Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc (Dịch)
Chương 42. Từ Hôn Thì Không, Hưu Thê Thì Được
Hà Lộ đầu tóc rũ rượi, mặt mũi bầm dập trừng mắt nhìn Diệp Trường Thanh, ngoài phẫn nộ ra, còn mang theo sự tủi thân nồng đậm, hốc mắt càng đỏ hoe.
“Cái đó......... Lấy cái băng quấn chân ra trước đi.”
Nói với Từ Kiệt, bịt miệng thế này cũng hết cách giao tiếp a, nghe vậy, Từ Kiệt gật đầu, hô với đệ tử xung quanh.
“Băng quấn chân của ai, qua lấy đi.”
Từ Kiệt vẻ mặt ghét bỏ không muốn chạm vào cái băng quấn chân kia, thấy thế, Hà Lộ càng nhịn không được phát ra tiếng ư ư.
Ngươi ngay cả chạm cũng không muốn chạm, thế đệt nào lại nhét vào miệng ta?
“Từ sư huynh, của đệ của đệ.”
Rất nhanh, một nam đệ tử từ trong đám người bước ra, có thể thấy trên một bàn chân quả thực không có băng quấn chân.
Đi đến trước mặt Hà Lộ lấy băng quấn chân ra, nháy mắt, Hà Lộ nhịn không được nôn khan.
Hồi lâu mới dừng lại, ngay sau đó liền phẫn nộ nhìn về phía Diệp Trường Thanh nói.
“Diệp Trường Thanh, ngươi........ ngươi đùa bỡn ta.”
Theo Hà Lộ thấy, chắc chắn là Diệp Trường Thanh đã cho những đệ tử này lợi lộc gì đó, bọn họ mới có thể nhắm vào mình như vậy, tất cả chuyện này đều do Diệp Trường Thanh lên kế hoạch.
Đối với chuyện này, Diệp Trường Thanh cạn lời, mình thật sự cái gì cũng chưa làm a.
Hơn nữa ngươi coi như là đoán mò thì cũng phải suy xét đến thực tế một chút chứ, mình là một đệ tử tạp dịch, có năng lực gì khiến nhiều đệ tử giúp mình làm việc như vậy, càng đừng nói còn có hai gã đệ tử thân truyền.
“Đầu óc ngươi không sao chứ?”
Dùng vẻ mặt quan ái nhìn về phía Hà Lộ, cái đầu này không phải bị đánh hỏng rồi chứ.
Ngay lúc đám người Hà Lộ bị khiêng đến trước mặt Diệp Trường Thanh, Du Lệ đang ở Chủ Phong, cũng không gặp được Tông chủ Tề Hùng, mà là do Tam trưởng lão Chủ tọa ra mặt tiếp đón nàng ta, lúc này nhận được truyền tin của Hà Lộ.
Sắc mặt Du Lệ nháy mắt liền trở nên khó coi.
Ngay khoảnh khắc bị đánh, Hà Lộ đã tìm cơ hội liên lạc với sư tôn của mình.
Nhìn Du Lệ đột nhiên biến sắc, Tam trưởng lão Chủ tọa kỳ quái hỏi.
“Sư muội có việc gì sao?”
Mọi người đều là tu sĩ chính đạo, hơn nữa quan hệ giữa hai tông cũng không tệ, cho nên bình thường đều dùng sư huynh sư muội để xưng hô với nhau, nhằm tỏ ra thân cận.
Đối mặt với câu hỏi của Tam trưởng lão, Du Lệ sắc mặt khó coi nói.
“Lần này sư muội không phải chuyên môn vì đồ nhi của ta mà đến sao.”
“Ừm, trước đó muội đã nói rồi.”
“Nhưng bây giờ, đồ nhi của ta bị người của Thần Kiếm Phong đánh rồi.”
Hửm? Nghe thấy lời này, Tam trưởng lão sửng sốt, vừa rồi không phải đều đang êm đẹp sao, hơn nữa cũng đã báo cho Hồng Tôn sư đệ rồi, sao lại còn bị đánh chứ?
Trong lòng nghi hoặc, nhưng Tam trưởng lão vẫn lên tiếng nói.
“Vậy ta đi cùng sư muội đến Thần Kiếm Phong một chuyến.”
Dù sao cũng là ở Đạo Nhất Tông, hơn nữa còn là bị đệ tử Đạo Nhất Tông bọn họ đánh, Tam trưởng lão suy xét vẫn nên đích thân đi một chuyến.
Nghe vậy, Du Lệ không từ chối, gật đầu đáp.
“Vậy thì làm phiền sư huynh rồi.”
“Đây là lời gì chứ, đi, chúng ta qua đó xem thử.”
Ngay lập tức, Tam trưởng lão và Du Lệ liền chạy về phía Thần Kiếm Phong, mà ở nhà ăn Thần Kiếm Phong, Diệp Trường Thanh cũng đứng trước mặt Hà Lộ, sắc mặt bình tĩnh nói.
“Ngươi muốn từ hôn ta không đồng ý, nhưng mà.............”
“Diệp Trường Thanh, ta không thể nào đồng ý mối hôn sự này đâu, trước kia không thể, bây giờ lại càng không thể, ngươi làm ra hành động đê tiện như vậy, chỉ khiến Hà Lộ ta càng thêm khinh thường ngươi, đừng tưởng như vậy là có thể khiến ta khuất phục, ta..............”
“Bịt lại đi.”
Nữ nhân này có bệnh, hơn nữa còn tự cảm thấy bản thân tốt đẹp quá mức rồi, mình lời còn chưa nói xong, nàng ta đã tự biên tự diễn ra một loạt kịch bản.
Diệp Trường Thanh không muốn nghe nàng ta nói nhảm, nói với Từ Kiệt ở bên cạnh, bịt lại trước đã, để nàng ta yên tĩnh một chút, đợi mình nói xong.
Nghe vậy, Từ Kiệt quay đầu nói với tên đệ tử lúc trước.
“Tới, bịt lại.”
“Vâng, Từ sư huynh.”
Ngay sau đó, dưới sự giãy giụa, chửi mắng của Hà Lộ, nàng ta lại một lần nữa bị băng quấn chân bịt kín miệng.
“Thần Kiếm Phong các ngươi khinh người quá đáng, ta nhất định sẽ báo cho sư tôn, ta.......... Ư ư ư..........”
Xong rồi, cùng với băng quấn chân nhét vào miệng, thế giới nháy mắt yên tĩnh lại, lúc này Diệp Trường Thanh có thể nói chuyện đàng hoàng rồi.
Từ trên cao nhìn xuống Hà Lộ đang không ngừng giãy giụa, Diệp Trường Thanh tiếp tục nói.
“Từ hôn là không thể nào, nhưng nói thật ta đối với ngươi cũng chẳng có cảm giác gì, thế này đi, ta viết một bức hưu thư cho ngươi, ngươi mang về, hôn ước giữa hai người chúng ta tự nhiên cũng sẽ bị hủy bỏ.”
Từ hôn là không thể nào từ hôn, hưu thê thì ngược lại có thể.
Nghe xong lời này, mắt Hà Lộ nháy mắt đỏ lên, vẻ mặt không dám tin nhìn Diệp Trường Thanh, dường như hoàn toàn không dám tin hắn có thể nói ra những lời như vậy.
“Sư huynh, phiền huynh lấy ra, nghe thử xem nàng ta muốn nói gì.”
Nói xong, Diệp Trường Thanh ra hiệu cho tên đệ tử kia lấy băng quấn chân ra.
“Diệp Trường Thanh, ngươi nói cái gì?”
Câu đầu tiên chính là chất vấn, đối với chuyện này, Diệp Trường Thanh nói.
“Ta nói, từ hôn là không thể nào, hưu thê thì ngược lại có thể.”
Hưu thê......... Diệp Trường Thanh lại muốn hưu mình, nghe thấy lời này, Hà Lộ gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Trường Thanh, vẻ mặt hận không thể xé xác hắn ra.
Hà Lộ từ nhỏ tính cách cao ngạo, làm sao có thể dung nhẫn chuyện hưu thê xảy ra, lập tức giống như một người đàn bà chanh chua mắng.
“Diệp Trường Thanh, ngươi dám hưu ta? Sao ngươi dám.............”
“Bịt lại.”
Lời còn chưa nói xong, lại một lần nữa bị băng quấn chân bịt lại, giọng nói lại im bặt, nhìn lại Hà Lộ, trong mắt đã chảy xuống hai hàng nước mắt không tranh khí.
Khuất nhục, khuất nhục tột cùng, nghĩ Hà Lộ nàng ta từ nhỏ đến lớn, lúc nào phải chịu sự khuất nhục như thế này.
Nhưng lúc này cũng không ai để ý đến nàng ta, Liễu Sương đang nói chuyện với Diệp Trường Thanh.
“Theo ta thấy trực tiếp giết quách đi cho xong.”
Liễu Sương ngược lại rất thẳng thắn, hơn nữa nhìn dáng vẻ của nàng, rõ ràng là thật sự dám làm, nghe vậy, Từ Kiệt ở bên cạnh vội vàng nói.
“Sư tỷ bình tĩnh một chút, giết bọn họ e là không dễ ăn nói, đặc biệt là bên Chủ Phong.”
“Chuyện này có gì đâu, tàn hại đệ tử Đạo Nhất Tông, hủy hoại đạo tâm đệ tử Thần Kiếm Phong ta, cấu kết yêu ma, lẽ nào còn chưa đủ định tội chết cho bọn chúng?”
Liễu Sương mặt không đổi sắc nói, đối với chuyện này, khóe miệng Từ Kiệt giật giật, nữ nhân này thật sự dám nói.
“Nhưng sư tôn của nữ nhân này còn..............”
“Vậy thì giết luôn một thể, đệ tử cấu kết yêu ma, sư phụ chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì.”
Vãi chưởng, giết Hà Lộ còn chưa đủ, ngay cả sư tôn người ta cũng muốn giết.
Từ Kiệt chỉ cảm thấy mí mắt giật giật, liên tục lắc đầu nói.
“Không cần thiết phải thế chứ.”
“Vậy thì chôn đi, sống không thấy người chết không thấy xác.”
“Chuyện này.............”
Nghe Liễu Sương nói làm sao giết người giấu xác, làm một vố thần không biết quỷ không hay, Diệp Trường Thanh đầy đầu hắc tuyến, đây thật sự là lời mà đệ tử tông môn chính đạo có thể nói ra sao?
Càng thái quá hơn là, một đám đệ tử Thần Kiếm Phong xung quanh, đối với chuyện này không những không phản đối, ngược lại còn nhao nhao lên tiếng hiến kế nói.
“Ta thấy Nhị sư tỷ nói đúng, trực tiếp chôn là xong, đến lúc đó cứ nói bọn họ tự mình rời đi rồi.”
“Ừm, khả thi đấy, nhưng địa điểm chôn xác này phải chọn cho kỹ.”
“Chôn ở hậu sơn đi, không ai tìm được đâu.”
“Không ổn, ta thấy nên chọn một nơi không thể lục soát, hay là chôn ở hậu viện Chấp Sự Đường? Chỗ đó chắc chắn không ai có thể ngờ tới.”
Nghe xem, đây đều là những lời hổ sói gì thế này, đám đệ tử Lạc Hà Tông như Hà Lộ nghe thấy lời này, từng đứa đều bị dọa cho sắc mặt trắng bệch, đây còn là chính đạo khôi thủ của Đông Châu sao? Ma tông cũng chỉ đến thế mà thôi.