Ta Ở Trấn Yêu Ty Ăn Yêu Quái

Chương 28. Người Ô Gia Biến Mất Rồi Lại Xuất Hiện (2)

Mã Hòa Thượng đang tụng kinh siêu độ cho những người bị yêu vật biến thành thi khôi, nhưng sau khi nghe thấy lời Chu Tú Tài, y chắp tay niệm một câu “A Di Đà Phật”, tán thành nói: “Quả thực là vậy, hôm nay toàn nhờ vào đại nhân.”

Các Lực Sĩ cũng thi nhau hùa theo.

Sự thật bày ra trước mắt, nếu không có Tần Thiếu Du, đêm nay bọn họ đều không thoát khỏi màn thảo phong của yêu vật, phải tập thể nhận chỉ tiêu đầu thai mới nhất của Trấn Yêu Ty Lạc Thành.

Bây giờ bọn họ không còn cảm thấy Tần Thiếu Du mang theo lượng lớn trang bị và vật phẩm linh dị là chuyện bé xé ra to nữa, ngược lại cảm thấy là mang rất đúng, mang rất tuyệt.

Câu nói trước đó của Chu Tú Tài là thế nào nhỉ?

Đúng rồi, Tần đại nhân đây là liệu địch tòng khoan, là đạo dùng binh, là tư chất của danh tướng.

Lúc trước mọi người chỉ coi Chu Tú Tài đang vuốt mông ngựa Tần Thiếu Du, bây giờ lại cảm thấy y có tầm nhìn xa trông rộng, nói rất đúng.

Tần Thiếu Du lại không có tâm trí nghe vuốt mông ngựa, hắn đổi một thanh đao mới, lại phái vài Lực Sĩ đi thử đánh thức thương đội và lữ khách gần lán che.

Đối với những người này, Tần Thiếu Du không động đến [Tỉnh Thần Kim Châm], sợ bọn họ không chịu nổi nỗi đau khắc cốt ghi tâm, ngược lại bị tổn thương.

Đồng thời hắn ngẩng đầu, cẩn thận đánh giá tường đất và tháp canh xung quanh, trầm giọng nói: “Đừng vội vuốt mông ngựa, những yêu vật này tuy đã chết, nhưng nguy hiểm vẫn chưa hoàn toàn được giải trừ, chúng ta vẫn phải giữ cẩn thận.”

Chu Tú Tài chú ý tới ánh mắt của hắn, sáp lại gần hỏi: “Đại nhân đang nghi ngờ người của Ô Gia Bảo có vấn đề?”

“Tượng thần là do người Ô gia dựng, mà yêu vật lại đến từ bên trong tượng thần, hơn nữa lúc yêu vật hại người, người Ô gia trên tường đất và tháp canh, lại vừa khéo biến mất không thấy tăm hơi...”

Tần Thiếu Du nói đến đây, cười lạnh một tiếng.

“Ngươi nói bọn họ là biết chuyện hay không biết chuyện? Là bị yêu vật đánh thuốc mê, hay vốn dĩ cùng một giuộc với yêu vật?”

Chu Tú Tài nhíu mày, cũng cảm thấy tình hình không ổn.

Y nhớ ra trong số trang bị mang theo lần này có phi hổ trảo, liền chủ động xin đi giết giặc: “Hay là để ta dẫn vài người, trèo lên tường dò xét một phen?”

“Được.”

Tần Thiếu Du vừa gật đầu đồng ý, liền nghe thấy một tràng âm thanh dồn dập truyền đến từ trên tường đất và tháp canh.

Là tộc nhân Ô gia “biến mất” đã quay lại, hơn nữa số lượng người còn vượt xa lúc trước.

Nhìn thấy xác yêu vật trên mặt đất, tộc nhân Ô gia phát ra từng trận kinh hô, cảm xúc trở nên bất an và nôn nóng, còn có không ít người đang thấp giọng bàn tán.

Chỉ là vì khoảng cách quá xa, Tần Thiếu Du không nghe thấy nội dung bọn họ bàn tán.

Rất nhanh, một người đàn ông trung niên tóc hoa râm, dưới sự tháp tùng của vài tộc nhân Ô gia ăn mặc hoa lệ, xuất hiện trên tường đất.

Cơ thể người đàn ông trung niên này dường như có chút không tốt, sắc mặt khó coi, bước đi lảo đảo, còn phải có người dìu đỡ.

“Đại nhân, đây chính là tộc trưởng đương nhiệm của Ô gia, Ô Bản Lương.”

Ngụy Lực Sĩ vừa giơ khiên cẩn thận phòng bị, vừa nhỏ giọng giới thiệu cho Tần Thiếu Du.

Ô Bản Lương nhìn thấy xác yêu vật, sắc mặt càng thêm khó coi, thân hình hơi lảo đảo.

Cũng không biết lão ta bị dọa sợ, hay là bị làm sao.

Người Ô gia phía sau lão vội vàng muốn dìu đỡ, bị lão xua tay quát lui.

Vịn vào tường đất, thở dốc vài hơi, Ô Bản Lương ổn định lại cảm xúc, lão từ trên cao nhìn xuống chắp tay ôm quyền với nhóm Tần Thiếu Du, lên tiếng dò hỏi: “Mấy vị tráng sĩ, những yêu vật này là chuyện gì vậy?”

“Ngươi hỏi chúng ta? Mấy con yêu vật này, chui ra từ bức tượng thần mà các ngươi cúng bái, các ngươi lại không biết lai lịch của chúng?”

Tần Thiếu Du hỏi ngược lại, đồng thời chằm chằm nhìn Ô Bản Lương và những tộc nhân Ô gia khác, quan sát phản ứng của bọn họ.

Ô Bản Lương sau khi nghe Chu Tú Tài nói, lộ ra một biểu cảm kinh ngạc.

Giống như lão thực sự không biết tình hình này.

“Cái gì, những yêu vật này chui ra từ trong tượng thần? Vậy chắc chắn là yêu quỷ trong màn đêm bên ngoài, đi theo thương đội trà trộn vào Ô Gia Bảo chúng ta, muốn làm loạn hại người, bôi nhọ danh tiếng Ô gia ta!

Ta nói sao vừa rồi tất cả tộc nhân đều đột nhiên ngủ mê mệt, thì ra là do đám yêu vật này giở trò quỷ.

May mà Ô gia chúng ta luôn hành thiện, được quan phủ và cao tăng đại đức coi trọng, ban tặng pháp khí, mới thoát khỏi tà pháp của yêu vật...”

Nói đến đây, Ô Bản Lương lại một lần nữa ôm quyền chắp tay với nhóm Tần Thiếu Du.

“Ô gia chúng ta phải đa tạ mấy vị tráng sĩ, nếu không nhờ các vị trừ khử mấy con yêu vật này, danh tiếng trọng nghĩa với xóm làng của Ô gia chúng ta, e là sẽ bị chúng hủy hoại mất.

Người đâu, mang rượu thịt vàng bạc lên tặng cho mấy vị tráng sĩ, để làm quà tạ ơn!”

Mặc dù lời nói của Ô Bản Lương nghe có vẻ tình cảm chân thành, biểu cảm cũng vô cùng đúng chỗ.

Nhưng trực giác của Tần Thiếu Du lại cảm thấy có vấn đề.

Một là Ô Bản Lương giải thích quá chi tiết, sợ bọn họ không biết tộc nhân Ô gia cũng trúng tà, là vừa mới tỉnh lại.

Hai là lão luôn miệng nói Ô gia hành thiện, trọng nghĩa với xóm làng, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng quan tâm đến thương đội và lữ khách vẫn đang ngủ say gọi không tỉnh bên phía lán che.

Càng đừng nói, trong ngoài lời nói của lão, mùi vị đùn đẩy trách nhiệm đừng quá nồng nặc.

Chu Tú Tài tinh mắt cũng vào lúc này có phát hiện.

Y lặng lẽ sáp lại gần Tần Thiếu Du, nhỏ giọng báo cáo:

“Đại nhân, trên tường đất và tháp canh, có giấu không ít cung thủ, tên của rất nhiều người đã lắp sẵn trên dây rồi.”

Tần Thiếu Du thần sắc không đổi, khẽ gật đầu.

Cái gia đình lương thiện này, e là thực sự có vấn đề.

[Thủy Chử Hồ Mục: Lấy mắt hồ yêu rửa sạch, dùng mật rượu hầm nhừ, ngọt tươi khác thường, ăn vào có thể bổ khí huyết, cường gân cốt, có thể mở ra thiên phú [Minh Mục].]