Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Huyết Lĩnh Hắc Thị.

Đúng như tên gọi, đương nhiên nó nằm ở một nơi được gọi là Huyết Lĩnh.

Còn Huyết Lĩnh nằm trong một hẻm núi ở vùng ngoại ô ngoại thành cách cửa Tây 20 dặm.

Khi đến cửa vào hẻm núi, đã là giờ Mùi buổi chiều. Trần Mạch nhìn xuyên qua cửa sổ xe ngựa, thấy hai hán tử áo đen cầm đao đang đứng canh giữ trước cửa vào hẻm núi, ai nấy đều lưng hùm vai gấu, khí tức bức người.

Tạ Đông hiển nhiên là đại gia ở đây, thò đầu ném một tấm thẻ ra ngoài, hai hán tử mang đao kia liền cười tươi rói cho đi.

"Là thiếu gia Tạ gia tới rồi à, mau mau mời vào."

Vào hẻm núi, bên trong lại là một thế giới khác.

Bên ngoài nhìn hẻm núi không lớn lắm, nhưng bên trong lại cực kỳ rộng lớn. Từng dãy từng dãy nhà gỗ được xây dựng cực kỳ chỉnh tề, còn có các loại cửa hàng, người đến người đi, vô cùng náo nhiệt. Chỉ là không ít người đều đang che mặt, hoặc đeo mặt nạ. Hiển nhiên là sợ bị kẻ trộm để ý.

Phàm là người đến đây mua bán với số tiền lớn, bất kể là người mua hay người bán, thì việc sau khi ra cửa bị kẻ gian nhắm vào, sau đó sống chết bị nắm trong tay người khác... cũng không phải là việc hiếm thấy gì.

Nhưng giá bán hàng ở nơi này cao, lại còn không có thêm bất kỳ một khoản phí hay thuế nào, hơn nữa, có rất nhiều loại hàng hóa phi pháp chỉ có thể đến đây để bán.

Do đó, không ít người vẫn muốn mạo hiểm.

Mấy người xuống xe ngựa, đi theo Tạ Đông dạo một vòng, không thấy cửa hàng nào bán Khí Huyết Hoàn cả.

Tạ Đông bèn nói: "Xem ra vận khí của chúng ta không tốt lắm, chỉ có thể đến nhà Lý lão thái gia mua thôi."

Trần Mạch hỏi: "Lý lão thái gia?"

Tạ Đông vừa dẫn đường vừa giải thích: "Ừm, Lý lão thái gia là dược sư sinh ra và lớn lên ở đây, trước kia từng luyện chế Khí Huyết Hoàn. Chỉ là gia môn bất hạnh..."

Nói được nửa chừng, Tạ Đông đột nhiên nhìn thấy điều gì đó rất đáng sợ, lập tức ngậm miệng, kéo mấy người Trần Mạch đến ven đường: "Mau quỳ xuống, thị giả của Hồng Đăng Nương Nương đến rồi."

Trần Mạch còn chưa kịp phản ứng, đã bị Tạ Đông vừa kéo vừa ấn, bắt quỳ xuống ven đường.

Mà Thu Lan và Mã Thiết dường như đã sớm có ý thức, đều quỳ phục xuống ven đường.

Trần Mạch quỳ phục xuống đất, quay đầu nhìn, chỉ thấy khách mua bán hai bên đường,hoặc là tiểu nhị trong cửa hàng, lúc này đều vội vàng buông bỏ công việc trong tay, vội vàng quỳ phục xuống, lộ ra vẻ mặt vô cùng cung kính.

Trong lòng Trần Mạch không khỏi cảm thấy vô cùng hiếu kỳ.

Đến mức này cơ à?

Hơn nữa... cũng không thấy thị giả của Hồng Đăng Nương Nương a.

Thu Lan thấy Trần Mạch nhìn đông ngó tây, bèn âm thầm kéo tay áo Trần Mạch, nhỏ giọng nhắc nhở: "Thiếu gia đừng nhìn lung tung, nếu không sẽ chọc giận Hồng Đăng Nương Nương. Phía trước có một luồng ánh sáng đỏ, chính là Nương Nương."

Do Thu Lan nhắc nhở cực kỳ nghiêm túc, thêm vào đó Trần Mạch vốn đã cảm thấy bất an về thế giới này, nên hắn bèn cúi đầu xuống, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được hiếu kỳ, vẫn dùng khóe mắt nhìn về phía Thu Lan chỉ.

Chỉ thấy ở nơi xa bên trong hẻm núi có ánh sáng không tốt kia, có một luồng ánh sáng đỏ.

Nhìn có vẻ rất đáng sợ.

Ánh sáng đó lúc đầu ở rất xa, từ từ đã đến gần hơn.

Ừm?

Ánh sáng này đang di chuyển?

Trần Mạch không khỏi trợn to hai mắt.

Chẳng bao lâu, ánh sáng đỏ càng ngày càng gần. Trần Mạch mới nhìn rõ...

Đây đâu phải là ánh sáng đỏ gì.

Rõ ràng là một chiếc kiệu đỏ treo đèn lồng đỏ.

Bốn nữ tử mặc váy đỏ, khiêng kiệu, vừa nhảy vừa đi về phía trước. Dường như chiếc kiệu này không có trọng lượng gì cả. Còn có một lão đạo mặc áo bào đỏ, một tay cầm đèn kéo quân màu đỏ, một tay cầm chuông.

Tiếng chuông "đinh linh linh" quỷ dị phát ra theo từng nhịp lắc chuông của lão đạo.

Âm thanh này...

Trần Mạch rất quen thuộc.

Trước kia khi bị đóng đinh trong từ đường, Trần Mạch đã được chính tiếng chuông này đánh thức. Lúc đầu Trần Mạch còn tưởng là do lão đạo mặc áo bào vàng Lý Nguyên Long kia lắc chuông, nhưng sau này sau nhiều lần nhìn Lý Nguyên Long làm phép, hắn lại không thấy Lý Nguyên Long cầm chuông trong tay.

Lúc đó Trần Mạch cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Cứ nghĩ là do bản thân không nhìn thấy lúc lão đạo mặc bào vàng lắc chuông.

Lúc này nghe thấy âm thanh này... Trần Mạch mới đột nhiên giật mình.

Chẳng lẽ lúc trước người đánh thức mình... không phải Lý Nguyên Long?

Mà là Hồng Đăng Nương Nương sao?

Nhưng thị giả Hồng Đăng chưa từng ghé qua từ đường của Trần gia mà...

Chẳng lẽ việc xuyên việt của mình, cũng có liên quan đến Hồng Đăng Nương Nương?

Nghĩ đến đây, Trần Mạch không khỏi cảm thấy rùng mình.

"Đinh linh linh~"

Lão đạo áo đỏ không ngừng lắc chuông, phát ra âm thanh chói tai, đồng thời giọng nói khan khan từ miệng thoát ra nói:

"Sinh nhân lui tránh, dã quỷ phục tàng.

Đông Lĩnh điếu tử quỷ, Tây Câu nịch tử nương, Nam pha vô đầu khách, Bắc nhai bạch cốt tiên.

Nương Nương chấp chưởng Tam Canh Bộ, sinh vật sống chớ cản đường hoàng tuyền!

Sơn tinh nào dám thò đầu ra, ắt sẽ bị lột da làm thành đèn lồng, du hồn nào dám cản kiệu, ắt sẽ bị xích sắt xuyên qua xương..."

Nói đến đây, lão đạo áo đỏ đột nhiên hạ thấp giọng, âm dương quái khí nói:

"Hắc hắc... các ngươi nghe rõ chưa?"

Tê!

Trần Mạch nghe xong chỉ cảm thấy da đầu tê dại một trận, cứ như hắn bị lão đạo áo đỏ này nhìn thấu, trái tim nhỏ bé "bịch bịch" điên cuồng nhảy không ngừng. Chờ đến khi chiếc kiệu đi đến gần hơn, Trần Mạch mới đột nhiên nhìn thấy:

Bốn nữ tử váy đỏ khiêng kiệu, rõ ràng không phải người sống, mà là người giấy.

Đúng là người giấy thật.

Khá giống với mấy người giấy mà Trần Mạch đã thấy trong từ đường Trần gia trước đó.

Người giấy con mẹ nó lại có thể động đậy?

Càng khiến Trần Mạch kinh hãi hơn là, có một người giấy nữ lại mở miệng nói chuyện, phát ra giọng nói trong trẻo như trẻ con:

"Thiếu nợ thì trả hồn! Dương thọ hết thì điểm danh!

Lão tiều phu trộm thọ kia... trốn ở trong vại dưa muối sau miếu Sơn Thần phải không?

Móng tay dính máu ở vành vại, còn tươi rói nha...

Ngày mai... đến phiên Táo Vương Gia* nhà ai, không được ăn cơm đoàn viên đây?"

*Ông Táo

Trần Mạch nghe giọng nói này, trong lòng bỗng nhiên cuồng loạn nhảy dựng, toàn thân xương cốt đều đau nhức, co rúm lại.