Ta Thật Không Muốn Nổi Danh

Chương 5. Công Ty Ma Và Cuộc Săn Tìm Nhân Sự

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mặt trời chiều ngả về tây.

Ráng chiều dần dần nhuộm đỏ chân trời đỉnh núi.

Lục Viễn nói dối một câu.

Hắn bịa chuyện công ty đã đóng cửa, mà chìa khóa của hắn lại để quên trong công ty, cô bé lễ tân đã tan làm về nhà.

Nói dối xong, hắn rất chân thành nhìn Vương Quan Tuyết.

Đồng thời khi nói dối, Lục Viễn mặt không đỏ tim không đập, thậm chí khiến hắn sinh ra một loại ảo giác bình sinh lần đầu tiên nói dối hoàn mỹ như vậy.

Nếu như có thể, hắn muốn thả tim cho chính mình.

Ánh tịch dương thật đẹp.

Vương Quan Tuyết cũng nhìn chằm chằm Lục Viễn, không nói gì khác, cũng không lộ ra vẻ gì khác, chỉ là nhàn nhạt, bình thản nhìn Lục Viễn.

Sau đó, hai người cứ như vậy giằng co thật lâu...

Không biết qua bao lâu, đôi mắt Vương Quan Tuyết lóe lên một tia thâm ý, đồng thời khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong.

Kỹ thuật lừa người của Lục Viễn thực tình không được.

Vương Quan Tuyết tự nhiên biết Lục Viễn đang nói dối.

Nhưng cô không vạch trần.

Cô quay đầu nhìn về phía tịch dương sắp xuống núi.

Người đàn ông này vẫn rất cứng đầu, ít nhất Vương Quan Tuyết chưa từng gặp qua người đàn ông nào cứng đầu như vậy.

Cô đột nhiên có chút mong đợi ngày mai người đàn ông này rốt cuộc sẽ mang lại cho cô kinh hỉ như thế nào.

"Được, chín giờ sáng mai, anh gọi điện thoại cho tôi."

Vương Quan Tuyết đứng dậy để lại một dãy số điện thoại rồi nghênh ngang rời đi.

Lục Viễn nhìn bóng lưng Vương Quan Tuyết thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhớ kỹ dãy số này, và lưu vào trong điện thoại di động.

Ngoài phòng vang lên tiếng xe Lamborghini rời đi, chờ tiếng xe Lamborghini từ từ đi xa, Lục Viễn lúc này mới uống cạn cà phê, nện bước chân tự nhận là rất có khí chất đi từ lầu hai xuống.

Hắn vốn định rời đi, nhưng nhìn thoáng qua quầy thu ngân bên cạnh, hắn đột nhiên dừng lại.

Hơi thở của hắn trong nháy mắt ngưng trệ.

Hắn nhớ tới Vương Quan Tuyết lúc rời đi dường như cũng không trả tiền!

Đúng, xác thực không có!

Vấn đề này không phải chuyện nhỏ.

Cà phê Lam Sơn ba trăm tệ một ly, Cà phê chồn sáu trăm tệ một ly, lại thêm một chút đồ ăn vặt món điểm tâm ngọt, tổng cộng lại muốn một ngàn hai...

Một ngàn hai!

Đây là một con số khiến người ta kinh hãi run rẩy cỡ nào a!

Lục Viễn tin rằng nếu như mình có bệnh tim, mình đoán chừng lập tức ngất xỉu.

Quả nhiên, phụ nữ càng xinh đẹp thì càng biết nói dối sao? Đã nói là mời uống cà phê đâu?

Sao lại không mời!

Lục Viễn cảm thấy mình bị lừa!

Vương Quan Tuyết không thanh toán, cho nên Lục Viễn nhất định phải thanh toán.

Nhưng mà...

"Xin chào, tiên sinh, xin hỏi ngài cần giúp đỡ gì không?" Cô bé thu ngân nhìn thấy Lục Viễn bồi hồi bên cạnh, thế là lộ ra mỉm cười nhẹ giọng hỏi thăm.

Cô có ấn tượng rất tốt với Lục Viễn.

Dù sao bài "Für Elise" kia đã làm lòng cô gợn sóng.

Có chút âm nhạc là có thể cộng điểm, ít nhất Lục Viễn trong mắt cô bé lễ tân là một thanh niên văn nghệ vô cùng ưu nhã.

"Thanh toán đi!" Hai chữ này cơ hồ là Lục Viễn rít qua kẽ răng, hắn rất khó chịu.

Nếu như có thể, hắn muốn khóc.

Nhưng hắn không thể biểu lộ sự khó chịu, ngược lại phải rất ưu nhã!

Hắn chung quy vẫn là từ trong túi móc ra thẻ tín dụng, đồng thời giả bộ dáng vẻ của nam chính phim truyền hình hạng ba khi trả tiền.

Hắn dự định từ thẻ tín dụng lại tiêu hao một ngàn hai.

Dù sao tháng sau mới phải trả, có thể quẹt bao nhiêu thì quẹt bấy nhiêu đi.

"Thanh toán?" Cô bé thu ngân nhìn thoáng qua Lục Viễn.

"Vâng!" Lục Viễn gật đầu. "Quẹt thẻ đi!"

"Tiên sinh, không cần thanh toán..."

"Không cần?"

"Vâng, không cần thanh toán."

"Tại sao?"

"Có vị tiên sinh đã giúp ngài thanh toán, đồng thời lưu lại số điện thoại, nói có rảnh hi vọng ngài có thể liên hệ ông ấy."

Cô bé lấy ra một tờ giấy đưa cho Lục Viễn.

"???" Lục Viễn nhận lấy tờ giấy, nhìn dãy số điện thoại di động trên đó.

Liên hệ ông ấy?

Không phải là cò mồi gì chứ?

Trong đầu Lục Viễn trước tiên nghĩ đến ý nghĩ này.

......

Đêm hè luôn rất náo nhiệt.

Mặt trăng treo cao trên bầu trời, tỏa ánh sáng trong trẻo xuống mặt đất này.

Hai bên đường cái quán bar cùng nhà hàng âm nhạc san sát, vô số ca sĩ lang thang mưu sinh, chờ đợi bình minh đến.

Bọn họ đều là những người đàn ông có ước mơ.

Lục Viễn cũng có ước mơ.

Chỉ là ước mơ của Lục Viễn...

Vợ con, giường ấm, ngủ một giấc đến trưa, ăn chơi đàng điếm lại một ngày.

Được rồi.

Đại khái là như vậy.

Cái này có thể tính là ước mơ sao?

Có lẽ có thể tính.

Dù sao Lục Viễn nằm mơ cũng nhớ đến.

Lục Viễn hai tay đút túi, đi dạo không mục đích, nhìn như bình tĩnh, nhưng trên thực tế nội tâm hắn hoảng loạn vô cùng.

Hắn rất cần một trăm vạn của Vương Quan Tuyết.

Một trăm vạn này đối với hắn rất quan trọng.

Coi như là món tiền đầu tiên sau khi xuyên không.

Thậm chí có thể nói là món tiền đầu tiên thay đổi vận mệnh.

Lục Viễn dùng hai mươi tệ tiền lẻ còn sót lại mua một bao "Hồng Lan", ngồi xổm ở ngã tư đường tấp nập hút thuốc.

Lục Viễn cảm thấy mình rất cô đơn.

Chỉ có hút điếu thuốc mới có thể giải tỏa một chút loại cô đơn này.

Không biết có phải bao "Hồng Lan" này bị làm sao không, Lục Viễn phát hiện mình hút thế nào cũng cảm thấy rất đắng chát, hơn nữa có chút khé cổ!

Hoàn toàn không sảng khoái như trước đó.

Chẳng lẽ mình mua phải thuốc giả?

Lục Viễn lắc đầu, không hiểu sao có chút phiền muộn.

Hắn cảm thấy đời người lúc xui xẻo thì uống nước lạnh cũng dắt răng.

Chính mình đi đâu tìm công ty đây?

Hay là, móc điện thoại ra gọi cho Vương Quan Tuyết khai thật, thừa nhận mình không có công ty điện ảnh truyền hình, mình kỳ thật chỉ là một tên giả mạo?

Hơn nữa nhìn biểu cảm và lời nói của Vương Quan Tuyết trước đó, cũng đã đang nghi ngờ cái gì đó, nếu như mình thẳng thắn, hẳn là sẽ không ảnh hưởng gì...

Do dự thật lâu, Lục Viễn dụi tắt đầu thuốc đứng dậy.

Thế này sao được, chính mình thừa nhận không phải là bao nhiêu cố gắng trước đó đều uổng phí rồi sao?

Đã nói là thay đổi mà!

Phải chết cũng phải chống đỡ!

Hắn phát hiện mình đã bước lên con đường không lối về, khoác lác đều đã nói ra rồi, nếu như bây giờ mình thu lại thì thật là rất mất mặt a.

Lục Viễn không quá cam tâm.

"Làm màu" là một thói quen.

Lục Viễn phát hiện mình dường như không bỏ được...

Hắn cùng Vương Quan Tuyết hẹn xong thời gian là chín giờ sáng mai, nhìn thời gian, hiện tại còn lại khoảng mười một tiếng.

Mười một tiếng, chính mình có thể làm cái gì đây?

Mẹ kiếp!

Lục Viễn lại lần nữa móc ra thẻ tín dụng, cắn răng, cuối cùng đi về phía góc hẻo lánh nhất của con phố phía đông.

Trong góc hẻo lánh nhất có một chỗ cho thuê phòng, trên cửa dán bốn chữ "Mặt bằng lớn cho thuê".

Mặt bằng lớn?

Lục Viễn nhìn thấy hai chữ này thì hết sức cạn lời, cảm thấy vô cùng châm chọc.

Bất quá, những chỗ tốt thực sự đều đã bị người ta thuê, hơn nữa giá cả vô cùng đắt đỏ, tên tiểu tử nghèo như hắn căn bản không thuê nổi.

Móc điện thoại ra, liên hệ chủ nhà, sau đó dưới nụ cười tựa như hoa cúc của chủ nhà, Lục Viễn quẹt thẻ tín dụng thuê một tháng tiền nhà.

Chủ nhà sau đó rời đi, nụ cười rất rạng rỡ.

Cái chỗ vạn năm không ai thuê này cuối cùng cũng cho thuê được, mặc dù chỉ có một tháng, nhưng đối với chủ nhà mà nói cũng coi là một chuyện tốt.

Ba ngàn năm trăm tệ đâu!

Một tháng ba ngàn năm trăm tệ, hơn nữa sẽ không quản căn phòng bị cải tạo thế nào, chỉ là thuê một tháng, một tháng sau sẽ không mang đi bất kỳ vật gì!

Cái buôn bán này ai không làm?

Dù sao cái nhà này đã hơn nửa năm không người đến thuê.

Chủ nhà rời đi, Lục Viễn chạy đến công ty quảng cáo sát vách, dùng giá rẻ nhất làm một tấm biển quảng cáo bốn chữ "Viễn Trình Ảnh Nghiệp" treo ở trên cửa, thuận tiện tải xuống một bản hợp đồng kịch bản, liếc qua thấy không có vấn đề lớn liền đặt ở ngăn kéo kẹp vào bìa hồ sơ.

Làm xong tất cả những thứ này, đã là nửa đêm về sáng.

Mặt trăng dần dần lệch về phía đông.

Mắt thấy mấy giờ sau sẽ là bình minh.

Nhìn thẻ tín dụng đã tiêu hao không sai biệt lắm hơn bốn ngàn tệ, nội tâm Lục Viễn như dao cắt.

Hắn nhìn phố dài phương xa.

Quán bar lúc đầu ồn ào náo nhiệt dần dần bắt đầu yên tĩnh lại.

Đêm, tĩnh mịch.

Châm điếu "Hồng Lan" cuối cùng, ngẩng đầu nhìn cái gọi là "công ty" trước mắt, Lục Viễn đột nhiên cảm thấy cái cảm giác tiêu điều "Phong tiêu tiêu hề Dịch Thủy hàn" (Gió hiu hiu chừ sông Dịch lạnh) trong sự cô độc.

Mẹ nó cuối cùng cũng làm ra cái công ty!

Công ty coi như có, hiện tại còn thiếu nhân viên công tác.

Một cái công ty cũng không thể chỉ có mình một ông chủ chứ?

Thế thì mất mặt lắm.

Nhưng mà, giờ này, đi đâu lừa nhân viên?

Cuối cùng, ánh mắt Lục Viễn nhìn về phía đoàn làm phim « Đô Thành » phương xa, đoàn làm phim kia dường như muốn quay một cảnh đêm.

Vô số diễn viên quần chúng tụ tập ở đó mong mỏi chờ đợi.

Bọn họ chờ mong một đêm thành danh!

Bọn họ chờ mong thành công.

Bọn họ chờ mong trở nên nổi bật!

Lục Viễn đột nhiên nảy ra ý hay.

......

"Mỹ nữ, cô muốn trở thành đại minh tinh không?"

"???"

"Xin chào, tôi là một đạo diễn, đồng thời tôi có một kịch bản hay, nhưng mà, tôi hiện tại thiếu diễn viên tốt, a, đúng, tôi có một chi nhánh công ty tại Hoành Điếm, ngay tại bên cạnh không xa... Nếu có hứng thú, chúng ta có thể đi tâm sự."

"??"

"Là như vậy, tôi cảm thấy cô thật phù hợp một vai trong kịch bản của tôi, tôi quan sát cô đã thật lâu rồi, tất cả diễn viên quần chúng ở trong chỉ có cô có loại khí chất kia, cũng không biết kỹ năng diễn xuất của cô thế nào, cho nên muốn thử xem kỹ năng diễn xuất của cô, kỳ thật tôi muốn tìm hiểu sâu hơn về cô, dù sao mỗi người đều có đặc sắc riêng..."

"Có ai không! Lừa đảo! Đại lừa đảo!"

"Đậu má, tôi không phải lừa đảo!"