Ta, Súng Thần! (Dịch)

Chương 778. Khiêu Chiến Tổ A

Chương trước

Petrov nở một nụ cười hơi bỉ ổi. Ông ta nhìn đồng hồ, bảo: “Được rồi, các người vào trong đi.”

Trong khu trại chỉ có vài ngọn đèn sáng lèo tèo, phần lớn không gian đều chìm trong bóng tối mù mịt. Hơn nữa, Petrov cũng chẳng có ý định cho nhóm Cao Phi làm quen với địa hình.

Lúc này Noriko vẫn đang bận dọn dẹp băng đảng Solntsevskaya, gọi điện quấy rầy người ta lúc này cũng không tiện. Thôi kệ, đành vậy.

Nhóm Cao Phi bước vào căn phòng có không gian khá rộng rãi, Petrov cũng theo sát ngay phía sau.

Cả một hệ thống giường phản tập thể chỉ trải qua loa một hàng đệm lót liên tiếp nhau, trên đệm chi chít những vết bẩn cáu cạnh.

Không chăn, chẳng gối, chỉ có duy nhất một chiếc túi ngủ mùa đông được quân đội Nga cấp phát.

May là túi ngủ vẫn còn mới.

Điều kiện thế này chắc chắn ăn đứt trên chiến trường Bakhmut, nhưng Cao Phi rất lo không biết Annie có chịu nổi hay không. Hắn lại đưa mắt nhìn cô ta.

Bắt gặp ánh mắt của Cao Phi, Annie tỏ vẻ vô cùng dửng dưng. “Đừng lo cho tôi. Tôi đúng là kén chọn, cũng thích hưởng thụ, nhưng tôi tuyệt đối không phải loại người thích gây rắc rối. Thực ra tôi lại khá thích kiểu sống tập thể này đấy.”

Cao Phi nhịn không được bèn hỏi: “Tại sao cô cứ không chịu an phận làm một sĩ quan tình báo và đóng vai trò chốt an toàn nhỉ? Cô bám theo chúng tôi làm gì, hoàn toàn không cần thiết.”

“Anh làm rõ lại xem nào, tôi không đi theo các người, tôi đi theo anh.”

Annie mở hành lý của mình ra, giục: “Đừng nói nữa, thay SIM vào điện thoại của anh đi, người ta đang đợi kìa.”

Mọi chuyện đã đến nước này, có nói nhiều cũng vô ích, thà dứt khoát cho xong.

Điện thoại của tất cả mọi người đều phải nộp lên. Những người khác chỉ cần tắt máy là xong, còn điện thoại của Cao Phi chắc chắn phải tháo SIM. Nhưng đúng lúc hắn đang loay hoay tháo lắp, bộ đàm của Petrov chợt vang lên.

Petrov không dùng tai nghe, giọng nói phát ra từ loa bộ đàm nghe khá quen tai.

“Thiếu tá, Red Devil sắp xếp xong chưa?”

“Sắp xếp xong rồi, ở phòng của tân binh.”

“Tốt lắm, tôi qua tìm họ ngay.”

Giọng nói nghe rất quen, nhưng không phải của Noriko. Cao Phi ngẫm nghĩ một lát liền nhận ra, đây là gã Đội trưởng Tổ A mà hắn vừa chạm mặt tối nay.

Cao Phi lắp SIM vào chiếc điện thoại cũ. Hắn cũng không rõ có dùng được không vì cái SIM này làm ở Mễ. Thế nhưng, chưa kịp thử nghiệm thì bên ngoài đã vẳng đến tiếng động cơ ô tô.

Chẳng mấy chốc, một người mặc đầy đủ quân phục chiến đấu, mặt vẫn đeo mặt nạ bảo hộ đi thẳng vào phòng. Gã đưa tay chào Petrov một cái rồi quay sang nói thẳng với Cao Phi: “Hành động tối nay nhạt nhẽo quá. Tôi cứ tưởng sẽ được chơi đùa tử tế một trận, không ngờ lại dọn dẹp xong xuôi nhanh như vậy. Cho nên, tôi và anh em đều thấy mất cả hứng.”

Cao Phi vặn lại: “Anh muốn gì?”

“Tôi biết mục đích và yêu cầu của các anh rồi, các anh muốn huấn luyện. Thế nên tôi cố tình xin về đây. Hay là ngay đêm nay, chúng ta vận động tay chân chút đi.”

Cao Phi vốn đã thấy tính mình đủ gấp gáp rồi, không ngờ gã Đội trưởng Tổ A này còn nóng vội hơn cả hắn.

Chê đối thủ quá yếu nên không chờ nổi mà phải chạy vội về đây tìm bọn họ để tập đối kháng sao?

“Được thôi!”

Cao Phi cầu còn không được. Mọi người đều đang tích tụ quá nhiều tinh lực mà không có chỗ xả. Báo thù tuy triệt để nhưng lại chẳng đem tới cảm giác sảng khoái, bọn hắn đang rầu rĩ vì không có chỗ trút giận đây.

“Người của tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi. Chúng ta sẽ đổi sang trang bị diễn tập, kho vũ khí đang lo liệu rồi. Các anh thích đánh thế nào? Trong nhà, ngoài trời, hay đánh dưới chiến hào cũng được, bên tôi mới đào mấy đoạn giao thông hào. Các anh có sáu người, bên tôi cũng sẽ ra sáu người.”

Cao Phi thấy nếu muốn phát huy lợi thế bắn súng của mình thì tốt nhất vẫn nên chọn bãi ngoài trời, chọn một chiến trường rộng rãi một chút. Thế nhưng, hắn vừa định mở miệng thì chợt nghe thấy Sirius ho nhẹ một tiếng.

Cao Phi quay sang nhìn, chỉ thấy Sirius đang liều mạng nháy mắt ra hiệu với hắn. Nhưng ác nỗi, Sirius chỉ còn một con mắt đã đành, mấu chốt là Cao Phi hoàn toàn không đọc hiểu được ánh mắt của anh ta.

“Vậy thì... ngoài trời. Đánh từ xa đến gần.”

Đội trưởng Tổ A cười lớn. “Có dũng khí lắm, tốt! Tôi đi chuẩn bị. Các anh cần súng gì? Súng trường bắn tỉa laser dùng cho diễn tập với tầm bắn tối đa một ngàn mét, súng trường tự động, hay là súng ngắn, loại nào cũng có. Súng bắn đạn mã tử kết hợp tia laser, đây là thiết bị diễn tập bám sát thực chiến nhất thế giới, muốn loại nào có loại đó.”

Cao Phi không chút chần chừ, đáp luôn: “Dùng vũ khí giống nhau đi. Các anh dùng gì, bọn tôi dùng cái đó.”

Mắt gã Đội trưởng Tổ A sáng rực lên. Trong khi đó, Petrov lại tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc. “Các người... Được rồi, ít nhất thì dũng khí của các người cũng dư thừa đấy.”

“Tôi đi chuẩn bị, mười phút nữa gặp.”

Đội trưởng Tổ A quay lưng đi thẳng. Cao Phi dặn dò người của mình: “Được rồi, chúng ta dọn dẹp chút đi, bỏ súng xuống, đừng mang theo đạn thật đấy.”

Petrov quay người lùi ra ngoài. Ngay lúc kéo cửa lại giúp nhóm Cao Phi, ông ta đột nhiên nói: “Tôi đứng về phía các người. Nếu các người có thể đại diện cho tân binh đánh bại Tổ A, tôi sẽ nâng mức đãi ngộ của toàn bộ nhóm lên thành cấp sĩ quan. Tôi nghiêm túc đấy. Chúc may mắn. Tạm biệt.”

Chương trước