Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Chị gái biết chơi ghê, chúng ta ra đằng kia tìm chỗ vắng vẻ chơi tiếp đi.

Kẻ tám lạng người nửa cân, gặp được đối thủ "thả thính" xứng tầm thế này thì nhất định phải so tài một phen xem ai là gà ai là thóc mới được. Liễu Kim chẳng chút khách sáo, nắm lấy bàn tay mềm mại nhưng lạnh ngắt của nữ tử áo xanh, cười nham nhở dắt đi như dắt người yêu.

Nữ tử áo xanh không hề phản kháng, nở nụ cười mê hồn, mặc cho Liễu Kim dắt mình rời khỏi đám đông tà ma. Nhìn bóng lưng hai người, mấy tên quỷ binh đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác.

— Có nên nhắc nó một câu không? Người phụ nữ đó không cùng phe với chúng ta đâu, là khách VIP đấy. — Một tên quỷ binh nói nhỏ.

— Thằng ranh đó nãy giờ toàn giả điên giả khùng, ông tưởng nó ngu thật chắc? Cứ đứng đấy mà xem kịch hay đi. Bát gia không dễ chọc đâu. — Tên quỷ binh đội trưởng gạt đi, khoanh tay đứng nhìn.

Vừa đi, Liễu Kim vừa mân mê bàn tay ngọc ngà của nữ tử áo xanh, tấm tắc khen ngợi:
— Da dẻ chị đẹp thật đấy, mịn màng như lụa, mát lạnh như thạch rau câu. Dùng mỹ phẩm hiệu gì thế?

— Thật sao? Thích thì cứ sờ thêm chút nữa, cậu vuốt ve làm ta thấy dễ chịu lắm, đã lâu không có hơi ấm đàn ông rồi. — Nữ tử áo xanh mỉm cười đầy tình tứ, giọng nói ngọt như mía lùi.

— Dám hỏi quý danh chị là gì? Để sau này tôi còn biết đường tìm đến. — Liễu Kim hỏi tiếp, tay vẫn không buông.

Nữ tử đáp:
— Thiếp thân họ Hồ, trong nhà xếp thứ tám. Những người quen biết đều gọi ta là Hồ Bát Gia.

— Bát gia?!

Liễu Kim giật mình, động tác tay cũng khựng lại một nhịp. Hắn thầm nghĩ:
Vãi thật, cái tên nghe "men lỳ" thế này... chẳng lẽ... lại là một 'nữ trang đại lão' (trai giả gái)? Hay là thái giám?

Hắn lén liếc nhìn cổ của người đẹp: Không có yết hầu, ngực thì phập phồng căng tròn đẫy đà, đường nét cơ thể cực kỳ nữ tính quyến rũ. Một con yêu tà chắc không đến mức đi sang Thái Lan phẫu thuật chuyển giới đâu nhỉ?

— Hình như cậu đang thấy căng thẳng thì phải? — Hồ Bát Gia mỉm cười hỏi, ánh mắt như nhìn thấu tâm can đen tối của hắn.

— Làm gì có, tôi đây thiên hạ không sợ, đất không sợ, chỉ sợ đúng một thứ thôi. — Liễu Kim đáp trả, lấy lại bình tĩnh.

— Sợ gì? — Nữ tử tò mò.

— Sợ loại nào mà 'công thủ toàn diện' (vừa là nam vừa là nữ) ấy. Chơi thế khó đỡ lắm. — Liễu Kim lấp lửng.

Hồ Bát Gia ngẩn người một chút rồi bật cười khanh khách, tiếng cười như chuông bạc:
— Cậu yên tâm, ta là phụ nữ chính hiệu 100%, hàng thật giá thật, bao kiểm hàng.

Liễu Kim thấy vậy liền đánh lái sang chuyện khác:
— Chị gái à, tôi có câu này muốn hỏi, chị phải trả lời thật lòng nhé.

— Chuyện gì?

— Trong cái Quỷ Uyên này, thực lực của chị xếp thứ mấy?

Hồ Bát Gia nhìn Liễu Kim bằng ánh mắt đầy ẩn ý, phe phẩy chiếc khăn lụa:
— Không dám nhận hạng nhất, nhưng chắc chắn cũng phải hạng nhì. Ở đây trừ cái lão già cổ hủ kia ra, chẳng ai dám làm càn trước mặt ta.

— Hê hê!

Hóa ra là một con Boss thứ thiệt! Bảo sao dám chủ động ra trêu ghẹo mình giữa bầy quỷ. Cũng may mình có ông cụ Mao chống lưng (và Hệ thống bảo kê) nên cũng chẳng việc gì phải xoắn.

— Haha, tuyệt quá! Chị gái, có dám cùng tôi chơi một trò chơi kích thích không? — Liễu Kim cười híp mắt hỏi.

Hồ Bát Gia bật cười:
— Có gì mà không dám? Cậu muốn chơi trò gì? Uyên ương nghịch nước hay dã chiến trong rừng?

Liễu Kim dõng dạc tuyên bố:
— Trò này tên là 'Cáo mượn oai hùm'. Chúng ta sẽ đi dạo một vòng khắp Quỷ Uyên này, gặp đứa nào 'ngứa mắt' là tôi ra tay trêu chọc, còn chị đứng sau chống lưng bảo kê cho tôi, thấy sao?

Cáo mượn oai hùm?

Đôi mắt hồ ly của nữ tử áo xanh lóe lên một tia dị sắc, rồi ả bật cười thích thú:
— Nghe có vẻ hay đấy. Ta ở đây mấy trăm năm cũng chán ngấy rồi, tìm chút trò vui cũng tốt. Vậy cậu định trêu chọc đứa nào trước?

— Tất nhiên là tìm đứa nào lợi hại nhất, to xác nhất mà trêu rồi! Trêu tép riu chán lắm.

— Được, khẩu khí lớn lắm. Đi theo ta.

Hồ Bát Gia vừa dứt lời liền tóm lấy cổ áo Liễu Kim, bay vút lên không trung như tên lửa.

— Vãi chưởng! Ông đây đang bay này! — Liễu Kim giật thót mình, chân đạp loạn xạ trong không khí.

Có điều cái cảm giác bị xách đi như xách một con gà thế này đúng là chẳng ra làm sao, mất hết hình tượng nam nhi đại trượng phu. Hắn mắng thầm:
Đậu xanh hệ thống, có ngày ông đây nhất định phải tự dùng thực lực của mình để bay lượn (Ngự Phong), để tung hoành khắp thế gian chứ không phải làm hành lý xách tay thế này!

Trong lúc đang lẩm bẩm, Liễu Kim thấy Hồ Bát Gia bay rất nhanh, lượn qua vài vòng núi non rồi hạ cánh xuống bên cạnh một đầm nước sâu xanh thẫm, lạnh lẽo.

— Dưới đầm nước này có một tà vật tên là Âm Mãng. Vốn dĩ nó là một con thanh xà trên núi, năm xưa khi Quỷ Uyên xảy ra biến cố, nó đã rơi xuống đây, hấp thụ được tinh túy Tiềm Long (Long khí), lại chiếm được vùng thủy mạch này làm sào huyệt. Tu luyện mấy trăm năm nay, khí hậu đã không còn nhỏ nữa, sắp hóa rồng rồi. Cậu có dám trêu nó không?

Hồ Bát Gia nheo mắt nhìn Liễu Kim đầy thách thức.

Liễu Kim cười thầm trong bụng:
Mụ này đúng là nham hiểm thật, đưa mình tới tìm ngay một con hàng 'khủng' để mượn đao giết người đây mà.

Nhưng muốn chơi khăm ông đây á? Mơ đi cưng! Âm Mãng thì đã sao, ông đây là Hải Vương (vua nước) cơ mà.

— Có cách nào dụ nó ra không? — Liễu Kim vào thẳng vấn đề.

— Thế thì phải xuống nước thôi. Con Âm Mãng này ẩn náu sâu dưới đáy đầm, quanh năm ngủ say để hấp thụ địa sát chi khí, lười biếng lắm, không dễ gì mà dụ nó lên bờ được đâu. — Hồ Bát Gia tỏ vẻ bất lực, nhún vai.

— Vậy à? Thế thì dễ. Chờ tôi một chút.

Liễu Kim nói xong liền dứt khoát cởi phăng áo khoác và quần dài, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi hoa, nhét đống quần áo vào tay Hồ Bát Gia rồi cười toe:
— Cầm hộ tôi một lát, đừng để mất nhé, đồ hiệu đấy.

Dứt lời, Liễu Kim nhảy tùm xuống nước một cú "cắm trại" hoàn hảo, động tác gọn gàng đến mức không hề làm gợn lên một chút sóng nước nào.

— Ơ!

Hồ Bát Gia đứng hình, tay cầm đống quần áo hôi rình của đàn ông.

Thằng nhóc này dám xuống thật à? Khoan đã, bộ dạng nó dường như cực kỳ tinh thông thủy pháp. Nó là thủy quỷ đầu thai sao?

Ả bắt đầu nảy sinh tò mò, không vứt quần áo đi mà lặng lẽ đứng trên bờ quan sát mặt nước phẳng lặng.

Vừa vào nước, Liễu Kim lập tức lặn thẳng xuống dưới như một con cá kình. Đầm nước không lớn, bề mặt chỉ rộng vài chục mét, nhưng nước lạnh thấu xương, buốt giá như nước đá tan chảy. Cũng may kỹ năng Khống Thủy và Bế Khí hoạt động song song, cơ thể hắn tự điều chỉnh thân nhiệt, chỉ trong nháy mắt đã thích nghi hoàn toàn.

Càng lặn xuống sâu, tốc độ của Liễu Kim càng nhanh. Đầm nước này sâu không thấy đáy, lặn xuống gần trăm mét mà vẫn chưa chạm tới bùn. Hơn nữa, không gian bên dưới càng lúc càng mở rộng, cứ như thể bên dưới lòng đất này ẩn chứa cả một cái hồ ngầm khổng lồ vậy. Ở độ sâu này, Liễu Kim bắt đầu cảm nhận được áp lực của nước tác động lên cơ thể, ép chặt vào lồng ngực, khiến hắn không còn tự do như ở vùng nước nông.

Xem ra năng lực Khống Thủy vẫn chưa đủ mạnh, phải nâng cấp thêm thôi.

Lặn thêm được mười mấy mét nữa, tiếng chuông hệ thống quen thuộc vang lên đúng lúc như tiếng nhạc thiên đường:

[Ting! Cách bạn năm mươi mét về phía trước chếch bên trái, có Thanh Xà dị biến, trăm năm hóa Giao Long. Trêu chọc nó, bạn sẽ nhận được lợi ích không ngờ tới.]

Liễu Kim phấn khích, mắt sáng rực trong nước:
Đa tạ Đại ca hệ thống, 'kèo thơm' tới rồi!

Hắn bơi về hướng đó, xuyên qua làn nước tối tăm, quả nhiên nhìn thấy một cái bóng khổng lồ đang cuộn mình.

Mẹ ơi, to vãi chưởng!

Đó là một con rắn đen khổng lồ to bằng thùng phuy nước, dài ít nhất hai mươi mét, đang nằm cuộn tròn giữa đống đá vụn dưới đáy hồ, im lìm không chút cử động. Ở cự ly gần, Liễu Kim có thể thấy rõ trên lớp da trơn bóng của nó đã bắt đầu xuất hiện những vết tích của lớp vảy cứng, và trên đỉnh đầu nó có một cái u thịt lồi ra rất rõ ràng giống như sừng non.

Trăm năm hóa Giao!

Nghĩa là con thanh xà tu luyện mấy trăm năm ở đây sắp lột xác thành Giao Long rồi! Đây là một bước nhảy vọt về chất, cá chép hóa rồng. Một khi nó mọc được vảy và sừng rồng hoàn chỉnh, nó sẽ không còn là một con rắn yêu quái bình thường mà chính thức bước một chân vào tộc Rồng thần thánh.

Liễu Kim tặc lưỡi khen ngợi, rồi bắt đầu tính toán xem phải trêu thế nào cho hiệu quả mà vẫn giữ được mạng. Hắn bơi vòng quanh một lượt, bỗng nhiên ánh mắt dừng lại ở một vật thể lạ.

Đó là một viên đá tròn trịa, to như quả dưa hấu, màu trắng ngà, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, được con rắn khổng lồ cuộn chặt ở giữa cơ thể để bảo vệ.

Viên đá này tỏa ra một sức hút kỳ lạ, Liễu Kim chỉ nhìn một cái là tim đập nhanh, không thể dời mắt được. Trực giác mách bảo hắn: Đây là bảo bối!

Hắn thầm nhủ: Làm thôi! Liều ăn nhiều!

Cái gọi là "nhân duyên" chính là thế này đây. Nhìn trúng ngay từ cái nhìn đầu tiên thì chính là có duyên rồi. Của thiên trả địa, của rắn trả người. Liễu Kim vận dụng Khống Thủy đến cực hạn, lặng lẽ áp sát như một dòng nước vô hình, không gây ra một tiếng động nhỏ nào, rồi vươn tay chộp lấy viên đá tròn kia.

Phập!

Ngay khoảnh khắc chạm tay vào, một cảm giác như bị điện giật chạy dọc toàn thân, tê rần từ đầu ngón tay đến tận óc. Sau đó Liễu Kim thấy lòng bàn tay nóng rực lên như đang cầm một hòn than hồng. Chưa kịp rút tay lại vì đau, một cảnh tượng thần kỳ xảy ra: viên đá to tướng bỗng thu nhỏ lại với tốc độ chóng mặt, rồi hóa thành một luồng sáng chui tọt vào trong lòng bàn tay hắn, biến mất tăm.

Cướp được rồi!

Ngay lập tức, con rắn khổng lồ đang nhắm mắt ngủ say bỗng mở choàng mắt ra.

Trong đôi mắt dọc màu vàng kim là luồng hung quang bạo ngược cực độ, sát khí bùng nổ làm nước xung quanh sôi sục.

Xì xì!

Lưỡi rắn đỏ lòm thò ra thụt vào liên tục, nó vặn mình một cái, cái đầu to lớn ngóc dậy, nhìn chòng chọc vào tên trộm Liễu Kim bé nhỏ.

Liễu Kim sững lại một giây, cười hề hề vẫy tay chào:
— Hi!

Rồi chẳng thèm suy nghĩ, hắn quay đầu đạp nước chạy thục mạng. Thân hình hắn dưới nước lao đi nhanh như một chiếc ngư lôi.

[Ting! Trêu chọc thành công, Khống Thủy +50, Sát Khí +50 cho bạn.]

Vãi chưởng! Cái món này vậy mà cộng đôi, lại còn cộng nhiều đến thế! Đa tạ Hệ thống đại nhân nhiều nhé! Liễu Kim sướng rơn người dù đang bị truy sát.

Sát Khí thì không nói, nhưng kỹ năng Khống Thủy kể từ sau vụ thủy quỷ Dương Kiều đến nay vẫn chưa biết cách nào để thăng cấp (vì không có nước), không ngờ hôm nay trời thương lại gặp được một kho báu di động thế này.

Nghĩ vậy, Liễu Kim bỗng thấy tiếc rẻ không muốn chạy nữa. Phí phạm quá!

Hắn đột ngột phanh gấp giữa dòng nước, quay người lại đối mặt với cái đầu rắn khổng lồ đang lao tới với cái miệng rộng ngoác đầy răng nanh. Tâm niệm vừa động, viên đá "dưa hấu" kia lại hiện ra trong tay, phát sáng lấp lánh. Hắn điều khiển nó dễ dàng như một phần cơ thể mình.

Cái cảm giác này giống hệt như quá trình "luyện hóa" vật phẩm mà hắn từng đọc trong mấy cuốn sách ở nhà ông cụ Mao. Sách nói rằng những binh khí có linh tính hoặc nội đan yêu thú có thể luyện hóa thành bản mệnh pháp bảo, giấu trong cơ thể để nuôi dưỡng.

Nhưng cái viên đá này nhìn kiểu gì cũng không giống binh khí, nó dùng để làm gì nhỉ? Để chọi chó... à nhầm, chọi rắn chắc?

[Ting! Trêu chọc thành công, Khống Thủy +80, Sát Khí +80 cho bạn.]

Đang lẩm bẩm thì tiếng "ting" lại vang lên, lần này điểm cộng còn phá kỷ lục. Con Âm Mãng nhìn thấy "Nội Đan" của mình bị thằng ranh con cầm chơi như quả bóng thì tức đến nổ phổi.

Hê hê, sướng quá đi mất!

Liễu Kim hớn hở vô cùng, hắn vừa giơ "quả dưa hấu" lên nhử nhử vừa bơi vòng vòng trêu ngươi:

— Rắn con ơi, rắn cưng à, tới đây đuổi theo anh nào! Đuổi được anh, anh cho 'ăn' quả dưa này nhé, hê hê! Ngoan nào!