Việc học và thi triển thuật pháp đều phải lấy linh lực làm nền tảng.
Vì vậy, tuy thuật pháp cao cấp có uy lực mạnh hơn rất nhiều, nhưng với tu vi Cảm Khí Cảnh hiện tại của Diệp Trường Thanh, dù có đưa thuật pháp cao cấp cho hắn cũng không thể học được, càng đừng nói đến chuyện thi triển.
Bắt đầu từ thuật pháp cấp thấp không chỉ thực dụng hơn mà còn giúp xây dựng nền móng vững chắc.
Diệp Trường Thanh gật đầu đáp:
“Đệ tử hiểu.”
Hắn cũng hiểu đạo lý này. Tu luyện chắc chắn phải bắt đầu từ những thuật pháp cơ bản. Đến cả những thuật pháp Hoàng giai mà Hồng Tôn nhắc tới, với hắn lúc này cũng đã được xem là cấp bậc rất cao rồi.
Phẩm cấp thuật pháp từ thấp đến cao lần lượt là: thuật pháp cơ bản, Hoàng giai, Huyền giai, Địa giai, Thiên giai. Mỗi cấp lại chia thành ba phẩm: thượng, trung và hạ.
Lần này, Diệp Trường Thanh dự định tu luyện thuật pháp cơ bản.
“Tiểu tử ngươi hiểu là được.”
Đưa lệnh bài xong, Hồng Tôn rời đi.
Lục Du Du và Liễu Sương tuy đều muốn đi cùng Diệp Trường Thanh, nhưng cũng bị hắn từ chối.
Chỉ là chọn vài môn thuật pháp mà thôi, một mình hắn là đủ.
Sau bữa sáng, Diệp Trường Thanh cưỡi Tiểu Bạch tiến về Chủ Phong.
Diện tích Chủ Phong cực lớn, còn rộng hơn cả ba mươi sáu ngọn phong còn lại. Tuy nhiên nơi này lại không có đệ tử cư trú, mà chỉ là nơi đặt các cơ quan quyền lực của Đạo Nhất Tông.
Chẳng hạn như Chấp Pháp Đường, Nhiệm Vụ Đường, Thuật Pháp Đường, Đan Dược Đường, Thần Binh Đường...
Mỗi đường khẩu đều do một vị chủ tọa trưởng lão quản lý, thân phận và địa vị ngang hàng với các phong chủ.
Chính vì vậy, tuy Chủ Phong không có đệ tử ở, nhưng ngày nào cũng vô cùng náo nhiệt.
Các đệ tử đến nhận nhiệm vụ, học thuật pháp, đổi đan dược... đều phải tới nơi này.
Suốt quãng đường, vì cưỡi Tiểu Bạch nên Diệp Trường Thanh thu hút vô số ánh nhìn.
“Trời đất, người kia là ai vậy? Lại còn có tiên hạc để cưỡi?”
“Mở to mắt mà nhìn cho rõ đi, đó là Hồng Đỉnh Tiên Hạc đấy.”
Tiểu Bạch quả thực quá nổi bật. Dọc đường đến Thuật Pháp Đường, Diệp Trường Thanh bị người ta nhìn đến mức có chút ngượng ngùng.
Bên ngoài Thuật Pháp Đường có chấp sự chuyên trách canh giữ. Đệ tử bình thường muốn học thuật pháp đều phải dùng điểm cống hiến tông môn để đổi.
Nhưng Diệp Trường Thanh cầm theo lệnh bài của Hồng Tôn, đương nhiên không cần làm vậy.
“Đệ tử Thần Kiếm Phong?”
Nhìn lệnh bài Diệp Trường Thanh đưa tới, vị chấp sự thoáng sửng sốt.
Tiểu tử này thân phận không đơn giản...
Nhưng tại sao lại mặc y phục của tạp dịch đệ tử?
Hơn nữa...
“Chính là hắn nhỉ? Người vừa cưỡi Hồng Đỉnh Tiên Hạc.”
“Ừ, đúng rồi. Nhưng sao lại mặc đồ tạp dịch?”
“Ta hiểu rồi.”
“Hiểu cái gì?”
“Đây gọi là giả heo ăn thịt hổ. Ở thế tục có cách nói này. Ý là rõ ràng thân phận, bối cảnh rất ghê gớm, nhưng lại cố tình giả làm người bình thường.”
“Còn có kiểu đó nữa sao?”
“Đương nhiên rồi. Ta vừa từ Viêm Phong Quốc trở về. Đám người của các đại gia tộc đều thích chơi trò này.”
“Ra là vậy.”
Đám đệ tử xung quanh càng nghĩ càng xa.
Họ thực sự không thể tưởng tượng nổi một tên tạp dịch đệ tử lại có thể sở hữu Hồng Đỉnh Tiên Hạc, nên ai nấy đều thống nhất kết luận rằng thân phận của Diệp Trường Thanh chắc chắn cực kỳ bất phàm.
Nghe những lời bàn tán ấy, khóe miệng Diệp Trường Thanh co giật.
Đúng là càng nói càng thái quá.
Đến cả ánh mắt của vị chấp sự giữ cửa cũng thay đổi hẳn.
“Có lệnh bài của phong chủ thì có thể tự do ra vào Thuật Pháp Đường. Nhưng thuật pháp tuyệt đối không được tự ý truyền ra ngoài. Hãy ghi nhớ.”
“Đệ tử đã rõ.”
“Vào đi.”
Thuận lợi bước vào Thuật Pháp Đường.
Toàn bộ Thuật Pháp Đường có sáu tầng.
Tầng một cất giữ thuật pháp cơ bản.
Tầng hai là thuật pháp Hoàng giai.
Tầng ba là thuật pháp Huyền giai.
Cứ thế tăng dần.
Còn tầng sáu là nơi lưu giữ những thuật pháp vượt trên Thiên giai, cũng là một trong những nội tình quan trọng nhất của Đạo Nhất Tông. Cho dù cầm lệnh bài phong chủ cũng không được phép bước vào.
Nhưng Diệp Trường Thanh vốn chẳng có ý định lên cao.
Mục đích lần này chỉ là chọn vài môn thuật pháp cơ bản.
Diện tích tầng một lớn nhất, số lượng thuật pháp cũng nhiều nhất.
Từng dãy giá sách xếp ngay ngắn, ít nhất cũng cất giữ tới mấy vạn môn thuật pháp.
Hắn dự định chọn một môn thuật pháp công kích, một môn thân pháp và một môn thuật pháp phòng ngự.
Sau một hồi cân nhắc, cuối cùng Diệp Trường Thanh chọn ba môn:
Ảnh Đao.
Thất Tinh Bộ.
Linh Bích.
Đối với thuật pháp công kích, hắn vẫn chọn đao pháp.
Dù sao hắn cũng là đầu bếp.
Mà dao phay... cũng là đao.
Còn Thất Tinh Bộ là thân pháp thích hợp cho việc di chuyển trong phạm vi nhỏ, cực kỳ hữu dụng khi chiến đấu.
Về phần đi đường, hắn đã có Tiểu Bạch, nên không thiếu loại thân pháp đó.
Riêng Linh Bích thì khá đặc biệt.
Môn thuật pháp này có tổng cộng năm tầng.
Nếu luyện tới tầng thứ năm thì phẩm cấp sẽ đạt tới Thiên giai thượng phẩm, uy lực cực kỳ kinh người.
Thế nhưng độ khó tu luyện cũng vô cùng lớn.
Vì vậy Đạo Nhất Tông đã chia nó thành năm phần, tương ứng với từng phẩm cấp khác nhau.
Do quá khó luyện nên trong tông cũng chẳng có bao nhiêu đệ tử lựa chọn Linh Bích.
Nhưng đối với Diệp Trường Thanh thì hoàn toàn không đáng bận tâm.
Có Hệ Thống trong tay, căn bản không tồn tại cái gọi là khó khăn.
Sau khi chọn xong thuật pháp, Diệp Trường Thanh đăng ký với chấp sự, nhận được bản sao chép. Tuy nhiên trong vòng một tháng phải hoàn trả lại.
Những ngày sau đó, cuộc sống của Diệp Trường Thanh trở nên vô cùng quy củ.
Ngoài ba bữa cơm mỗi ngày thì chỉ còn lại tu luyện.
Có Hệ Thống trợ giúp, tốc độ tiến bộ của hắn quả thực khủng bố.
[Ký chủ: Diệp Trường Thanh]
[Thân phận: Tạp dịch đệ tử Đạo Nhất Tông]
[Tu vi: Cảm Khí Cảnh viên mãn (8360/10000)]
[Công pháp: Minh Tâm Quyết — Viên mãn (10000/10000)]
[Thuật pháp: Ảnh Đao — Đại thành (3586/10000)]
[Thất Tinh Bộ — Đại thành (2813/10000)]
[Linh Bích — Tiểu thành (689/30000)]
[Danh vọng: Danh tiếng dần nổi]
[Thiên phú: Trung phẩm trung giai (32044/50000)]
[Căn cốt: Trung phẩm trung giai (40886/50000)]
[Ngộ tính: Thượng phẩm trung giai (66974/100000)]
Sau bữa trưa, Diệp Trường Thanh rảnh rỗi nằm trong sân, vừa nhìn bảng thông tin của mình vừa suy nghĩ.
Chỉ còn thiếu một chút nữa là tu vi của hắn có thể đột phá lên Xung Mạch Cảnh.
Minh Tâm Quyết đã đạt viên mãn.
Ảnh Đao và Thất Tinh Bộ đều đã đại thành.
Chỉ có Linh Bích là khó luyện hơn một chút. Độ khó của nó quả thực vượt xa Ảnh Đao và Thất Tinh Bộ.
Nhưng có Hệ Thống, đó cũng chẳng phải vấn đề gì.
Diệp Trường Thanh vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Cứ yên ổn cẩu phát triển, không có nguy hiểm gì.
Tài nguyên tu luyện thì nhiều đến mức dùng không hết.
Như vậy đã quá tốt rồi.
Ngay lúc Diệp Trường Thanh đang mãn nguyện với hiện trạng, một bóng dáng thiếu nữ xinh đẹp bước từ ngoài sân vào.
“Xin lỗi, qua giờ cơm rồi.”
Cảm nhận được có người tới, Diệp Trường Thanh vẫn không ngẩng đầu, thuận miệng nói.
Nhưng ngay giây sau, một giọng nữ lạnh lùng vang lên.
“Diệp Trường Thanh, hơn một năm không gặp, ngươi đúng là càng ngày càng chẳng có tiền đồ. Điều đó càng khiến ta thêm quyết tâm với suy nghĩ của mình.”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh nghi hoặc ngẩng đầu.
Đập vào mắt hắn là một thiếu nữ dung mạo thanh tú.
Chỉ tiếc trên gương mặt nàng tràn ngập vẻ khinh thường và chán ghét, như thể nhìn hắn thêm một cái cũng thấy ngứa mắt.
Vừa nhìn thấy thiếu nữ ấy, trong đầu Diệp Trường Thanh lập tức hiện lên một cái tên.
“Hà Lộ?”
Hắn quen thiếu nữ này.
Không chỉ quen bình thường, mà còn rất thân.
Hai người là thanh mai trúc mã từ nhỏ, hơn nữa còn có hôn ước, xét theo danh nghĩa thì nàng chính là vị hôn thê của hắn.
Diệp Trường Thanh thầm mắng một tiếng.
Chết thật, sao mình lại quên mất chuyện này chứ?
Nếu hôm nay không tận mắt gặp Hà Lộ, hắn gần như đã quên rằng mình còn quen một người như vậy.