Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tuy đây là lần đầu tiên hắn sử dụng bàn tay vàng nhận dạng, nhưng thông tin mà phụ đề đưa ra vẫn khiến Trần Mạch cảm thấy vô cùng chấn động.
Quỷ Chú!
Quỷ Khí Oán!
Nói cách khác… chứng bệnh phong ma này căn bản không phải là một căn bệnh, mà là do trúng quỷ chú, sau đó bị quỷ khí đã biến thành thực thể xâm nhập lây nhiễm?
Thật đáng sợ.
Trần Mạch thà rằng đây là một loại bệnh.
Điều duy nhất khiến Trần Mạch cảm thấy an ủi là bàn tay vàng này còn có phần khoa học, mô tả rất chi tiết con đường lây nhiễm của quỷ khí.
Đặc biệt là thông tin được đưa ra ở cột ghi chú.
Cảm giác như đây là góc nhìn của thượng đế, có thể nhìn thấu nhược điểm của quỷ chú.
Người phụ nữ này đã sinh ra vệ khí có lực kháng cự lại quỷ chú.
Trần Mạch có đọc sách, biết vệ khí là một loại dương khí. Nó sinh ra từ thủy cốc, bắt nguồn từ tỳ vị, xuất phát từ thượng tiêu, đi ở bên ngoài kinh mạch, nó có tính chất mạnh mẽ, vận hành nhanh chóng lưu loát, có công năng ôn dưỡng bên trong và bên ngoài, bảo vệ cơ thể, chống lại tà khí bên ngoài, nuôi dưỡng da lông, đóng mở lỗ chân lông.
“Vệ khí này… hẳn là một loại kháng thể.”
Khó trách khuôn mặt trẻ con của người phụ nữ có thể nhận dạng được, bởi vì vệ khí đã làm giảm nhẹ tình trạng bệnh lý.
Vệ khí… như cọng rơm cứu mạng vậy!
Trần Mạch đột nhiên cảm thấy vô cùng may mắn.
May mắn vì có bàn tay vàng, may mắn vì đã đến huyện nha, may mắn vì đã không sử dụng lần nhận dạng này quá sớm… Nếu có sai sót ở bất kỳ một khâu nào, thì bản thân cũng đã bỏ lỡ mất cơ hội sống sót rồi.
Hô!
Trần Mạch hít sâu một hơi, quay đầu nói với Lý huynh: “Lý huynh, có thể giao người phụ nữ này cho ta xử lý không?”
Lý Hạ cả kinh, lộ vẻ khó xử: “Đây là người Tạ ngỗ tác mở miệng yêu cầu. Nếu ta đưa nàng ta cho ngươi, chỉ sợ sẽ khó mà giải thích với Tạ ngỗ tác được..”
Trần Mạch vội vàng lấy một tờ ngân phiếu một trăm lượng ra, nhét vào tay Lý Hạ: “Gia huynh chết thảm quá, thân là đệ đệ, ta chỉ muốn điều tra rõ nguyên nhân gây bệnh. Xin Lý huynh thành toàn.”
Lý Hạ thu ngân phiếu, nói: “Nếu công tử đã trọng tình trọng nghĩa như vậy, ta sao có thể ngồi nhìn không quan tâm? Ngươi cứ đưa nàng ta đi đi.”
Mấy thứ trọng tình trọng nghĩa gì đó đều không phải là trọng điểm, trọng điểm là Trần Mạch cho quá nhiều...
Trần phủ.
Đêm khuya giờ Tý, trong viện của Trần Mạch vẫn sáng đèn.
Trần Mạch ngồi trên ghế dài trong phòng khách, nhìn người phụ nữ bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ trước mặt, trong lòng thầm kinh hãi.
Mã Thiết rút đao ra, nhắm vào người phụ nữ kia.
Hễ người phụ nữ này có bất kỳ hành động nào làm hại Trần Mạch, Mã Thiết sẽ vung đao chém chết nàng ta.
Tuy người phụ nữ này hung dữ và cường tráng, nhưng dù sao cũng không có tay chân, cũng không có điểm tựa, nên không thể uy hiếp được Trần Mạch. Nàng ta chỉ trừng to đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào Trần Mạch, hận không thể lập tức ăn tươi nuốt sống Trần Mạch, trông vô cùng đáng sợ.
Thu Lan ở bên cạnh rụt cổ lại, sợ đến mặt mũi trắng bệch. Nàng ta thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn Trần Mạch đang ngồi ở vị trí chủ tọa kia. Nàng ta luôn cảm thấy Nhị thiếu gia sau khi bị bệnh nặng dường như đã thay đổi thành một con người khác, trên người có một luồng khí phách và sự dũng mãnh chưa từng có trước đây.
Mọi người đều mang tâm tư riêng, lặng lẽ chờ đợi, bầu không khí nặng nề có chút ngột ngạt.
Trần Mạch đột nhiên mở miệng: "Mã Thiết, xé bỏ phần y phục ở phần bụng của người phụ nữ này ra, ta muốn nhìn thử xem."
"Vâng!"
So với Thu Lan, Mã Thiết can đảm hơn nhiều.
Hồi còn làm bộ khoái, hắn ta từng truy bắt đạo phỉ, từng giết người, nên đương nhiên cũng tiếp xúc với không ít máu tanh.
Mã Thiết tiến lên, dùng đao rạch y phục ở phần bụng của người phụ nữ ra.
Trần Mạch nhìn thấy bụng của người phụ nữ đã phình to, khuôn mặt trẻ sơ sinh trên đó đặc biệt dữ tợn, hơn nữa miệng của đứa bé còn hơi hé ra một chút.
Ừm?
Chi tiết này khiến Trần Mạch cực kỳ cảnh giác.
Khuôn mặt trẻ sơ sinh trên bụng hắn luôn khép miệng.
Chẳng lẽ một khi miệng đứa bé mở ra, chính là thời khắc phát bệnh? Và sẽ bắt đầu ăn thịt người sao?
Mặc dù đây chỉ là phỏng đoán, nhưng Trần Mạch có một cảm giác mạnh mẽ... điều này hẳn là rất gần với sự thật.
Nếu miệng của khuôn mặt trẻ sơ sinh mở ra có nghĩa là bệnh phát tác, vậy thì khuôn mặt trẻ sơ sinh này ban đầu xuất hiện trên bụng người như thế nào?
Khi xuất hiện, sẽ có những triệu chứng gì?
Do thiếu ký ức của nguyên thân, Trần Mạch không biết.
Trần Mạch đành phải đè nén sự tò mò lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ sơ sinh trên bụng người phụ nữ, cứ thế ngồi bất động.
Lý do hắn mua người phụ nữ này, đương nhiên là để nấu da của nàng ta để lấy vệ khí kháng cự quỷ chú. Nhưng Trần Mạch không vội.
Dù sao Trần Mạch cũng muốn xem, người phụ nữ này cuối cùng sẽ chết như thế nào.
Khát chết, đói chết?
Trần Mạch cảm thấy không đơn giản như vậy.
Cần phải quan sát.
Ngoài ra, trong hồ sơ trước đây ghi lại, ba bộ khoái Trương Đại Tam đều chết trong vòng một đến ba ngày sau khi phát bệnh. Mặc dù người phụ nữ này chỉ là một thôn phụ, thể chất còn lâu mới cường tráng bằng bộ khoái, nhưng trong cơ thể đã sản sinh ra vệ khí kháng cự quỷ chú.
Trần Mạch vô cùng tò mò kết quả cuối cùng sẽ ra sao.
Trong phòng khách rộng lớn yên tĩnh, chỉ còn lại ánh nến lay động, cùng với tiếng rên rỉ khàn khàn của người phụ nữ, khiến người ta sởn cả gai ốc.
Chẳng bao lâu Thu Lan đã mơ màng ngủ gật.
Trần Mạch đương nhiên là không ngủ được, bèn nói: "Thu Lan, nếu mệt thì về phòng ngủ đi, cần gì ta sẽ gọi."
Thu Lan rùng mình một cái, tỉnh táo hơn rất nhiều: "Ta không mệt, lão gia đã căn dặn ta phải chăm sóc tốt cho thiếu gia."
Trần Mạch cũng không ép buộc.
Đợi đến giờ Dần, khuôn mặt trẻ sơ sinh trên bụng người phụ nữ vẫn không có gì thay đổi.