Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn gã vệ sĩ to con đang hoảng loạn đằng xa, Liễu Kim cạn lời, lắc đầu ngán ngẩm.

— Đúng là một vở kịch hay nha. Tiền bối, có phải người đã nhìn thấu từ sớm rồi không?

Ông cụ Mao thản nhiên đáp, chắp tay sau lưng:
— Ta đây muối ăn còn nhiều hơn cậu ăn gạo, đi cầu còn nhiều hơn cậu đi bộ. Hạng người nào, tâm địa ra sao, nhìn vào mắt một cái là biết ngay ruột gan rồi.

— Tiền bối đỉnh thật sự! Thế còn lão Vương gia kia, người cũng nhìn thấu luôn rồi ạ? — Liễu Kim tò mò hỏi, mắt chớp chớp.

Ông cụ Mao chỉ cười bí hiểm chứ không đáp.

Ngoại trừ cái thằng nhóc ranh ma nhà cậu làm ta nhìn lầm lúc đầu, thì những kẻ khác, có đứa nào mà không để lộ ra đôi chút sơ hở đâu? Diễn kịch trước mặt tổ sư gia nghề diễn như ta à?

Liễu Kim hiểu ý, dứt khoát dừng việc tra hỏi, tiếp tục nói:
— Vậy giờ tính sao ạ? Có cần quay lại giúp một tay dọn dẹp hiện trường không?

Ông cụ Mao bảo:
— Nếu không muốn rước họa vào thân thì tốt nhất là đừng có quản, chuyện nhà người ta để người ta tự giải quyết. Đi thôi.

Nói xong, lần này ông cụ Mao thực sự rời đi, bước chân nhanh nhẹn. Liễu Kim vội vàng đuổi theo:
— Cứ thế mà đi thì có sao không ạ? Lỡ cảnh sát hỏi thăm...

— Yên tâm đi, con bé Lục Mộng Hi đó là người thông minh, nó sẽ tự biết cách xóa sạch nghi ngờ và chứng cứ ngoại phạm cho chúng ta thôi. Nó cần chúng ta giữ bí mật mà.

— Ông cụ đúng là phóng khoáng, hay là sau này cháu theo người lăn lộn nhé? — Liễu Kim bắt đầu giở giọng nịnh nọt.

— Nói đi cũng phải nói lại, lần này cũng coi như là một bài thử thách cho cậu. Nếu biểu hiện của cậu hài lòng ta, ta vốn định phá lệ nhận cậu làm đồ đệ chân truyền đấy.

— Hả? Thật ạ? — Liễu Kim mừng rỡ như bắt được vàng.

— Nhưng giờ thì không muốn nữa rồi. — Ông cụ Mao tạt gáo nước lạnh.

— Tại sao cơ ạ?

— Ta còn cần thể diện. Nhận cậu làm đồ đệ, ta sợ tổ sư gia đội mồ sống dậy bóp cổ ta mất.

Liễu Kim: "..."

— Tiền bối, người nói thế là cháu không phục rồi, cháu cũng cần mặt mũi mà! Hai ta cùng một loại người thực dụng cả thôi. Hay là thế này, không nhận đồ đệ cũng được, người thay sư phụ nhận đệ tử thì sao? Cháu làm sư đệ của người, sau này cháu lo hậu sự, tiễn người đoạn đường cuối cho long trọng.

— Ta khinh... Cút ngay! Đồ trù ẻo!

Khi ra khỏi rừng núi thì đã là ngày hôm sau. Đến thị trấn nhỏ bên ngoài, cả hai đều mệt rã rời, liền tìm một nhà nghỉ bình dân thuê phòng, lăn ra ngủ lấy sức một mạch không biết trời trăng gì.

Một giấc ngủ dài tới tận chiều tối hôm sau. Chẳng vội vàng gì chuyện về nhà, Liễu Kim hào phóng đứng ra làm chủ chi (bằng tiền của người khác), mời ông cụ đi ăn đêm. Có người mời ăn uống, ông cụ Mao dĩ nhiên không từ chối.

Hai người ngồi xuống một quán đồ nướng vỉa hè trong thị trấn, gọi mồi nhắm hết chừng bốn năm trăm tệ, thêm một chai rượu trắng mạnh. Họ vừa nhâm nhi vừa đối ẩm, còn rót riêng cho con rắn nhỏ (Tiểu Hắc) một chén.

Con rắn này cũng thật kỳ quặc, miệng thì nói tu hành không sát sinh, nhưng thịt nướng lại ăn rất hăng, lại còn nghiện rượu nặng. Liễu Kim và ông cụ Mao một chén còn chưa vơi nửa, cái đồ quỷ này đã thè lưỡi liếm liếm đánh chén xong hai chén đầy rồi, mặt đỏ gay (nếu rắn có thể đỏ mặt).

Cái đồ quỷ này ở Quỷ Uyên không được sát sinh, cũng chẳng có cơ hội luyện tửu lượng, sao mà nó uống khỏe thế không biết?

— Thằng nhóc, vận khí của cậu tốt đấy, vậy mà thu phục được một con linh sủng thế này. Đừng nói là thời nay, ngay cả trăm năm trước cũng là chuyện hiếm có khó tìm.

Ông cụ Mao nhìn con rắn nhỏ đang say sưa, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ thèm thuồng và ghen tị.

Người tu hành thường có ba cái sướng lớn: Tu luyện có Linh địa (nhà đẹp), ở nhà có Đạo lữ (vợ đẹp), ra ngoài có Tọa kỵ (xe xịn).

Con rắn nhỏ này khi biến to ra, cưỡi lên cũng tạm được, nếu sau này hóa Giao Long thì càng không phải bàn, dù không thể cưỡi mây đạp gió như rồng thật nhưng ngự khí mà đi cũng đã đủ oai phong lẫm liệt, dọa người chết khiếp rồi.

Liễu Kim cười đáp:
— Hoàn toàn là ngoài ý muốn thôi ạ. Ban đầu cháu định nện chết nó lấy nội đan nấu lẩu, thấy nó cũng lanh lợi, lại biết điều van xin nên mới giữ lại bên cạnh để quan sát xem sao.

Con rắn nhỏ đang uống rượu suýt sặc: "..."
Đồ độc ác!

— Hừ hừ. — Ông cụ Mao nhếch mép.

— Đúng rồi ông cụ, người có biết pháp môn siêu độ không ạ?

Liễu Kim vào thẳng vấn đề. Tuy đã có hẹn với lão hòa thượng Tri Liễu kia, nhưng nếu có chỗ nào gần hơn thì dứt khoát giải quyết tại chỗ cho nhanh, hơi đâu mà chạy xa cho tốn công tốn sức. Vả lại so với Phật môn, Liễu Kim có thiện cảm với phong cách bụi bặm của Đạo môn hơn nhiều.

Ông cụ Mao đáp:
— Biết chứ, nghề của ta mà. Cậu hỏi làm gì?

Liễu Kim mừng rỡ:
— Chuyện là thế này, cháu là người có tâm hồn thánh thiện, không chịu nổi cảnh cô hồn dã quỷ vất vưởng không nơi nương tựa. Thế nên hễ gặp là cháu lại muốn giúp tụi nó một tay, khổ nỗi cháu lại chẳng rành pháp môn siêu độ. Nếu ông cụ sẵn lòng dạy cho cháu vài chiêu...

— Thôi dẹp đi, pháp môn siêu độ của Đạo gia đâu có dễ học như thế. Môn tu hành này liên quan đến luân hồi, nhân quả, chú ngữ cực kỳ dài và phức tạp, cách tụng niệm cũng lắm công phu, lại còn phải bố trí đàn tràng tốn kém, nếu không thì chẳng siêu độ nổi đâu mà còn bị phản phệ.

— Chưa nói đến việc có được phép truyền bí kíp ra ngoài hay không, cứ cho là ta dạy cậu đi, không có vài năm khổ luyện thì cậu đừng hòng học được, chứ đừng nói là tinh thông để hành nghề. Tất nhiên, nếu cậu từ bỏ các môn tu hành tạp nham khác, nhất tâm học siêu độ trong mười năm thì cũng không phải là không có hy vọng.

Ông cụ Mao bình thản giải thích, tạt gáo nước lạnh thứ hai.

— Khó đến thế cơ ạ? — Liễu Kim có chút thất vọng tràn trề.

— Nếu dễ dàng thì giới tu hành thời nay đâu có héo hắt như vậy? Ai cũng thành Phật thành Tiên cả rồi.

— Hay là thế này, cháu dắt mối... à nhầm, dắt cô hồn dã quỷ tới tìm người, người giúp cháu siêu độ cho tụi nó thì thấy sao? Cháu chia hoa hồng cho người? — Liễu Kim lộ ra mục đích thực sự.

Ông cụ Mao: "..."

— Cái thằng nhóc nhà cậu là cái giống cao dán da chó (dai như đỉa) đấy à? Định bám chặt lấy ta để kiếm chác đấy hả? Đừng có tưởng mời được vài bữa rượu rẻ tiền là có thể ăn chặn được sức lao động của lão già này nhé! — Ông cụ trợn mắt trừng trừng nhìn Liễu Kim.

— Kìa người, lại nói thế rồi, nâng đỡ hậu bối chẳng phải là một giai thoại đẹp trong giới giang hồ sao? — Da mặt Liễu Kim càng lúc càng dày, chẳng chút ngượng ngùng.

— Hừ, bớt ba hoa chích chòe đi, ta không mắc mưu cậu đâu. Thằng nhóc cậu chắc chắn là đang ủ mưu đồ gì đó mờ ám, lão già này không mắc bẫy đâu. Tự làm tự ăn đi.

Ông cụ Mao hừ lạnh, trưng ra bộ mặt "ta đã thấu thị tất cả tâm can đen tối của ngươi".

Liễu Kim thở dài bất lực. Gừng càng già càng cay, đúng là không dễ lừa mà. Xem ra vẫn phải tìm lão hòa thượng kia để "hóa duyên" thôi. Nhìn người ta kìa, đồng ý cái rụp, lại còn nhiệt tình hết mình vì chúng sinh nữa chứ. Đúng là tấm lòng Bồ Tát.

— Vậy thì thôi ạ, cháu đành tìm cách khác vậy. Nhưng việc siêu độ oan hồn này, cháu nhất định sẽ kiên trì đến cùng, đó là thề nguyện cao cả của đời cháu.

Liễu Kim nói bằng giọng cực kỳ nghiêm túc, khuôn mặt tràn đầy vẻ từ bi thánh thiện (giả tạo).

Ông cụ Mao chỉ cười nhạt chứ không nói.
Bốc phét, cứ tiếp tục bốc phét đi. Thằng nhóc này mồm mép tép nhảy, trong bụng chắc chắn toàn là mưu hèn kế bẩn kiếm tiền thôi.

Sau khi chè chén no nê, hai người một rắn ung dung tản bộ quay về nhà nghỉ. Nghỉ ngơi nốt đêm nay, ngày mai sẽ đường ai nấy đi.

Thế nhưng chưa kịp về tới nơi, khi đi qua một con hẻm vắng, đột nhiên có một bóng người lững lờ trôi tới.

Là trôi thật sự, đôi chân không hề cử động chạm đất, cứ thế đối diện lao về phía họ. Đó là một bà lão tóc bạc phơ, nhìn tuổi tác cũng phải bảy tám mươi rồi, ăn mặc giản dị, tay cầm cái làn, trông đúng chất một bà cụ nông thôn đi chợ.

Liễu Kim liếc nhìn ông cụ Mao, rồi lại nhìn bà lão đang trôi tới, lòng thầm nghĩ:
Lòa mắt rồi sao? Tầm này mà cũng dám áp sát hai cao thủ à?

Ông cụ Mao cũng dừng bước, nheo mắt nhìn bà lão. Ngay lúc đó, bà lão đã tiến đến sát bên, rồi...

Bịch!

Bà lão đâm sầm vào người ông cụ Mao.

— Ái chà! Đau quá!

Bà cụ kêu lên một tiếng rồi ngã nhào xuống đất, cái làn văng ra xa.

Liễu Kim: "... Vãi chưởng, dàn cảnh ăn vạ (pèngcí) à? Mà lại là ma ăn vạ người?"

Gan to tày trời nha!

Liễu Kim đột nhiên thấy hứng thú, cười híp mắt nhìn ông cụ Mao. Phen này ông lão bà lão cùng nhảy vũ điệu quảng trường rồi nhé. Xem ai ăn vạ ai.

— Ông là ai thế hả? Mắt mũi để đâu? Giữa thanh thiên bạch nhật, đi đứng kiểu gì mà đâm sầm vào người già thế này? Gãy xương tôi rồi! Đền tiền đi! — Bà lão cáu kỉnh trừng mắt nhìn ông cụ Mao, giọng chua ngoa.

— Bà nhìn xem bây giờ có phải ban ngày không? Và nhìn xem chân bà có chạm đất không? — Ông cụ Mao bình thản đáp trả, chỉ tay lên trời tối đen.

Bà lão ngẩn người ra một lát, nhìn lên trời.

Sao trời lại tối thế này? Mình đi chợ sáng cơ mà?

Dường như sực nhớ ra chuyện gì đó quan trọng, bà lão vội vàng bò dậy, phủi bụi (dù không có bụi), vừa lẩm bẩm vừa quay lưng bỏ đi vội vã:
— Chết rồi chết rồi, muộn rồi, còn phải đi đón thằng cháu đích tôn đi học về nữa, không nhanh lên là nó giận, bố mẹ nó mắng cho mà xem.

— Chuyện gì vậy ạ? Sao người lại để mụ ta đi dễ dàng thế? Không bắt lại siêu độ à? — Liễu Kim tò mò hỏi.

— Sao? Cậu còn định đánh cả bà già lẩm cẩm sao? — Ông cụ Mao liếc xéo Liễu Kim.

— Chẳng phải đó là quỷ sao ạ?

— Quỷ cái gì mà quỷ, đó là Sinh Hồn. Nếu không phải Sinh Hồn (hồn người sống) thì vừa rồi đụng vào người ta, dương khí của ta đã đánh cho mụ ta tan thành tro bụi rồi.

Ông cụ Mao mắng bằng giọng bực bội. Cái ánh mắt khinh bỉ của ông rõ ràng đang bảo: Học hành không đến nơi đến chốn thì đừng có ra vẻ ta đây hiểu biết.

— Sinh Hồn? — Liễu Kim sững người, lục lọi trí nhớ, chợt nhớ lại những gì ghi trong sách 《Tu Đạo Tiểu Giải》. — Đây là Tẩu Hồn (Hồn lìa khỏi xác)?

Ông cụ Mao hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt kiểu "vẫn còn cứu được".
— Đúng, Tẩu Hồn. Tình trạng này nếu không phải dương thọ đã cạn, sắp chầu ông bà nên hồn phách tán loạn, thì chính là gặp phải thứ bẩn thỉu hoặc cú sốc lớn dẫn đến hồn lìa khỏi xác đi lang thang. Ta thấy hồn khí của mụ ta vẫn rất thuần khiết, không có oán khí, chắc là loại thứ nhất, thọ mệnh sắp tận rồi, đang nhớ lại chấp niệm cuối cùng.

— Cháu nhớ là Tẩu Hồn sẽ gây ảnh hưởng đến thần trí của linh hồn, khiến trí nhớ bị đảo lộn, không biết mình đang ở đâu. Bà cụ này già yếu thế kia, chắc chắn bị ảnh hưởng nặng lắm, hay là chúng ta giúp bà ấy một tay dẫn đường về nhà? — Liễu Kim đề nghị, mắt sáng lên.

— Cậu muốn đi thì tự đi mà đi, ta già rồi, mệt rồi, phải về ngủ đây. Đừng có lôi thôi. — Ông cụ Mao nói xong liền phất tay áo quay người đi thẳng về nhà nghỉ.

— Đi thì đi, tích đức hành thiện ắt có phúc báo. Biết đâu bà cụ là đại gia ngầm. — Liễu Kim bĩu môi, rồi lặng lẽ bám theo sau bà lão đang đi về phía cuối phố.

Hầy, chẳng biết nhà bà cụ này có giàu không nhỉ? Cháu đích tôn chắc được cưng chiều lắm đây.