vậy?
Chẳng lẽ là bởi vì tên đệ tử nội môn kia?
Cũng không trách Sát Hổ sẽ có suy đoán như vậy, dù sao ngoại trừ như vậy, dường như không có lời giải thích nào khác.
Chỉ là một lúc tổn thất ba gã can tướng đắc lực, Sát Hổ tự nhiên là một trận đau xót.
“Đạo Nhất Tông, tốt, rất tốt.”
Lạnh lùng nói một câu, thật ra thực lực của Hắc Hổ Uyên và Đạo Nhất Tông hoàn toàn là không thể đánh đồng, chỉ bất quá bởi vì Sát Hổ là Hổ tộc, nghe nói và Hổ Lĩnh còn có chút sâu xa.
Cộng thêm bình thường Sát Hổ cũng sẽ không chủ động đi trêu chọc Đạo Nhất Tông, cho nên Đạo Nhất Tông cũng lười để ý.
Lần này nếu không phải bởi vì bộ Đại Yêu di cốt kia, Sát Hổ cũng sẽ không mạo hiểm phái người tiến vào phạm vi thế lực của Đạo Nhất Tông.
Bất quá một lúc hy sinh ba con Tử Yêu, món nợ này khẳng định không thể cứ như vậy mà bỏ qua, không dám đụng đến Đạo Nhất Tông, chẳng lẽ còn không dám lén lút xử lý mấy tên đệ tử Đạo Nhất Tông sao?
Nhất là tên đệ tử nội môn kia còn có tên đệ tử tạp dịch kia, trước mắt xem ra hết thảy đều là bởi vì hai người bọn họ mà ra.
Trong lòng đã hạ quyết tâm, ngày sau có cơ hội, nhất định phải diệt sát hai người này, để báo thù này.
Bất quá ngay lúc Sát Hổ còn đang suy nghĩ làm sao báo thù, đột nhiên một con lang yêu xông vào, sắc mặt kinh khủng nói.
“Không xong rồi, người của Thần Kiếm Phong đánh tới rồi.”
Lời này vừa nói ra, Sát Hổ cùng với hai con Tử Yêu kia đều là sửng sốt, người của Thần Kiếm Phong đánh tới cửa rồi?
Những nhân loại này rốt cuộc là có ý gì? Giết ba con Tử Yêu của Hắc Hổ Uyên bọn chúng không nói, bây giờ càng là trực tiếp đánh tới cửa, đây là muốn trực tiếp san bằng Hắc Hổ Uyên?
Thù oán gì, nhất định phải đuổi tận giết tuyệt?
Ngay lập tức, ánh mắt Sát Hổ lại một lần nữa rơi vào trên người hai con Tử Yêu này, một cỗ khí tức băng hàn từ trong cơ thể hắn tràn ngập ra, lạnh lùng mở miệng chất vấn.
“Các ngươi còn không thành thật nói, rốt cuộc đã trêu chọc ai?”
Nếu không phải đắc tội người không thể trêu vào, Thần Kiếm Phong đến mức không buông tha như thế, nhất định phải đuổi tận giết tuyệt Hắc Hổ Uyên hắn?
Đối mặt với sự chất vấn của Sát Hổ, hai con Tử Yêu đầy bụng oan uổng nói.
“Uyên chủ, thiên địa lương tâm a, chúng ta thật sự không có trêu chọc bất luận kẻ nào.”
“Không có vì sao Thần Kiếm Phong lại như thế?”
“Chúng ta thật sự không biết a, chính là sau khi tên đệ tử nội môn và đệ tử tạp dịch kia tới, sự việc liền biến thành như vậy.”
Hai con Tử Yêu quả thực là đầu đầy sương mù, ai biết người của Thần Kiếm Phong đang phát điên cái gì.
Ngay lúc nói chuyện, bên ngoài sơn động đã truyền đến một trận tiếng hô đánh giết.
“Giết a, vì Trường Thanh sư đệ.”
“Bảo vệ Trường Thanh sư đệ, san bằng Hắc Hổ Uyên.”
“Dám ức hiếp Trường Thanh sư đệ ta, xông lên a, báo thù cho Trường Thanh sư đệ.”
Trong tiếng hô đánh giết, lặp đi lặp lại có bốn chữ Trường Thanh sư đệ xuất hiện, mà điều này tự nhiên cũng lọt vào tai Sát Hổ.
“Còn không thành thật khai báo, Trường Thanh kia rốt cuộc là người phương nào, các ngươi đã làm gì hắn?”
Ngọn nguồn của sự việc, dường như chính là xuất phát từ trên người cái gọi là Trường Thanh sư đệ này, chính là bởi vì hắn, Thần Kiếm Phong mới có thể điên cuồng như thế, một đường đuổi tới Hắc Hổ Uyên.
Dưới sự bức vấn của Sát Hổ, hai con Tử Yêu quả thực sắp khóc đến nơi rồi.
“Uyên chủ, chúng ta thật sự không quen biết Trường Thanh gì đó a, càng là không thể nào trêu chọc đến hắn, chúng ta..............”
“Không có vậy vì sao người của Thần Kiếm Phong muốn báo thù cho Trường Thanh này?”
Sát ý trong tiếng hô đánh giết kia, quả thực giống như là có thù giết cha vậy, nếu các ngươi không ra tay với người ta, đệ tử Thần Kiếm Phong vì sao lại như thế?
Chỉ là mặc cho Sát Hổ truy vấn như thế nào, hai con Tử Yêu này chính là hoàn toàn không biết gì cả, bọn chúng là thật sự không biết a, ai mẹ nó tên là Trường Thanh a.
Hoàn toàn không hỏi ra được gì, lúc này, người của Thần Kiếm Phong cũng đã đánh vào Hắc Hổ Uyên, mắt thấy càng ngày càng gần, Sát Hổ cũng chỉ có thể mang theo hai người ra mặt đón địch.
Vừa ra khỏi cửa động, liền nhìn thấy Hồng Tôn, Lục Du Du, Liễu Sương, cùng với mấy chục tên đệ tử nội môn đã đánh tới trước mắt.
Nhìn thấy Hồng Tôn, sắc mặt Sát Hổ nháy mắt trở nên ngưng trọng vô cùng, lập tức lại nhìn quanh đệ tử Thần Kiếm Phong bốn phía, Sát Hổ chủ động mở miệng nói.
“Hồng Tôn tiền bối, các vị của Thần Kiếm Phong, Hắc Hổ Uyên ta có chỗ nào đắc tội