Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngày hôm sau.

Lâm Bình Chi sử dụng Hắc Ảnh Quốc Độ trực tiếp đi tới ngôi làng nhỏ nơi Phá đang ẩn náu. Thương và Ảnh phân thân của Lâm Hạo tạm thời ẩn nấp đi, sự hiện diện của họ lúc này chưa thể để Lâm Bình Chi biết được.

Phá thấy Lâm Bình Chi đi một mình, liền hỏi: “Sao thế, không mang theo đám thủ hạ của ngươi à?”

Lâm Bình Chi nhìn quanh một lượt, không ngờ lại có nhiều Linh đến vậy. Trọng Linh thì không nói, dù sao cũng chỉ là cấp độ pháo hôi, nhưng Bá Linh lại có tới hàng trăm con. Xem ra binh lực mà Phá tích trữ gần đây không hề nhỏ nha!

“Đám thủ hạ đó của ta tới đây cũng vô dụng, chẳng thà mang thêm vài con Bá Linh còn hơn!” Ở đây không phải Lâm Bình Chi quan tâm gì bọn Ngô Vinh, chủ yếu là thời gian quá ngắn, bọn chúng căn bản không theo kịp tốc độ của hắn. Thế là hắn để bọn chúng ở lại trông coi Ảnh Môn. Huyền Vũ đã bị Phá đánh cho "thân tàn ma dại", chắc chắn bọn chúng cũng không dám tới Ảnh Môn nộp mạng.

“Khi nào chúng ta tấn công núi Võ Đang?”

“Thời gian còn sớm, người vẫn chưa tới đông đủ, chớ có nóng vội.” Lời của Phá đã trấn an trái tim đang xao động của Lâm Bình Chi. Từ khi thăng lên Tông Sư, hắn vẫn chưa giao thủ với ai cùng cảnh giới. Thực lực tăng vọt khiến hắn hiện tại có chút mục trung vô nhân, nói đơn giản là đang "ngứa da", thèm đòn rồi. Chuyện vừa bị Huyền Vũ treo lên đánh hai ngày trước đã bị Lâm Bình Chi quẳng ra sau đầu.

Phá giải tán đám Trọng Linh đang phụ thân, đám này chỉ là pháo hôi, đảm nhận nhiệm vụ dọn dẹp những nhân vật nhỏ nhoi. Còn Bá Linh thì làm chủ lực đi theo bên cạnh Phá, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào...

Trên núi Võ Đang, không khí vô cùng náo nhiệt, tiếng chúc tụng vang lên không ngớt. Mấy đệ tử Võ Đang đang bận rộn tiếp đón khách khứa tới chúc thọ.

“Huynh đệ phái Hoa Sơn, chưởng môn Nhạc Bất Quần cùng đệ tử môn hạ tới chúc thọ!”

“Phái Tung Sơn, chưởng môn Tả Lãnh Thiền cùng đệ tử môn hạ tới chúc thọ!”

“Phái Nga Mi, chưởng môn Diệt Tuyệt sư thái cùng đệ tử môn hạ tới chúc thọ!”...

Đông đảo chưởng môn dẫn theo đệ tử tới chúc thọ Trương chân nhân. Người phụ trách tiếp khách là Tống Viễn Kiều và Du Liên Châu trong Võ Đang Thất Hiệp. Đối mặt với khách khứa tới chúc mừng, Tống Viễn Kiều cũng lộ rõ vẻ phấn khởi, dù sao đây cũng là đại thọ trăm tuổi của sư phụ mình, vui mừng là lẽ đương nhiên.

“Nhị đệ, đệ nói xem khi nào Ngũ đệ mới tới nơi?” Tống Viễn Kiều hỏi Du Liên Châu bên cạnh.

“Đại ca, Ngũ đệ đường xá xa xôi, tới muộn một chút cũng là điều khó tránh khỏi.”

Hóa ra, Trương Thúy Sơn sắp về núi chúc thọ Trương chân nhân, và đã gửi thư báo trước, nên Tống Viễn Kiều mới hỏi như vậy. Võ Đang Thất Hiệp lừng lẫy giang hồ, trong bảy người thì Tống Viễn Kiều và Du Liên Châu là mạnh nhất, cả hai đều là cường giả Tông Sư sơ kỳ, năm người còn lại đều là hảo thủ Tiên Thiên. Đáng tiếc là Trương Thúy Sơn đã mất tích mười năm, còn Du Đài Nham thì mười năm trước bị trọng thương trong vụ tranh đoạt Liệt Diễm Đao (1), hiện tại tàn phế toàn thân. Trương chân nhân cũng một lòng cầu đạo, không còn quản chuyện tông môn, do đó trọng trách đè nặng lên vai hai người. Nhiều năm rèn luyện đã khiến tâm cơ của cả hai sâu sắc hơn nhiều.

Cả hai cũng nhận ra sự bất thường trên núi Võ Đang hôm nay. Hiện tại có rất nhiều chưởng môn các phái tới, tuy ngoài mặt cười nói vui vẻ nhưng thâm tâm ai biết họ đang toan tính điều gì. Nguyên nhân sâu xa chính là sự trở lại của Trương Thúy Sơn. Mười năm trước, Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố bị Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn – người nắm giữ Liệt Diễm Đao – mang đi. Giang hồ không ai biết tin tức của ba người, trận hạo kiếp do Liệt Diễm Đao gây ra mới tạm lắng xuống. Nay đột nhiên có tin Trương Thúy Sơn về chúc thọ, Tống Viễn Kiều không tin đám chưởng môn kia lại có thể ngồi yên. Bởi lẽ trên thanh Liệt Diễm Đao kia tương truyền có chứa bí mật đột phá Thiên Nhân cảnh.

Đúng lúc này, ba luồng khí tức cường hãn truyền tới. Tống Viễn Kiều và Du Liên Châu đều kinh ngạc: “Khí tức thật mạnh!”

Nhìn về phía người tới, chỉ thấy ba người ăn mặc khác nhau nhưng vô cùng hoa lệ đang tiến bước. Ba người này chính là Cẩm Y Vệ Thanh Long, Hộ Long Sơn Trang Chu Vô Thị và Đông Xưởng Tào Chính Thuần. Hai người không dám chậm trễ, vội vàng nghênh đón.

“Không biết ba vị đại giá quang lâm, có chỗ tiếp đón không chu toàn, xin hãy lượng thứ!”

Chu Vô Thị dẫn đầu không hề tỏ vẻ kiêu ngạo, chắp tay nói: “Vô Thị chưa nhận được lời mời đã mạo muội tới thăm, mong được lượng thứ.”

Hai bên khách sáo một hồi, sau đó Võ Đang mới mời họ vào trong. Trong lòng hai người đầy rẫy nghi hoặc, phái Võ Đang và triều đình vốn không có giao tình, cũng chẳng qua lại bao giờ. Việc thủ lĩnh ba thế lực lớn của triều đình tới chúc thọ Trương chân nhân, họ vạn lần không tin là chuyện đơn giản. Chẳng lẽ cũng vì Liệt Diễm Đao mà tới? Triều đình từ khi nào lại hứng thú với Liệt Diễm Đao như vậy? Mười năm trước nếu triều đình ra tay thì thanh đao đó chắc chắn đã thuộc về hoàng gia, nhưng lúc đó triều đình lại chẳng hề động tĩnh. Nay triều đình đổi tính rồi sao?

“Nhị đệ, đệ đi thông báo cho sư phụ, nói là người của triều đình đã tới.”

“Được.”

Du Liên Châu đưa ba người tới một phòng khách riêng biệt rồi xin phép cáo lui. Sau khi ba người ngồi xuống, bắt đầu trò chuyện.

“Vương gia, tại sao vừa rồi ngài không yêu cầu kiến diện Trương chân nhân?” Thanh Long hỏi. Chuyến đi này, họ lấy Chu Vô Thị làm đầu, một phần vì thân phận Chu Vô Thị cao quý, là thân vương Đại Minh, nghĩa tử của hoàng đế đương triều. Cha của Chu Vô Thị là một người anh họ của Chu Nguyên Chương, đã tử trận vì Đại Minh, nên Chu Vô Thị được Chu Nguyên Chương nhận làm nghĩa tử, thành lập Hộ Long Sơn Trang ngang hàng với Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng, phong tước Thân vương, vô cùng được tín nhiệm.

Chu Vô Thị mỉm cười giải thích: “Các ngươi không thấy không khí trên núi Võ Đang hôm nay có gì đó không đúng sao? Tuy bề ngoài chăng đèn kết hoa, vui vẻ hòa thuận, nhưng thực chất bên trong đã sóng ngầm cuộn trào.”

Hai người nghe vậy gật đầu tán đồng. Chu Vô Thị tiếp tục: “Chúng ta bây giờ cứ thong thả xem kịch là được. Vào lúc mấu chốt ra tay giúp đỡ phái Võ Đang một chút, lúc đó có thể thu được một cái nhân tình của Trương chân nhân.”

Nói tới đây, Chu Vô Thị im lặng. Trong lòng hắn, để hoàn thành nhiệm vụ triều đình giao phó, nhân vật then chốt chính là Trương chân nhân, với tu vi Thiên Nhân cảnh của lão đủ để trấn áp toàn trường. Các môn phái khác chưa đủ tư cách để họ để vào mắt, dù là phái Tung Sơn hay Nga Mi có cường giả Tông Sư cũng vậy. Đợi đến khi đám môn phái kia gây chuyện, họ đứng về phía Võ Đang sẽ là một món quà nhân tình thuận nước đẩy thuyền.

Ở một phía khác, Du Liên Châu vội vã chạy tới căn phòng nơi Trương Tam Phong đang bế quan. Sau khi đồng tử thông báo, Du Liên Châu mở cửa bước vào. Căn phòng khá giản dị, không có vật phẩm xa hoa nào, một chữ “Đạo” lớn treo chính giữa đường, phía dưới chỉ có một bồ đoàn và một lão nhân đang ngồi trên đó. Lão nhân tuy tóc trắng xóa nhưng sắc mặt hồng nhuận, tướng mạo đoan chính, không hề có vẻ già nua tử khí mà ngược lại tràn đầy sức sống của thanh niên. Có thể tưởng tượng lúc trẻ lão cũng là một nhân vật hào hoa phong nhã.

Vị này chính là Trương Tam Phong Trương chân nhân.

(1) Liệt Diễm Đao: Theo nguyên tác Ỷ Thiên là Đồ Long Đao, nhưng không hiểu sao tác trong truyện lại để là Liệt Diễm Đao, không biết có nguyên nhân # không hay vốn dĩ do ẩn chứa bí mật # với nguyên tác nên dùng tên Đao khác.