Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đường phố Hoành Điếm ồn ào náo nhiệt.
Con người đôi khi rất "tiện".
An Hiểu đương nhiên sẽ không thừa nhận chữ này.
Nhưng cô vẫn rời khỏi phòng.
Đương nhiên khi cô bước ra khỏi phòng, cô hận đến mức giậm chân bình bịch.
Ánh nắng vẫn rực rỡ như cũ.
Cô hận.
Hận chính mình không có tiền đồ.
Hiện tại một người bình thường tùy tiện cũng có thể bắt nạt cô!
Cái này là cái gì chứ? Cái này khiến cô làm sao có thể chấp nhận?
Cô không chấp nhận được.
Thế nhưng...
Cô chung quy vẫn phải khuất phục trước hiện thực.
Cô không tin người lạ như Lục Viễn, nhưng cô tin Vương Quan Tuyết.
Ít nhất, Vương Quan Tuyết sẽ không lừa cô.
Ít nhất, khúc "Für Elise" kia sẽ không lừa cô.
Có lẽ cuộc đời vốn là một canh bạc, cược thắng thì lời, cược thua...
Nhiều nhất là chạy việc vặt một chút mà thôi.
Không có gì to tát.
.........
"Có giấy bút không?"
"Làm cái gì?"
"Sáng tác bài hát."
"Anh thật sự có thể viết?"
"Có thể."
"Không cần ấp ủ cảm xúc?"
"Người tài hoa xuất chúng không cần ấp ủ."
"Ha ha."
Bộ dạng Lục Viễn rất phách lối, nhưng hết lần này tới lần khác trong lúc nhất thời Vương Quan Tuyết không cách nào đè nén được khí thế phách lối này của Lục Viễn.
Chưa từng có ai tự hình dung mình bằng từ "tài hoa xuất chúng".
Cái này bất kể nhìn thế nào cũng giống như tự biên tự diễn.
Vương Quan Tuyết chỉ có thể dùng hai chữ "ha ha" để trào phúng Lục Viễn nhằm tỏ vẻ coi thường.
Nhưng Vương Quan Tuyết cuối cùng vẫn quay lại chiếc Lamborghini của mình lấy ra một cây bút máy và một cuốn sổ.
Cuốn sổ tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt.
Là mùi hoa lan.
Lục Viễn nhận lấy cuốn sổ, đặc biệt dùng tay sờ sờ.
Xúc cảm không tệ.
"Nếu như là làm bản nháp, đừng làm bản nháp trong sổ."
"Tôi không làm bản nháp."
"Vậy viết trực tiếp?"
"Vâng."
"Anh chắc chắn chứ?"
"Người tài hoa xuất chúng không cần làm bản nháp, nhiều nhất là viết sai vài lỗi chính tả." Lục Viễn lộ ra biểu cảm phách lối y hệt vừa rồi.
"An Hiểu cần một bài hát hay, không phải hồ nháo, không đùa giỡn với anh!" Sắc mặt Vương Quan Tuyết hơi có chút lạnh lẽo.
Cô cảm thấy Lục Viễn đang hồ nháo.
Viết một bài hát chưa bao giờ dễ dàng như vậy.
Quá trình này có lẽ đằng đẵng.
Hơn nữa cần rất nhiều rất nhiều linh cảm.
Cô xác thực đã gặp qua rất nhiều thiên tài sáng tác, nhưng bọn họ chưa bao giờ là một lần là xong.
Tích lũy.
Đúng vậy, cần rất nhiều rất nhiều tích lũy, có cái cần kinh nghiệm, có cái cần năm tháng.
"Vẻ mặt của tôi rất nghiêm túc, tôi không nói đùa."
"Vậy tôi rửa mắt mà nhìn." Vương Quan Tuyết khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Lục Viễn.
"Ừm."
Lục Viễn cầm bút máy, soạt soạt soạt viết lên trang đầu tiên của cuốn sổ.
Vương Quan Tuyết cúi đầu nhìn tay Lục Viễn.
Tốc độ Lục Viễn rất nhanh, nhìn không hề giống là đang sáng tác ca từ, mà giống như đang chép ca từ vậy.
Còn về chữ viết thì thật sự rất tệ.
Vương Quan Tuyết nhìn rất lâu mà nhất thời không nhận ra được là chữ gì.
Đây là chữ viết của một người sáng tác tài hoa xuất chúng sao?
Đùa à!
Biểu hiện trên mặt Vương Quan Tuyết càng lạnh hơn.
Khoảng ba phút sau, Lục Viễn viết xong một trang, thở phào một cái, phất phất tay.
Thời gian dài không viết lách, Lục Viễn có chút không quen tay.
"Viết xong?"
"Ừm."
"Nhanh như vậy?" Vương Quan Tuyết cố nén sự không vui trong lòng.
Bốn phút!
Từ lúc cầm bút lên đến lúc viết xong một bài hát, Lục Viễn chỉ dùng bốn phút!
Đây không phải nói nhảm sao!
Ca từ tuyệt đối viết loạn thất bát tao.
Vương Quan Tuyết mặt lộ vẻ hàn ý, cô hiện tại đã cảm thấy Lục Viễn hoàn toàn là đang hồ nháo.
Biểu cảm của Lục Viễn trong mắt cô chính là biểu cảm hồ nháo.
"Cô xem một chút đi." Lục Viễn đưa cuốn sổ cho Vương Quan Tuyết, trên mặt không còn vẻ kiêu ngạo như trước, ngược lại nhìn hơi khiêm tốn.
Phải khiêm tốn, nhún nhường.
"Ừm." Vương Quan Tuyết nhận lấy cuốn sổ, đầu tiên là vội vàng nhìn lướt qua, nhưng khi đọc được một phần ca từ, cô mở to hai mắt, khó tin trừng mắt nhìn Lục Viễn. "Đây quả thật là anh viết?"
"Như cô thấy đấy, từ đầu đến cuối, đều là do tôi viết." Lục Viễn sờ sờ tay, ánh mắt nhìn ra đường cái, hơi có chút thâm trầm cùng thâm thúy, dường như ẩn chứa rất nhiều câu chuyện.
Lặng lẽ.
Không cần nói, đừng nói thêm lời thừa thãi!
Hiện tại chỉ cần chờ đợi!
Hiện tại chỉ cần chờ đợi hoa tươi cùng tiếng vỗ tay, cùng ánh mắt sùng bái kia là đủ rồi.
"Một bài hát, năm lỗi chính tả, hơn nữa, đây là chữ gì?" Vương Quan Tuyết chỉ chỉ vào chữ. "Chữ của anh là học sinh tiểu học viết sao?"
"????"
Ánh mắt sùng bái trong tưởng tượng cũng không xuất hiện, ngược lại là sự cạn lời.
Lục Viễn tỏ vẻ rất đau trứng.
"Lời viết cũng tạm được, mấu chốt là phải xem phổ nhạc."
Lục Viễn nhìn về phía Vương Quan Tuyết, lại thấy biểu cảm của Vương Quan Tuyết đột nhiên trở nên nhàn nhạt.
Cô dường như nhìn cũng không thèm để ý, nhưng tay lại nắm chặt cuốn sổ.
Giống như nhặt được chí bảo, có chút kích động.
Lục Viễn cũng khóe miệng hơi nhếch, trên mặt nở nụ cười.
Đây chính là điển hình của việc ngoài miệng nói không muốn.
Nhưng thân thể lại rất thành thật.
"Két."
"Cơm hộp của anh đến rồi!"
Đúng lúc này, An Hiểu mang theo ba suất cơm hộp và một bao "Hồng Lan" đẩy cửa bước vào, giọng nói hơi có chút oán khí, sau đó ném cơm hộp lên bàn trước mặt Lục Viễn.
"Nha." Lục Viễn gật gật đầu sau đó cảnh giác nhìn thoáng qua An Hiểu sắc mặt có chút âm trầm: "Cô sẽ không nhổ nước bọt vào trong đó chứ?"
"Cái gì! Anh nói lại lần nữa xem!" An Hiểu nghe được câu này, lập tức sắc mặt đại biến, làm bộ liền muốn nhào tới liều mạng với Lục Viễn.
Cô là người thiếu văn hóa như vậy sao?
"Đừng, tôi chỉ đùa một chút thôi, đừng..." Lục Viễn vội vàng đầu hàng.
"Tôi là người có tố chất, không giống anh bẩn thỉu như thế!"
"Tôi cũng là người có tố chất, tôi không bẩn thỉu!"
"Ha ha! Hiện tại 'Hồng Lan' cũng đưa đến rồi, cơm cũng mua được rồi, bài hát của tôi khi nào viết?"
"Viết xong rồi." Lục Viễn cầm lấy cơm hộp bắt đầu ăn, thuận miệng ứng phó.
"Cái gì?"
"Tôi nói ca từ viết xong rồi."
"Viết xong? Ở đâu?"
"Trong tay Vương Quan Tuyết kìa."
"Thật?" An Hiểu nhìn về phía Vương Quan Tuyết, lại thấy Vương Quan Tuyết gật gật đầu.
Vương Quan Tuyết cũng không phải là người luôn im lặng, nhưng giờ phút này lại có chút khác thường, nhìn có chút yên tĩnh.
An Hiểu nhìn thấy biểu cảm của Vương Quan Tuyết, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái.
Dường như, rất tán thưởng bộ dáng.
"Quan Tuyết tỷ, cho em xem một chút."
"Được!"
Khi Vương Quan Tuyết đưa cuốn sổ cho An Hiểu, An Hiểu lật trang đầu tiên ra, cô lập tức mở to hai mắt, sau đó như thấy quỷ nhìn Lục Viễn.
Trong lòng cô nổi lên sóng to gió lớn.
Cô là một ca sĩ.
Ca sĩ chuyên nghiệp.
Cô tự nhiên có thể phán đoán bài hát nào hay, bài hát nào dở.
Một bài hát thành công hay không có quan hệ rất lớn với ca từ.
Cho nên...
"Cái này, cái này, cái này... Thật là anh viết? Thật là viết trong mấy phút tôi đi ra ngoài mua đồ?"
An Hiểu có chút nói lắp.
Sau đó là chấn kinh!
Trên khuôn mặt vốn có chút khó chịu giờ chỉ còn lại sự chấn kinh!
Đúng vậy, chỉ có chấn kinh!
Cô nhìn Lục Viễn, tựa như gặp quỷ.
"Đúng." Lục Viễn gật gật đầu.
"Anh, anh, anh... Anh..." An Hiểu vẫn như cũ nói lắp. "Vậy... Phổ nhạc của bài hát này, anh..."
"Cho tôi một cây guitar, trả lại cho cô một thế giới." Lục Viễn ăn một miếng cơm, chỉ cảm thấy cơm hôm nay ngon miệng lạ thường, đặc biệt là cái đùi gà kia, nhìn cực kỳ ngon.
"Đừng, đừng... Đừng ăn..." An Hiểu nhìn thấy Lục Viễn gắp cái đùi gà lên, theo bản năng kêu lên.
"Cái gì?"
"Đùi gà này không thể ăn..."
"Hả?"
"Tóm lại không được ăn."
"Có cái gì không thể ăn, thật là... Chẳng lẽ có độc hay sao?" Lục Viễn lắc đầu, gắp đùi gà đưa lên miệng.
Sau đó cắn.
"Rắc."
Tiếng răng vỡ vụn vang lên trong phòng.
Lục Viễn che miệng...
"Cái kia... Đùi gà rơi xuống đất rồi... Tôi... Tôi sợ lãng phí..." An Hiểu yếu ớt nhìn Lục Viễn.
"..." Sắc mặt Lục Viễn lúc xanh lúc tím, nhìn dị thường đặc sắc.
Thậm chí muốn nói một câu ĐM.