Chuyện Thần Kiếm Phong dạo này gây ra quả thực là hơi nhiều, cho nên các phong khác đều có không ít lời đồn.

Chỉ là lời đồn thứ này, càng truyền càng tà môn.

“Các ngươi nghe nói chưa, không ít đệ tử Thần Kiếm Phong tu luyện đều xảy ra vấn đề.”

“Cái gì? Tâm lý đệ tử Thần Kiếm Phong có vấn đề?”

“Đệ tử Thần Kiếm Phong thích nam sắc?”

Chủ Phong, không ít đệ tử vừa đi vừa nghị luận, mà đệ tử Thần Kiếm Phong cũng tới đây, nghe những lời này lại là vẻ mặt nghi hoặc.

Chúng ta mẹ nó thích nam sắc từ khi nào vậy?

Tức giận quay đầu muốn quát mắng một phen, nhưng lại bị đồng bạn bên cạnh kéo lại.

“Mặc kệ đi, đi chọn thuật pháp trước đã.”

“Đúng đúng đúng, thuật pháp mới là quan trọng nhất, ta đã hai ngày không giành được chỗ ngồi rồi.”

Trên Chủ Phong, đệ tử các phong đều có, nhưng muốn phân biệt đệ tử Thần Kiếm Phong rất đơn giản, đó chính là xem trên người có mang thương hay không.

Chỉ cần là mang thương, đó chính là đệ tử Thần Kiếm Phong.

Cũng không biết tại sao, dù sao mấy ngày gần đây, mỗi một người của Thần Kiếm Phong trên người đều có thương, quỷ mới biết bọn họ đi làm gì rồi.

Lúc mới bắt đầu, đám đệ tử còn rất nghi hoặc, ở trong tông môn lẽ nào còn có nguy hiểm gì sao?

Sau khi hỏi thăm thì nhận được câu trả lời là do luận bàn gây ra.

“Người của Thần Kiếm Phong cũng quá tàn nhẫn rồi đi, luận bàn có thể làm đến mức độ này?”

“Ta đã sớm nói với ngươi rồi, đệ tử Thần Kiếm Phong có vấn đề.”

“Ta nói cho ngươi biết, mỗi ngày cố định ba lần, Thần Kiếm Phong đều sẽ bộc phát hỗn chiến, cũng không biết là đang làm cái gì.”

“Ta cũng nghe nói rồi, nghe nói đệ tử Thần Kiếm Phong đặc biệt hiếu chiến.”

“Còn không phải sao, mỗi ngày không đánh một trận, cảm giác cả người bọn họ đều khó chịu vậy.”

“Tránh xa bọn họ ra một chút, cẩn thận đừng để bị kéo đi cưỡng ép luận bàn.”

Nhìn thấy đệ tử Thần Kiếm Phong, đệ tử các phong khác đều đã đi đường vòng rồi, sợ bị đám người điên này nhắm trúng.

Mà đối với ánh mắt chú ý như vậy, đệ tử Thần Kiếm Phong thì hoàn toàn không để tâm, một đám đồ không có kiến thức, sao có thể biết được tay nghề của Trường Thanh sư đệ.

Không chỉ đệ tử các phong như vậy, chấp sự Thuật Pháp Đường nhìn thấy đệ tử Thần Kiếm Phong cũng là da đầu tê dại.

Nếu nói dạo này nơi đệ tử Thần Kiếm Phong đến chăm chỉ nhất, vậy chắc chắn là Thuật Pháp Đường không thể nghi ngờ.

Hết cách, thực lực không đủ thì không giành được đồ ăn, tất cả đệ tử Thần Kiếm Phong đều liều mạng trở nên mạnh mẽ, tu luyện thuật pháp thì là cách trực tiếp, hiệu quả nhất.

“Sao các ngươi lại tới nữa rồi?”

Nhìn hai tên đệ tử Thần Kiếm Phong trước mắt, trên tay còn quấn băng gạc, tên chấp sự trông coi Thuật Pháp Đường này buồn bực nói.

Ba ngày trước mới tới mà.

Nghe vậy, hai tên đệ tử lên tiếng đáp.

“Muốn chọn một môn kiếm pháp.”

“Ta muốn chọn một môn thân pháp.”

Lại tới học thuật pháp? Đệ tử Thần Kiếm Phong này rốt cuộc là tình huống gì? Điểm tông môn vất vả tích cóp không cần nữa sao? Không sống qua ngày nữa sao?

“Tham thì thâm, một đạo tu luyện vẫn cần phải vững bước tiến lên, đi từng bước một.”

Khổ tâm khuyên nhủ, điểm tông môn có rất nhiều tác dụng, toàn bộ tiêu phí vào thuật pháp, không phải là một lựa chọn sáng suốt.

Hơn nữa, giữ lại một ít điểm tông môn, cũng có thể phòng hờ lúc cần thiết.

Chỉ là đối mặt với lời khuyên giải của tên chấp sự này, hai tên đệ tử Thần Kiếm Phong đó hoàn toàn là tai trái lọt sang tai phải, cái rắm gì mà đi từng bước một, bây giờ bọn họ chỉ muốn càn quét đồ ăn.

Không ăn được cơm, giữ lại điểm tông môn còn có ý nghĩa gì.

“Đa tạ ý tốt của chấp sự, chỉ là hai người ta đã quyết tâm.”

“Haiz, vậy tùy các ngươi đi.”

Người ta muốn học, hơn nữa có đủ điểm tông môn, cũng không vi phạm quy củ, chấp sự này cũng không thể cưỡng ép ngăn cản.

Thành công tiến vào Thuật Pháp Đường, chọn được thuật pháp ưng ý, hai tên đệ tử Thần Kiếm Phong hưng phấn trở về Thần Kiếm Phong, sau đó chính là ngày đêm khổ luyện.

“Hừ, đợi ta luyện thành Quán Nhật Kiếm Pháp này, lần sau nhất định có thể giành được chỗ ngồi.”

Trên bãi luyện võ, hai đệ tử mang thương tu luyện, hơn nữa không chỉ có bọn họ, bãi luyện võ vốn rộng lớn, lúc này đã sớm ồn ào náo nhiệt.

Hơn nữa, mỗi một đệ tử trên người đều mang thương, nhưng không có một ai để tâm.

Đừng nói là đệ tử, chư vị chấp sự của Chấp Sự Đường Thần Kiếm Phong, cũng đang điên cuồng tu luyện.

Toàn bộ Chấp Sự Đường, hoàn toàn không còn sự yên tĩnh của ngày thường, có chỉ là âm thanh tu luyện.

Từng tên chấp sự, cứ thế tu luyện trong sân Chấp Sự Đường.

“Từ Kiệt đáng chết, đã liên tục ba ngày rồi, lần nào cũng nhắm vào ta, thật sự coi ta là quả hồng mềm sao? Đợi Thiên Thanh Thủ của ta đại thành, lần sau nhất định phải cho ngươi đẹp mặt.”

Bầu không khí tu luyện của toàn bộ Thần Kiếm Phong trên dưới, có thể nói là nồng đậm đến cực điểm.

Mà ngày hôm nay, dưới chân núi Thần Kiếm Phong, một già một trẻ hai bóng người đang chậm rãi bước đi.

Lão giả hạc phát đồng nhan, mặc một bộ trường sam màu xanh, còn thiếu nữ bên cạnh, thì buộc tóc hai chùm, nhìn qua cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi, trong mắt tràn đầy sự ngây thơ, vui vẻ vây quanh lão giả không ngừng hỏi han điều gì đó.

“Sư phụ, chúng ta đến Thần Kiếm Phong làm gì?”

“Đến thăm một người bạn cũ.”

“Ồ, là Hồng Tôn tiền bối của Thần Kiếm Phong sao?”

“Ừm.”

“Sư phụ người nói con và đệ tử Thần Kiếm Phong so tài, ai lợi hại hơn một chút?”

“Đệ tử bình thường chắc chắn là không bằng con, nhưng mấy tên đệ tử thân truyền kia thì mạnh hơn con đấy.”

“Vậy.”

“Điều này rất bình thường, thời gian con tu luyện còn ngắn, nhưng luận thiên phú, con không hề kém bọn họ.”

“Vậy đệ tử Thần Kiếm Phong tu luyện đều rất khắc khổ sao?”

“Đó là tự nhiên, suy cho cùng là đệ nhất tiên tông Đông Châu, bất kỳ một đệ tử Đạo Nhất Tông nào đặt ở bên ngoài, đó đều là tồn tại như nhân trung kiều sở.”

“Lợi hại quá a, vậy con cũng có thể ở lại Thần Kiếm Phong tu luyện sao?”

“Sao thế, con không muốn đi theo vi sư tu luyện nữa rồi?”

“Sư phụ cũng có thể ở lại mà.”

“Nha đầu con, vi sư nhàn vân dã hạc quen rồi, sẽ không gia nhập tông môn đâu.”

Lão giả tên là Thanh Thạch, là bạn cũ của Hồng Tôn, ở toàn bộ Đông Châu cũng là cường giả cực kỳ nổi danh, chẳng qua chỉ là một tán tu mà thôi, cả đời chưa từng gia nhập bất kỳ một tông môn nào.

Còn về thiếu nữ, thì là đệ tử duy nhất của Thanh Thạch, tên là Vương Dao.

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi lên Thần Kiếm Phong, hai tên đệ tử phụ trách canh giữ ở sơn môn, lúc này đang đối luyện.

Nhìn hai tên đệ tử cho dù là canh giữ sơn môn cũng không quên tu luyện, Vương Dao vẻ mặt sùng bái nói.

“Sư phụ nói là thật kìa, đệ tử Thần Kiếm Phong tu luyện thật sự là rất khắc khổ a, ở đây đều không quên tu luyện, hơn nữa trên người đều còn mang thương nữa.”

Chỉ là nghe lời này, Thanh Thạch ở một bên lại khẽ nhíu mày.

Lão không phải lần đầu tiên đến Thần Kiếm Phong, bởi vì giao tình rất sâu với Hồng Tôn, số lần Thanh Thạch đến Thần Kiếm Phong không ít.

Đối với Thần Kiếm Phong cũng coi như là hiểu rõ.

Nhưng hai tên đệ tử trước mắt này có hơi khoa trương rồi đi, canh giữ sơn môn đều là luân phiên, dưới tình huống bình thường đến lượt mình canh giữ sơn môn, đều sẽ không tu luyện.

Nhưng bây giờ, hai tên đệ tử này, ngay cả thời gian này cũng không bỏ qua, hơn nữa, trên người đều mang thương rồi, còn phải liều mạng như vậy, đệ tử Thần Kiếm Phong trước kia có nỗ lực như vậy sao?

Luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ, nhưng Thanh Thạch cũng không nói thêm gì, cất bước đi về phía trước, đồng thời hai tên đệ tử cũng nhìn thấy thầy trò Thanh Thạch, lập tức dừng tay, tiến lên chắp tay nói.

“Hai vị đến Thần Kiếm Phong ta có chuyện gì?”