Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng gã giám khảo chẳng hề hỏi han câu nào, đợi đến khi Cao Phi là người cuối cùng kiểm tra súng ống xong xuôi, gã mới trực tiếp nói: “Mang theo vũ khí trang bị của các anh, bây giờ có thể đi ăn cơm được rồi.”

Ổn rồi, cửa ải đầu tiên, cũng là cửa ải khó khăn nhất đã trót lọt trôi qua.

Tiếp theo chính là học đi đôi với hành, hành đi đôi với học, dù sao thì có sợ cũng vô dụng, cứ tới bến là xong.

Nhận trang bị xong đi ăn cơm ngay.

Thức ăn không tính là thịnh soạn gì cho cam, nhưng số lượng thì đủ no. Món chính là bánh mì đen cắt lát, súp là súp củ cải đỏ Borscht, sau đó có những tảng thịt nướng lớn, còn có gà nướng. Ngoài ra còn có dưa chuột muối chua, khoai tây bỏ lò không biết tính là thức ăn kèm hay món chính, không có rau xanh, rau củ chỉ có ớt chuông và cà rốt bày kèm với gà nướng, nước đóng chai được đặt sẵn ở một bên.

Mùi vị đồ ăn không thể nói là ngon lắm, đặc biệt là thịt nướng đều được nướng từ trước, lúc này chỉ có thể coi là chưa nguội lạnh, nhưng số lượng nhiều bao no, ăn hết lại ra lấy tiếp là được.

Cao Phi tự mình chiếm một chiếc bàn, bắt đầu cắm cúi nhai ngấu nghiến. Dù sao thì mặc kệ đi đâu làm gì, lấp đầy cái bụng trước mới là việc quan trọng nhất.

Lúc này, một người đàn ông trung niên trông chừng ba mươi tuổi tiến lại gần bàn của Cao Phi. Sau khi do dự một chút, anh ngồi xuống đối diện Cao Phi.

“Chào anh.”

Cao Phi ngẩng đầu liếc nhìn một cái, hình như là người vừa cùng đi vào nhận vũ khí lúc nãy. Người này nước da hơi ngăm đen, trông có chút khác biệt so với những người Nga kia.

Cao Phi ngẩng đầu lên, đáp: “Chào anh.”

“Tôi là người Liban, anh là người ở đâu?”

Xưng danh tính của mình trước rồi mới hỏi người khác, đây là người biết cách ăn nói. Cao Phi không định giấu giếm quốc tịch của mình, hắn lập tức nói: “Tôi là người Hoa Hạ.”

“Samir Baker, rất vui được làm quen với anh.”

Samir chìa tay ra. Cao Phi lập tức đưa tay ra bắt lấy, đáp: “Rex, rất vui được gặp anh.”

“Tôi đã dò hỏi một chút, nhóm lính đánh thuê ngoại quốc hôm nay đa phần đến từ Trung Á. Bọn họ cùng đến đây thông qua môi giới, rất khó đối phó, hơn nữa bọn họ không biết tiếng Anh mà chỉ nói tiếng Nga. Anh có biết nói tiếng Nga không?”

“Tôi không biết tiếng Nga, như vậy khá là rắc rối đấy.”

Con người là động vật bầy đàn. Samir cũng chỉ có một thân một mình, anh không tìm được người bạn đồng hành nào có thể giao tiếp, tự nhiên sẽ phải tìm đến Cao Phi - người biết nói tiếng Anh.

Samir nhún vai, nói: “Ra đến tiền tuyến thì tốt rồi. Bọn họ sẽ biên chế chúng ta vào tiểu đoàn quốc tế, việc giao tiếp trao đổi chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì. Có điều nhắc tới chuyện ra tiền tuyến...”

Samir khựng lại một chút, sau đó anh hạ thấp giọng nói: “Anh không thấy quy trình kiểm tra hôm nay quá mức đơn giản sao? Hơn nữa bọn họ trực tiếp phát vũ khí cho chúng ta ngay tại đây. Theo thông lệ, đáng nhẽ chúng ta phải ra đến tiền tuyến rồi mới được nhận vũ khí mới phải.”

“Đúng vậy, chuyện này rất phiền phức. Điều này chứng tỏ chiến sự ở tiền tuyến đang rất căng thẳng, vô cùng thiếu người, cho nên mới trang bị đầy đủ vũ khí cho chúng ta như thế, không khéo vừa đến nơi là phải trực tiếp tham chiến luôn ấy chứ.”

Cao Phi muốn bản thân trông giống một tay cựu binh, cho nên hắn có sao nói vậy.

Samir bĩu môi, thở hắt ra một hơi, nói: “Anh nói rất đúng, đây chính là điều mà tôi đang lo lắng. Anh bạn, đây quả thực không phải là tin tức tốt lành gì.”

Samir mặt mày ủ rũ, anh ta trông chẳng có tí thèm ăn nào. Nhưng Cao Phi lúc này vẫn đang đói meo, cho nên nói thì cứ nói, mà lúc cần ăn thì miệng cũng không chịu rảnh rỗi chút nào.

Nhìn bộ dạng ăn như hổ đói của Cao Phi, Samir cũng ngại không nói tiếp nữa. Cầm thìa húp vài ngụm súp nhạt nhẽo, anh ta đột nhiên đứng dậy, đi thẳng tới chiếc bàn để nước đóng chai rồi ôm mấy chai nước mang về.

Samir lấy sáu chai nước, Cao Phi hoàn toàn không biết anh lấy nhiều nước như vậy để làm gì.

Samir nhấc bình tông của mình lên, vặn mở nắp, sau đó bắt đầu đổ nước đóng chai vào trong bình tông quân dụng.

Bình tông làm bằng nhôm, bên ngoài bọc lớp vải rằn ri EMR, dung tích là 750 ml, một chai nước đổ vào thì không đầy, hai chai thì lại không chứa hết.

Sau khi rót đầy bình tông của mình, Samir nói nhỏ: “Đưa bình tông của anh cho tôi.”

Cao Phi đưa bình tông của mình sang. Samir vặn mở một chai nước mới, bắt đầu rót nước vào bình tông cho hắn.

“Ra đến tiền tuyến là không có nước đóng chai đâu, bây giờ cố gắng đừng uống vội. Chúng ta không có phiên hiệu, đáng lẽ chúng ta phải được phân phối trực tiếp vào một đơn vị nào đó, nhưng lại không có. Điều này có nghĩa là chúng ta sẽ bị đưa ra tiền tuyến để làm nguồn lính bổ sung. Bây giờ nơi nào đang đánh rát nhất?”

Samir vặn mở chai nước thứ hai. Anh ta còn chưa kịp nói ra, Cao Phi đã thì thầm: “Bakhmut.”