Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 34. MƯU HÈN KẾ BẨN CHÁU ĐÂY GIỎI NHẤT

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Thế thì đúng là rắc rối to rồi. Ông cụ này, cái phong ấn này trụ được bao lâu?

Liễu Kim tò mò hỏi, tay mân mê chuôi đao.

Nhìn quả cầu kim quang đang rung động trong tay, ông cụ Mao trầm ngâm đáp:
— Tối đa là ba năm.

— Ngắn thế thôi ạ? Không có cách nào kéo dài thêm sao? Ví dụ như mỗi ngày tưới một bát nước tiểu đồng tử nóng hổi lên, không thì dùng máu chó đen ngâm nó như ngâm rượu thuốc, hay là kiếm mấy cái kính lúp khổng lồ hội tụ ánh sáng mặt trời cho mụ ta 'tắm nắng' cháy da mỗi ngày thì sao?

Liễu Kim nhiệt tình hiến kế, mắt sáng lên như đèn pha.

Ông cụ Mao: "..."
Thằng này bị bệnh thần kinh à?

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +99 cho bạn.]

Tiếng thông báo đột ngột vang lên khiến Liễu Kim ngẩn ngơ.
Chẳng phải mụ ta đã bị phong ấn, cách ly với thế giới rồi sao? Thế mà vẫn nghe thấy và trêu được à?

Cậu nhìn vào quả cầu kim quang, dải lụa trắng bên trong lúc này đang dựng đứng lên, hướng thẳng về phía cậu như một con rắn hổ mang, dường như mụ ta đang trừng mắt nhìn xuyên qua lớp phong ấn và muốn khắc sâu gương mặt đáng ghét của cậu vào tận xương tủy vậy.

Liễu Kim bỗng thấy hơi ngượng.
Ông cụ Mao ơi là ông cụ, cái phong ấn của người sao mà không cách âm gì thế này? Lộ hết bài rồi.

— Cái chiêu ánh sáng mặt trời nghe cũng được đấy, sao ta lại không nghĩ ra nhỉ? Thái Dương Chân Hỏa chí dương chí cương, là khắc tinh của tà ma. Tuy cách làm này hơi... tiểu nhân và tàn nhẫn, nhưng tích tiểu thành đại, cũng có thể giúp phong ấn thêm một tầng bảo hiểm vững chắc. Khá lắm, thằng nhóc cậu đầu óc đen tối thật, lại giúp ta một việc lớn rồi.

Ông cụ Mao vuốt râu vui vẻ tán thưởng, ánh mắt lóe lên tia nhìn tinh quái.

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +99 cho bạn.]

Liễu Kim gượng cười.
Thôi xong, lần này không chỉ nhà họ Mao kết tử thù với mụ ta, mà cậu cũng bị ghi vào sổ đen rồi. Mà thôi kệ, vài năm nữa ai biết được ông đây không trâu bò đến mức lật tay là nghiền nát mụ ta như con kiến chứ, đắc tội thì đắc tội luôn đi. Sợ gì bố con thằng nào.

— Cháu còn cách này nữa, bẩn bựa hơn. Tượng Thần trong nhà người lợi hại thế kia, linh khí sung túc, chắc chắn là trấn được yêu tà. Hay là người cứ đặt cái phong ấn này dưới... mông của Tổ sư gia, để Ngài ngày đêm 'ngồi' lên đầu mụ ta, dùng 'Thần khí' trấn áp...

Liễu Kim tiếp tục đưa ra mưu hèn kế bẩn, mặt không biến sắc.

[Ting! Trêu chọc thành công, Bế Khí +99 cho bạn.]

[Ting! Trêu chọc thành công, Thần Tính +2 cho bạn.]

Hửm?

Sao lại tăng cả Thần Tính? Lại còn hẳn hai điểm? Chẳng lẽ đứng cách xa thế này mà Tổ sư gia ngồi trên bàn thờ cũng nghe thấy sao?

Liễu Kim kinh ngạc nhìn về phía tiền sảnh xa xăm.
Cái ông Tổ sư gia này keo kiệt thật đấy. Cháu có bắt ngài đích thân ra tay đánh nhau đâu, chỉ là mượn cái mông ngọc ngà ngồi đè lên một chút thôi mà, làm gì mà phải nổi giận chứ. Đúng là đồ hẹp hòi!

— Láo xược!

Lần này ông cụ Mao thực sự nổi giận, râu tóc dựng ngược, ông mắng thẳng mặt Liễu Kim:
— Tổ sư gia uy nghiêm mà cậu cũng dám mạo phạm, đem ra làm trò đùa! Sau này tuyệt đối không được nói những lời báng bổ như vậy nữa! Muốn bị sét đánh à?

Liễu Kim thở dài, nhún vai:
— Cháu cũng chỉ muốn giúp người nghĩ cách thôi mà, không được thì thôi, người làm gì mà nóng thế. Hại gan đấy.

Mặt ông cụ Mao đen như nhọ nồi. Thằng nhóc này đúng là hạng tu hành hoang dã, vô pháp vô thiên, chẳng có chút lòng kính sợ thần thánh nào cả.

— Được rồi, cậu đi nghỉ sớm đi. Chuyện ở đây xong rồi, ngày mai ta sẽ dạy cậu cách luyện thể. Chuẩn bị tinh thần chịu khổ đi.

Ông cụ Mao nói xong liền cầm quả cầu phong ấn quay lưng đi thẳng, không muốn nhìn mặt thằng nhóc này thêm giây nào nữa.

Luyện thể? Vãi thật. Hóa ra cái tên công pháp "Cổn Đao Nhục" dài dằng dặc lúc nãy chỉ là quảng cáo treo đầu dê bán thịt chó thôi à? Ông cụ ơi người đền đáp lại sự kỳ vọng cho cháu đi!

— Sư đệ Liễu Kim, đừng nói nữa, sư phụ giận thật đấy. — Huỳnh Thiết Khuê bước lại gần, nhỏ giọng khuyên bảo, vỗ vai cậu.

— Có gì mà phải giận chứ. Chính tà bất lưỡng lập, chẳng lẽ chúng ta cứ ngày ngày cúng bái hương hoa mà Ngài chỉ hưởng danh dự rồi ngồi im hưởng lạc trên cao sao? Thế thì gọi gì là Thần bảo hộ nữa? Phí tiền mua nhang. — Liễu Kim không phục, trong lòng thấy hơi bực bội.

— Sư phụ bảo đây là kiếp số của nhà họ Mao, kiếp số thì phải tự mình giải quyết, không được ỷ lại vào Thần Phật. — Thiết Khuê giải thích thật thà.

Liễu Kim nhếch mép cười khẩy.
Kiếp số? Nghe cái danh xưng này quen tai quá đi mất. Cái gì không muốn giải quyết, cái gì gây rắc rối, cái gì không liên quan đến mình hay cái gì không giải quyết nổi thì đều đổ cho kiếp số hết. Tóm lại là đừng có tìm đến Ngài là được, mà không tìm cũng vẫn phải thờ phụng Ngài. Cái chức Thần này đưa cháu cháu cũng làm được, còn làm tốt hơn.

Tuy trong bụng lẩm bẩm chửi thầm như vậy nhưng Liễu Kim cũng chẳng buồn nói ra. Mỗi người một quan điểm, người ta đã muốn tin một cách mù quáng thì đó là việc của người ta, hơi đâu mà tranh cãi với kẻ cuồng tín.

— Vâng, không sao ạ, để cháu nghĩ cách khác vậy. Mà Huỳnh sư huynh, anh không sao chứ? Nhìn anh tơi tả quá.

Liễu Kim nhìn bộ dạng quần áo rách bươm, mặt mũi lấm lem của Thiết Khuê hỏi thăm.

Thiết Khuê ưỡn ngực cười hề hề:
— Không sao, chỉ là bị dính vài đòn âm khí thôi, da dày thịt béo chịu được. Có điều lại làm hỏng mất cây Quan Công Đao này, haizz, đây là binh khí sư tổ từng dùng, đã được tế luyện trăm năm, chém chết không biết bao nhiêu yêu tà, giờ gãy mất thì phí quá. Sư phụ chắc xót lắm.

— Người không sao là tốt rồi, còn người còn của, vũ khí thì sau này sẽ có cái tốt hơn. Cũ người mới ta.

Liễu Kim an ủi một câu xã giao rồi ai về phòng nấy dọn dẹp bãi chiến trường.

Chẳng mấy chốc, ngôi nhà cổ chìm vào tĩnh lặng của màn đêm.

Liễu Kim về phòng, đóng cửa cài then, bảo con rắn nhỏ tự tìm chỗ ngủ, còn mình thì nằm rạp xuống sàn bắt đầu tu luyện.

Trận chiến hôm nay đã giúp cậu nhìn rõ điểm yếu chí mạng của mình. Dù trêu chọc lấy được vài kỹ năng khá ngon, nhưng bản thể thì quá yếu đuối, đánh cận chiến chỉ có nước bị ăn hành, hoàn toàn không có lực phản kháng trước sức mạnh tuyệt đối.

Điều này kích thích ý chí của Liễu Kim, cậu nhất định phải luyện ra ngô ra khoai, tuyệt đối không để xảy ra cảnh bị Quỷ tân nương đá bay như quả bóng hôm nay nữa. Nhục lắm.

Tư thế sẵn sàng (chổng mông lên trời), bắt đầu nuốt chửng nguyệt hoa và không khí. Lần này, hiệu quả lại khác biệt hẳn.

Điểm kinh nghiệm Bế Khí: 865.

Con số này đã rất gần với mốc Tiểu Thành một nghìn điểm rồi. Hơi thở cậu giờ đây dài đến mức có thể nén không khí trong bụng thành một luồng oxy tinh túy như bình dưỡng khí nén. Tầm này có thể coi là vượt xa người thường rồi. Chỉ có điều Thôn Nguyệt vẫn dậm chân tại chỗ ở mức 99 điểm.

Tiếc thật, mới trêu được mụ hồ ly kia có một lần, giá mà được sàm sỡ... à nhầm, trêu chọc thêm vài lần nữa thì tốt.

Dĩ nhiên, hiện tại cậu có thêm hai điểm Thần Tính, có thể dùng để nâng cấp kỹ năng ngay lập tức. Nhưng sau khi nếm mùi vị ngọt ngào và bá đạo của Thần Tính (Buff sức mạnh), Liễu Kim bắt đầu thấy tiếc của. Điểm Bế Khí và Thôn Nguyệt hiện tại chắc là đủ dùng để tu luyện từ từ, còn Thần Tính thì khó kiếm vô cùng, chẳng lẽ lại cứ đi đập tượng thần nhà người ta mãi? Làm vậy mà bị Thần vật chết hay bị phản phệ thì toang.

Cho nên cứ giữ lại đã, tích cốc phòng cơ, đợi bao giờ lấy được kỹ năng nào xịn hơn thì nâng cấp một thể, lúc đó mới gọi là kỹ năng bảo mạng thực thụ.

Dẹp bỏ tạp niệm, Liễu Kim tập trung tu luyện. Ngẩng đầu, há mồm nhắm thẳng ra cửa sổ. Vào ban đêm, nguyệt hoa đậm đặc hơn hẳn, mỗi ngụm nuốt vào đều mang theo lượng tinh hoa nhiều hơn ban ngày gấp mấy lần, cảm giác sảng khoái bồi bổ ngũ tạng lục phủ cũng mãnh liệt hơn, như dòng nước mát lành tưới tắm ruộng khô.

Đồng thời vận hành Bế Khí Pháp, oxy nồng độ cao kích thích ngũ tạng và cơ bắp, khiến cả cơ thể như bừng tỉnh, tốc độ hấp thụ nguyệt hoa càng nhanh hơn. Hai pháp môn bổ trợ cho nhau, hiệu quả không chỉ đơn giản là phép cộng 1+1=2 mà là cấp số nhân.

Trong phòng lúc này chỉ còn tiếng hít thở phù phù đều đều và đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc của con rắn nhỏ đang lén lút nhìn trộm từ trong bình hoa.

Thằng cha này... tu luyện kiểu quái gì vậy? Trông như cóc ngậm trăng.

Ở một căn phòng khác.

— Đúng là đồ biến thái.

Ông cụ Mao đang ngồi thiền, cảm nhận được động tĩnh hô hấp kỳ lạ bên phía phòng Liễu Kim, im lặng một lát rồi không nhịn được mà mở mắt lẩm bẩm một câu.

— Ông nội, ai biến thái ạ?

Trên giường, một cô bé đang nằm, sắc mặt trắng bệch trông rất yếu ớt nhưng gương mặt lại vô cùng thanh tú, nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn long lanh, đúng chất một mỹ nhân bệnh tật (Lâm Đại Ngọc).

— Không có gì đâu, ông đang nói con mèo hoang ngoài vườn thôi. Phỉ Phỉ, con thấy trong người thế nào rồi? — Ông cụ Mao giật mình, vội vàng chuyển chủ đề, ân cần hỏi.

Cô bé mỉm cười yếu ớt:
— Con thấy dễ chịu hơn nhiều rồi ạ. Trước đây lúc nào bụng cũng thấy lành lạnh như có tảng băng, giờ thì thấy ấm áp lắm. Ông nội ơi, có phải con khỏi bệnh rồi không? Sau này không phải uống thuốc đắng nữa đúng không ạ?

Ông cụ Mao cười đáp, vuốt tóc cháu gái:
— Đúng thế, không cần uống nữa. Nhưng chuỗi hạt Bồ Đề này con tuyệt đối không được tháo ra, phải đeo cả đời đấy biết chưa? Nó sẽ bảo vệ con.

— Vâng ạ, chuỗi hạt này đẹp lắm, con sẽ không tháo đâu. Ông nội, con gọi điện cho bố mẹ được không? Con khỏi bệnh chắc bố mẹ mừng lắm. — Cô bé mong đợi hỏi.

Ông cụ bảo:
— Gọi đi con. Lúc trước bảo con giấu bệnh tình nguy kịch là để tránh họ lo lắng mà làm loạn, giờ thì ổn rồi.

— Con cảm ơn ông nội.

Cô bé cầm điện thoại bắt đầu bấm số. Nhìn đứa cháu gái nhanh chóng chìm vào niềm vui trò chuyện với bố mẹ, ông cụ Mao mỉm cười mãn nguyện bước ra khỏi phòng, khép cửa lại. Tâm bệnh suốt mười mấy năm cuối cùng cũng được giải tỏa, ông thấy cả người nhẹ bẫng như trút được gánh nặng ngàn cân.

Một đêm trôi qua yên bình.

Sáng sớm hôm sau, Liễu Kim sau một đêm khổ tu thấy mình như đang bay trên mây, tinh thần sảng khoái gấp bội.

Rầm!

Đột nhiên cánh cửa phòng cậu bị đá văng ra thô bạo.

Ông cụ Mao hùng hổ xông vào như một cơn lốc. Trên đôi tay đang run bần bật vì giận dữ của ông là những mảnh vỡ của hai pho tượng Thần Hộ Pháp bằng đồng đen.

Gương mặt ông đen xì như đáy nồi cháy, râu tóc dựng ngược, gào lên một tiếng kinh thiên động địa:

— THẰNG RANH CON KIA!!! Mày... mày mở mắt ra mà xem cái mịa gì mày đã làm với bảo vật trấn môn của tao kìa!!!