Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Học võ chưa chắc đã mạnh lên, cái thế đạo này..."

Mã thọt như nhớ tới chuyện gì đó, buông một câu lửng lơ rồi lại im bặt. Gã lẳng lặng thu dọn đồ nghề, xếp gọn mấy cái kìm sắt vào góc nhà, rồi cất cây dũa vào hòm đồ nghề bên cạnh.

"Mai đến đây. Mỗi ngày ta dạy ngươi một canh giờ, học được bao nhiêu thì tùy vào tạo hóa của ngươi."

Ngay khi Trần Lão Tam tưởng chuyện này hỏng bét rồi, thì Mã thọt xách hòm đồ đứng dậy đi vào trong nhà. Cánh cửa gỗ vừa khép lại thì vọng ra một câu nói.

Thành công rồi!

Trần Lão Tam thở phào nhẹ nhõm.

Trong lòng Trần Lạc cũng tràn đầy kích động!

Bất kể tính khí Mã thọt quái gở thế nào, đối với Trần Lạc hiện tại, đây là cơ hội duy nhất. Chỉ cần bước chân qua cánh cửa võ đạo, hắn tin rằng mình sẽ tìm được đường lên trời. Dùng những bộ não tàn khuyết kia để học võ là lựa chọn cuối cùng. Với một kẻ mới nhập môn, cách đó quá mạo hiểm, sai một ly đi một dặm, luyện sai là chết người như chơi.

Lúc xong việc thì trời đã ngả bóng hoàng hôn.

Trên đường hai chú cháu trở về, con phố gần nhất vẫn bị phong tỏa, đám người nha môn đi lại lục soát như đang tìm kiếm ai đó.

Trần Lão Tam vốn tính cẩn thận, bèn dẫn Trần Lạc đi đường vòng về nhà.

"Lão Lưu! Cho hai bát mì, nhiều thịt bằm, ít cay thôi nhé!"

Về đến con ngõ đầu nhà, bụng đói cồn cào mà cả hai chú cháu đều chẳng ai biết nấu nướng, Trần Lão Tam bèn kéo Trần Lạc sà vào quán mì của lão Lưu. Lão gõ tay xuống mặt bàn, lớn tiếng gọi.

Đều là chỗ người quen cũ, lão Lưu nghe tiếng là biết ngay ai đến.

Lát sau, lão Lưu bưng hai bát mì nóng hổi bốc khói nghi ngút ra, bên trong còn ưu ái gắp thêm cho miếng thịt kho to bự.

"Ăn xong tính tiền thể."

Trần Lão Tam đáp một câu, rút đũa trong ống tre ra, quấy vài cái rồi cắm cúi ăn thục mạng. Trần Lạc cũng chẳng kém cạnh, nhoáng cái đã no căng bụng.

Quán mì của lão Lưu mở đã hơn hai mươi năm, nổi tiếng là đầy đặn thật thà. Huống hồ hai chú cháu còn được thêm thịt kho.

Cơm no rượu say, Trần Lão Tam ném hai đồng tiền lớn lên bàn rồi dắt Trần Lạc về.

Bao năm nay Trần Lão Tam vẫn sống như thế, có tiền là tiêu, chưa bao giờ ngược đãi bản thân. Trần Lạc cũng học được tính này của tam thúc, làm gì thì làm chứ không được để mình chịu thiệt, cùng lắm thì ế vợ cả đời. Kiếp trước hắn cũng có lấy vợ đâu mà sợ!

Về đến nhà, Trần Lão Tam móc chìa khóa định mở cửa thì thấy dưới ổ khóa đồng rơi ra một thẻ tre màu đen.

Hả?

Khoảnh khắc nhìn thấy thẻ tre, sắc mặt Trần Lão Tam lập tức biến đổi.

"Tam thúc, phải đi làm việc sao?"

Trần Lạc nhận ra thứ này. Đây là tín vật báo hiệu có mối làm ăn của nghề nhặt xác. Trước kia mỗi lần Trần Lão Tam đi làm, Trần Lạc đều đi theo quan sát nên cũng từng thấy qua loại thẻ tre tương tự. Chỉ có điều, thẻ tre màu đen thế này thì đây là lần đầu tiên hắn thấy, không khỏi có chút tò mò.

"Thằng ranh con như mày giúp được cái gì! Lo mà học võ cho tử tế, đừng có phí phạm tâm huyết của ông."

Trần Lão Tam chửi đổng vài câu, nhét thẻ tre vào ngực áo rồi mở cửa vào nhà.

"Ngày mai mày tự đi mà học."

Trần Lạc thấy vậy đành lủi thủi về phòng mình.

Nghề nhặt xác này có rất nhiều cấm kỵ, nếu tam thúc đã không muốn nói thì cạy miệng lão cũng chẳng hé răng nửa lời. Hỏi nhiều khéo lại ăn đòn oan.

Đó đều là kinh nghiệm xương máu cả.

'Thôi kệ, đợi sau này thực lực khá lên rồi tính, giờ cái thân mình còn lo chưa xong.'

Nằm trên giường, trong đầu Trần Lạc bất giác hiện lên cảnh tượng phong tỏa đường phố ban ngày.

'Chỉ mong không phải chuyện gì to tát.'

Hắn mơ màng chìm vào giấc ngủ. Đêm nay, Trần Lạc không mộng mị gì, ngủ một giấc say sưa.

Một đêm yên bình trôi qua.

Sáng sớm hôm sau, Trần Lạc đã bật dậy.

Lạ thay, tam thúc ở phòng bên cạnh đã đi từ lúc nào, cửa sân vẫn mở toang, người thì chẳng thấy đâu.

"Thím Vương, thím có thấy tam thúc cháu đâu không?"

Rửa mặt mũi xong xuôi, Trần Lạc ra đầu ngõ ghé vào quán mì lão Lưu, hỏi vọng vào người đàn bà đang đứng bếp. Thím Vương là vợ lão Lưu, hai vợ chồng một người bán đêm, một người bán sáng. Nghe đâu ông bà già này nhờ cái nghề gia truyền mà mua được cả nhà cho con trai trên tỉnh.

"Tam thúc mày à? Trời chưa sáng đã đi rồi, còn ghé qua chỗ thím lấy hai cái bánh bao trắng nữa."

Thấy là Trần Lạc, thím Vương cười xòa đáp lời.

Buổi sáng khách đông, nói được hai câu thím lại quay sang làm việc luôn tay.

Trần Lạc cũng không hỏi thêm, ăn hai cái bánh bao, uống bát nước đậu nành rồi mới khởi hành đến nhà Mã thọt.

Hôm qua hắn đã đi cùng tam thúc một lần.

Nên nhớ đường.

Qua con ngõ nhỏ, lại đến ngã tư hôm qua, Trần Lạc phát hiện con phố kia vẫn bị phong tỏa. Không những chưa có dấu hiệu dỡ bỏ mà phạm vi còn mở rộng hơn, mấy hộ dân xung quanh cũng bị rào kín mít. Cửa ngõ có sai nha chuyên trách đứng canh gác, thấy Trần Lạc cứ thập thò dòm ngó, một tên trừng mắt quát: