Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Vẫn còn phong tỏa sao?"
Trần Lạc đi ra đầu phố, liếc mắt quan sát.
Con đường dài dẫn đến nhà Mã thọt vẫn chưa được mở lại, lệnh phong tỏa vẫn còn hiệu lực. Bầu không khí trên phố cũng trở nên khác lạ, trong huyện xuất hiện rất nhiều gương mặt xa lạ. Chẳng biết dạo này có biến cố gì mà tình hình huyện Thanh Nha ngày càng căng thẳng.
Lúc Trần Lạc đi đường vòng đến nhà Mã thọt, phát hiện bên trong đã có người.
"Đến rồi à?"
Mã thọt đang ngồi mài dao chẻ lạt trước cửa, thấy Trần Lạc đến liền ngẩng đầu hỏi một câu.
Đối với người đệ tử "nhặt" được nửa đường này, Mã thọt khá ưng ý. Tư chất luyện quyền của thằng nhóc rất tốt, chỉ mất vài ngày đã nắm vững bộ quyền pháp của lão, phần còn lại chỉ là vấn đề kinh nghiệm thực chiến, lão cũng chẳng còn gì để dạy thêm.
Bản thân Mã thọt cũng chẳng phải cao thủ ẩn danh gì. Trần Lạc lại có cả đống "bộ não ngoài" hỗ trợ, việc học quyền pháp của lão dễ như trở bàn tay.
"Sư phụ."
Trần Lạc cung kính hành lễ.
"Vào trong nói chuyện."
Mã thọt đặt con dao xuống, dẫn Trần Lạc vào nhà.
Trong sân, một thiếu nữ lạ mặt đang đấm bao cát. Nhìn kình lực dứt khoát của cô nàng, có thể thấy nền tảng cơ bản cực kỳ vững chắc, ăn đứt Trần Lạc lúc mới nhập môn.
"Nó tên là Hà Mẫn, từ nay là sư muội của con."
Mã thọt giới thiệu ngắn gọn. Hà Mẫn cũng giống Trần Lạc, đều là dạng gửi gắm quan hệ. Mã thọt sống ở huyện Thanh Nha, không tránh khỏi nợ nần ân nghĩa, dù có giấu nghề kỹ đến đâu cũng vẫn có người biết lão có chút bản lĩnh.
"Mã sư phụ."
Bên kia, Hà Mẫn vừa đánh xong một bài quyền, toàn thân bốc hơi nóng hầm hập. Bộ đồ luyện công màu xanh trắng bó sát, dưới tác động của mồ hôi và nhiệt độ, càng tôn lên những đường cong lồi lõm rõ rệt. Kết hợp với nhan sắc bảy phần ưa nhìn, cô nàng toát lên vẻ anh tư sảng khoái.
"Vị này là sư huynh Trần Lạc của con, ta mới thu nhận nửa tháng trước."
Mã thọt giới thiệu.
Đều là đệ tử do lão thu nhận, lão tự nhiên mong muốn hai người có thể nương tựa giúp đỡ lẫn nhau, nhất là Hà Mẫn. Cha cô bé xuất thân từ bang phái, nói rõ trước một chút để tránh rắc rối về sau.
"Trần sư huynh."
Hà Mẫn cung kính hành lễ, thái độ rất lễ phép.
"Hà sư muội."
Trần Lạc cũng đáp lễ.
"Đã đến cả rồi thì thử sức một chút xem sao." Mã thọt vỗ tay, ra hiệu cho hai người.
"Vâng."
Hai người nhìn nhau, trong mắt đồng thời bùng lên ngọn lửa chiến ý.
Trần Lạc cũng rất muốn biết thực lực hiện tại của mình đang ở mức nào. Hà sư muội này xuất thân con nhà nòi bang phái, thân thủ chắc chắn không tồi.
Hà Mẫn cũng rất tò mò về bản lĩnh của Trần Lạc. Hai ngày nay, tai cô nàng sắp mọc kén vì nghe Mã thọt khen ngợi hắn.
Ngày nào cũng nghe sư phụ tấm tắc, nào là sư huynh con là kỳ tài luyện võ vạn năm có một, chỉ tiếc ta không có bí tịch cao siêu hơn để dạy, vân vân và mây mây. Điều này khiến Hà Mẫn – một thiên tài từ nhỏ – cảm thấy rất không phục. Cùng là người trẻ tuổi, cô lại luyện võ từ tấm bé, dù đối phương có là thiên tài thật sự, cô cũng tin mình có thể đánh bại.
Sự tích lũy theo thời gian đâu phải cứ có thiên phú là san lấp được ngay.
Hai bên đứng vào vị trí, thủ thế sẵn sàng.
"Sư huynh cẩn thận!"
Hà Mẫn đợi ba nhịp thở, thấy Trần Lạc không có ý định tấn công, bèn quyết định ra tay trước. Chân sau nàng đạp mạnh xuống đất lấy đà. Bóng người loáng một cái, năm ngón tay co lại thành móng vuốt, chộp thẳng về phía Trần Lạc.
Chính là sát chiêu "Hắc Hổ Đào Tâm" trong bộ quyền pháp của Mã thọt!
Quyền pháp vốn dĩ cương mãnh, thiên về sức mạnh, nhưng vào tay Hà Mẫn lại uyển chuyển như loài báo săn, biến thành quyền pháp thiên về tốc độ.
Trần Lạc cũng nâng tay lên, hai tay hóa thành trảo, ra đòn sau nhưng lại đến trước.
Chỉ nghe một tiếng "Bốp" trầm đục.
Quyền chưởng va chạm giữa không trung.
Hà Mẫn vốn đang tràn đầy tự tin, khoảnh khắc chạm tay vào đối phương sắc mặt liền biến đổi. Một luồng sức mạnh như dời non lấp biển từ phía đối diện ập tới. Cánh tay nàng không kịp né tránh, gãy lìa ngay tại chỗ. Cả người nàng văng ra như con búp bê vải rách, đập mạnh vào bao cát phía sau, lăn một vòng rồi hộc ra một ngụm máu tươi, ngất lịm đi.
Trần Lạc đứng ngẩn tò te.
Hắn mới chỉ dùng có ba phần lực thăm dò, đến nội khí còn chưa thèm vận dụng.
Không ngờ vừa chạm vào đã thấy sai sai. Hà sư muội khí thế hung hăng là thế mà yếu nhớt như làm bằng giấy, mới đụng nhẹ cái đã gãy tay, người bay vèo đi mất.
"Thằng ranh con kia, mày không biết nương tay à?!!"
Mã thọt lao vút tới, đỡ dậy Hà Mẫn, nhanh tay điểm vài huyệt đạo cầm máu, rồi bắt mạch kiểm tra. Xác định không nguy hiểm đến tính mạng, lão mới thở phào nhẹ nhõm.
"Lão tử bảo mày thử sức, chứ có bảo mày giết nó đâu!"
Đặt cô đệ tử nằm yên ổn, Mã thọt quay sang chỉ thẳng mặt Trần Lạc mắng té tát.
"..."
Trần Lạc ngơ ngác.
Hắn thật sự đã nương tay rồi mà. Không nương tay thì ngực Hà sư muội đã bị hắn đấm thủng một lỗ rồi. Có điều lời này sống chết cũng không được nói ra, nói ra khéo Mã thọt tức hộc máu mà chết mất.