Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Đổi cái khác!"

Dùng xong ký ức "Phương thuốc", hắn lại đổi sang một luồng ký ức về "Phá cảnh" (đột phá cảnh giới).

Hình ảnh tương tự lại tái hiện.

Khác với ký ức "Phương thuốc", ký ức "Phá cảnh" khi luyện tấn pháp lại chậm rãi hơn rất nhiều. Trong tầm nhìn, Trần Lạc thấy mình đứng giữa sân, hai mắt khép hờ, trước tiên là hô hấp thổ nạp, sau đó hai tay tách ra, tay trái nâng lên, tay phải ấn xuống.

Cũng mười lần như thế.

Mười lần trôi qua, Trần Lạc nhận ra sự trợ giúp của ký ức "Phá cảnh" đã đến giới hạn, hắn bèn đổi sang cái khác.

Cứ thế lần lượt thay đổi, lần lượt luyện tập.

Đợi đến khi Trần Lạc dùng hết lượt tất cả các luồng ký ức trong đầu thì trời bên ngoài đã lờ mờ sáng.

Sau một đêm luyện tập điên cuồng, Trần Lạc chẳng những không thấy mệt mỏi mà ngược lại tinh thần phấn chấn lạ thường, toàn thân tràn trề sức lực.

Không ngủ được nữa, Trần Lạc dứt khoát dậy ra sân luyện quyền.

Một bài quyền đánh xong, chỉ thấy thần thanh khí sảng, cả người như vừa được hồi sinh, dòng máu trong cơ thể như bị ngọn lửa thiêu đốt, tỏa ra nhiệt lượng hừng hực, sức mạnh cũng tăng trưởng theo một cách khó tin.

Tắm rửa xong xuôi, Trần Lạc sang phòng bên cạnh ngó nghiêng.

"Lại đi rồi?"

Vốn định rủ tam thúc đi ăn sáng, ai ngờ đẩy cửa vào mới thấy lão đã đi từ đời nào.

Xem chừng lại là đi từ lúc tờ mờ sáng.

Điều này khiến Trần Lạc không khỏi lo lắng.

'Thẻ tre màu đen rốt cuộc là có ý gì? Mà cần nhiều thời gian đến vậy?'

Bình thường nhiệm vụ chôn cất chỉ một ngày là xong, rắc rối lắm cũng chỉ ba ngày. Từ lúc Trần Lạc vào thành, nhiệm vụ dài nhất hắn từng làm cùng tam thúc cũng chỉ ba ngày, đó là lần đi ngoại thành xử lý một bãi chiến trường. Xác chết thì nhiều, lại lắm cấm kỵ nên mới dây dưa lâu như thế.

'Hy vọng không có chuyện gì.'

Tạm thời chẳng làm gì được, Trần Lạc chỉ đành thầm cầu nguyện, rồi tiếp tục đến nhà Mã thọt học võ.

Ra đến phố, thấy con đường kia vẫn bị phong tỏa.

Nhìn từ xa một cái rồi Trần Lạc lại đi đường vòng.

Đến nhà Mã thọt, Trần Lạc tự giác ra sân luyện tập.

Có kinh nghiệm đêm qua, giờ mỗi lần đi quyền hắn đều cảm nhận được sức mạnh đang tăng lên, sự tiến bộ rõ rệt này khiến người ta không khỏi mê đắm.

Một lần lại một lần.

Mã thọt không biết đã dậy và ra sân từ lúc nào, thấy Trần Lạc thì có chút ngạc nhiên. Gã nhớ rõ ràng hôm qua đã bảo Trần Lạc ở nhà tự luyện một tháng, không ngờ thằng nhóc này hôm sau đã mò mặt đến.

Gã định bụng đi tới mắng cho một trận, nhưng khi đến gần, bước chân gã bất giác chậm lại.

"Hửm?"

Sắc mặt Mã thọt thay đổi.

Cái gã hôm qua còn luyện chẳng ra ngô ra khoai gì, hôm nay thế mà đã đánh quyền đâu ra đấy, khiến cho giáo án gã soạn sẵn trong đầu coi như bỏ xó, cây roi tre trên tay cũng giấu vội ra sau lưng.

"Mã sư phụ, bài tấn pháp hôm qua con luyện xong rồi."

Đánh xong lượt thứ mười, Trần Lạc cảm thấy cơ thể như một cái lò nung, nhiệt khí bốc ra ngùn ngụt, tốc độ máu chảy cũng nhanh hơn hẳn. Cơ bắp toàn thân run lên bần bật, sức mạnh lại tăng thêm một bậc.

"Khá lắm."

Mã thọt hiếm khi không trưng ra bộ mặt đưa đám, buông lời khen ngợi Trần Lạc.

Trần Lạc nhe răng cười, cũng chẳng nói mấy lời khách sáo giả tạo. Đêm qua hắn ngủ cũng còn đang luyện, sự nỗ lực ấy đổi lấy chút thành tựu này là chuyện đương nhiên. Hắn đã cố gắng đến thế kia mà!

"Tấn pháp của ngươi đã nhập môn rồi, tiến độ nhanh hơn ta dự tính."

Mã thọt đi sang bên cạnh ngồi xuống, chuẩn bị giảng giải kỹ lưỡng cho Trần Lạc về kiến thức võ đạo.

Trần Lạc thấy thế vội vàng ngồi xuống bên cạnh lắng nghe.

Cái thứ gọi là truyền thừa này quan trọng nhất là có sư phụ dẫn dắt, đóng cửa tự tu vĩnh viễn không bao giờ thành cao thủ chân chính được. Đường vòng trong tu hành còn nhiều hơn đường vòng trong đời người! Không có người dẫn đường thì có khi mò mẫm cả đời đến lúc chết cũng chưa nhập môn. Cách dùng mới của sóng não chính là minh chứng tốt nhất, không có võ học dẫn dắt, những luồng sóng não kia thực sự chỉ là một mớ chấp niệm. Nhưng khi có võ học soi đường, chúng lập tức lột xác, từ góc độ của người đã khuất mà hiển thị cho Trần Lạc thấy "cách hiểu của họ".

"Võ đạo coi trọng nhất là tư chất, kẻ có tư chất tốt học gì cũng nhanh, kẻ tư chất kém thì cả đời cũng không sờ được vào cánh cửa nhập môn."

Vừa nói, Mã thọt vừa giơ tay lên, năm ngón tay nắm chặt đấm vào không khí một cái.

Một tiếng nổ vang lên kéo theo luồng gió mạnh, khiến đồng tử Trần Lạc co rụt lại.

Hắn không thể ngờ được, cái thân hình gầy gò khẳng khiu của Mã thọt lại có thể tung ra kình lực bá đạo đến nhường này.

"Môn võ này tên là Hắc Hổ Quyền, là tuyệt học của sư môn ta. Luyện đến cực hạn có thể đạt tới cảnh giới khí huyết như thủy ngân (khí huyết như hống), quyền lực đoạn giang. Nếu ngươi lĩnh ngộ được hung ý của Hắc Hổ, còn có thể tiến thêm một bước phá vỡ giới hạn sinh mệnh, khám phá Tiên đạo thần bí khó lường kia."