Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hoạt động về đêm nếu không phải trộm mộ thì cũng là đạo chích, đám lang thang kiếm ăn trong thành thừa hiểu quy tắc của màn đêm.

"Đi thôi."

Trần Lão Tam dẫn đầu, nhanh nhẹn chui qua lỗ hổng ra ngoài.

Vừa thoát khỏi thành, lão chẳng dám nghỉ ngơi, cứ theo trí nhớ mà cắm đầu chạy về hướng bãi hoang chôn xác lúc trước.

Hai chú cháu bước chân thoăn thoắt, dọc đường may mắn không gặp biến cố gì. Chẳng mấy chốc, khu đồi núi hoang vu đã hiện ra trước mắt.

"Ở ngay phía trước."

Trần Lão Tam quan sát địa hình một chút rồi xác định vị trí.

"Tam thúc, cái xác hoàng tộc mà thúc nói nằm ở đâu?"

Trần Lạc nhìn quanh quất bốn phía nhưng chẳng thấy dấu vết huyệt mộ nào. So với ba vị lão làng như Trần Lão Tam, kinh nghiệm trong nghề chôn xác của Trần Lạc quả thực vẫn còn kém xa.

"Lối này."

Trần Lão Tam vẫy tay gọi cháu trai, rảo bước tới một gốc cây, gạt lớp lá thông phủ bên trên, rất nhanh đã tìm thấy vị trí giấu lệnh bài hôm nọ.

Dân chôn xác đều có mánh lới riêng, chẳng lo bị người ngoài phát hiện.

Trần Lão Tam lấy cái xẻng sắt trong tay nải ra, đào vài nhát đã thấy một tấm lệnh bài cứng ngắc lộ diện. Trần Lạc cầm lên, săm soi một hồi nhưng chẳng thấy cơ quan gì đặc biệt, xem chừng chỉ là một tấm thẻ chứng minh thân phận bình thường.

Bên kia, Trần Lão Tam tiếp tục đào sâu xuống, chẳng mấy chốc đã lôi lên được cái xác hoàng tộc đặc biệt kia.

Mới qua vài ngày, thi thể đã bắt đầu phân hủy, vừa lộ thiên đã bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Ngay cả hai chú cháu vốn quen nghề chôn xác cũng phải nhăn mặt bịt mũi.

"Cẩn thận đấy, cái xác này trước khi chết hình như đã trúng độc."

Thấy Trần Lạc định nhảy xuống hố chạm vào thi thể, Trần Lão Tam vội lên tiếng cảnh báo.

"Cháu biết rồi."

Vừa nói, Trần Lạc vừa lôi từ trong tay áo ra đôi găng tay da hươu đã chuẩn bị sẵn.

Ngón tay vừa chạm nhẹ vào thi thể, ngay khoảnh khắc tiếp xúc, giao diện quen thuộc lập tức hiện lên trong đầu hắn.

'Tiếp xúc sóng não người chết, mức độ tổn hại 99%, có muốn đọc hay không?'

Nghiêm trọng đến thế sao?

Trần Lạc cau mày.

Mức độ thối rữa của cái xác hoàng tộc này còn tệ hơn hắn dự tính, gần như chỉ còn sót lại chút xíu giá trị cuối cùng. Nhưng đã mất công đến đây rồi thì không thể tay trắng ra về, Trần Lạc lựa chọn trong ý thức, thả bớt hai kẻ vô dụng đi, sau đó nắm lấy thi thể tên hoàng tộc, bắt đầu "mượn" bộ não của y.

Một luồng năng lượng theo lòng bàn tay len lỏi vào cơ thể, rất nhanh đã hòa nhập vào biển ý thức của Trần Lạc.

Khi luồng sóng não mới này dung nhập, tất cả những "bộ não" lưu trữ trước đây trong ý thức hắn đều dạt sang hai bên. Bộ não mới đến này chễm chệ chiếm lấy vị trí trung tâm nhất, trở thành kẻ có giá trị cao nhất trong số những sóng não mà Trần Lạc đang nắm giữ.

Điều này khiến Trần Lạc vô cùng kinh ngạc. Không ngờ một bộ não đã hư hại đến 99% mà vẫn còn uy lực phi phàm đến thế, đủ thấy lúc sinh thời kẻ này chắc chắn không phải hạng tầm thường. Chẳng biết đám người Ngụy công công đã dùng thủ đoạn gì mới giết được y.

"Tiểu Lạc, cháu nghĩ ra cách gì chưa?"

Tiếng Tam thúc vang lên phía sau, cắt ngang dòng suy tư của Trần Lạc.

Hắn biết lúc này chưa phải lúc nghiên cứu chiến lợi phẩm, bèn nén sự tò mò xuống, bắt đầu tính toán đường lui.

"Trạm gác nằm ở hướng nào?"

Trần Lạc quyết định cứ tới đó xem sao. Nếu không có cao thủ hoặc quân số ít ỏi, hắn nghĩ mình có thể thử liều mạng xông qua.

Dù sao Ngụy công công cũng giết rồi, giết thêm vài tên lính canh nữa cũng chẳng khác gì nhau. Nợ nhiều không lo, rận nhiều không ngứa, đạo lý chính là ở chỗ đó.

"Đi theo ta."

Trần Lão Tam thu dọn đồ đạc vào tay nải, dẫn Trần Lạc men theo đường núi tới gần trạm gác.

Hai người nấp ở một chỗ khá xa, ngay tại một khúc cua gấp khúc của sườn núi.

Từ đây có thể nhìn rõ lính canh đang tuần tra phía xa. Dưới ánh đuốc bập bùng, có thể thấy khoảng hai mươi tên lính đang tụ tập, tên nào tên nấy lăm lăm vũ khí trong tay, nhìn qua là biết không dễ xơi.

'Hơi gay go đây.'

Trần Lạc ước lượng địa thế và chênh lệch quân số, dứt khoát gạt bỏ ý định xông vào. Ba năm tên thì còn cố được, chứ hơn hai mươi người thì không thể nào giết sạch trong chớp mắt. Nhỡ đâu trong bóng tối còn có cung thủ mai phục, khéo lại bỏ mạng tại đây.

"Tam thúc đợi ở đây một lát, cháu đi xem hướng khác thế nào."

Bỏ lại một câu, Trần Lạc đổi hướng, định bụng tới mỏm núi bên kia thám thính.

Khu đồi hoang này chẳng khác nào một bức tường thành tự nhiên, ngoài lối ra độc đạo bị lính canh phong tỏa, những chỗ khác đều là vách đá dựng đứng, gần như không có đường thoát. Trần Lạc tìm mấy điểm, nhưng đường đi đều bị đứt đoạn, cúi đầu nhìn xuống chỉ thấy vực sâu vạn trượng.

Chướng khí bao phủ mù mịt, mắt thường không sao nhìn thấy đáy.

Nếu không đi qua vùng địa thế thấp ở trạm gác, muốn từ đây trực tiếp thoát ra ngoài gần như là chuyện viển vông.