Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 36. ĐẶT VÀO TỬ ĐỊA ĐỂ TÌM SỰ SỐNG

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Ba ngày? Ông cụ ơi, người định hành chết cháu đấy à? Cháu là người chứ có phải trâu đâu! — Liễu Kim gào lên thảm thiết, mặt áp sát xuống đất đá lạnh lẽo.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước là sẽ khổ, nhưng cái yêu cầu này nghe vẫn quá đỗi kinh hoàng. Gánh trên vai sức nặng nghìn cân mà bắt trong vòng ba ngày phải đi lại, hành động tự nhiên như người thường? Đây có còn là thứ dành cho con người luyện tập nữa không?

Mao lão nghiêm túc đáp, giọng lạnh lùng:
— Nếu cậu thấy khó khăn quá thì có thể thôi, ta không ép. Ta gỡ bùa ra ngay bây giờ, cậu về nhà làm shipper tiếp đi.

Liễu Kim cạn lời. Sau vài giây đắn đo, cậu nghiến răng ken két quyết định liều một phen. Qua mấy ngày tiếp xúc, cậu cũng phần nào hiểu được tính cách của Mao lão, ông không phải hạng người dồn kẻ khác vào đường cùng vô cớ. Huống chi môn luyện thể này thất truyền mấy trăm năm nay chưa ai luyện thành, khó một chút cũng là lẽ thường tình.

Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, thứ gì càng khó luyện thì khi thành công chắc chắn sẽ càng bá đạo. Để sau này có thể "vặt lông" đám tà ma một cách thong dong hơn, việc tự cường hóa bản thân là thử thách bắt buộc phải vượt qua. Không muốn làm bao cát thì phải làm búa tạ.

— Cháu luyện! — Liễu Kim gằn giọng, mắt vằn tia máu.

Mao lão gật đầu hài lòng, quay người rời đi. Huỳnh Thiết Khuê nhìn Liễu Kim, định nói gì đó an ủi rồi lại thôi, cuối cùng chỉ biết vỗ vai cậu khích lệ:
— Sư đệ Liễu Kim, cố gắng lên nhé. Đừng chết đấy.

Đợi Thiết Khuê đi khuất, Liễu Kim bắt đầu thử vận động.

Nặng! Thực sự rất nặng! Cảm giác như đang vác trên lưng cả một tòa nhà, áp lực này bao phủ toàn bộ cơ thể không sót một kẽ hở nào, ép cho xương cốt cậu kêu răng rắc.

— Mịa nó, ông đây không tin là không đứng dậy nổi!

Cậu hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trí, vận hành Bế Khí Pháp, sau đó dồn hết sức bình sinh của từng thớ thịt để vật lộn với sức nặng ngàn cân. Từng chút một, cậu chậm chạp di chuyển, đầu tiên là chống đôi tay run rẩy, sau đó là co đôi chân. Không biết đã trôi qua bao lâu, Liễu Kim mồ hôi đầm đìa như tắm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, cuối cùng cũng nhấc được người lên trong tư thế quỳ, tứ chi chống đất như con thú, cả người run bần bật như cầy sấy.

Lúc này, muốn cử động thêm một phân thôi cũng khó như lên trời. Liễu Kim không gượng ép nữa, cậu cố gắng giữ hơi thở bình ổn rồi bắt đầu vận hành công pháp Thôn Nguyệt.

Luồng khí tràn vào khoang miệng kèm theo những sợi nguyệt hoa li ti, bắt đầu thẩm thấu vào cơ thể, giúp thể lực vừa tiêu hao có chút dấu hiệu phục hồi. Thế nhưng lượng nguyệt hoa tự nhiên lúc này quá ít, tốc độ bồi bổ như muối bỏ bể, không tài nào theo kịp tốc độ hao tổn khủng khiếp của cơ thể.

Không đủ! Cần mạnh hơn!

Tâm niệm vừa động, Liễu Kim dứt khoát dồn hai điểm Thần Tính quý giá vào kỹ năng Thôn Nguyệt.

[Ting! Thần Tính biến mất, Thôn Nguyệt của bạn đã đạt mức Tiểu Thành.]

Ngay sau đó, Liễu Kim nhận thấy điểm kinh nghiệm của Thôn Nguyệt đã nhảy vọt lên con số 4099. Chuyện này cũng không có gì lạ, lần trước cậu gia trì Sát Khí thì nó đạt mức Đại Thành với hơn năm nghìn điểm kinh nghiệm. Nói cách khác, một điểm Thần Tính tương đương với hai nghìn điểm kinh nghiệm, đúng là một loại "thuốc bổ" thượng hạng cho kỹ năng.

Dù chưa đạt mức Đại Thành nhưng với 4099 điểm, Liễu Kim lập tức cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Cậu có thể cảm nhận được lượng nguyệt hoa trong không gian dồi dào hơn hẳn, theo từng nhịp thở hộc hộc của cậu, nguyệt hoa ở những vùng xa hơn cũng bị thu hút cưỡng chế và rót vào cơ thể cậu như nước chảy vào chỗ trũng.

Nhờ vậy, tốc độ bồi dưỡng cơ thể đã bắt đầu bắt kịp tốc độ tiêu hao thể lực. Lúc này, dưới áp lực nghìn cân, việc nuốt chửng hơi thở và hấp thụ nguyệt hoa mang lại hiệu quả cực kỳ rõ rệt. Ngũ tạng như được hồi sinh, máu trong huyết quản sục sôi như nước nóng, mồ hôi tuôn ra như suối cuốn theo tạp chất, Liễu Kim rơi vào một trạng thái huyền ảo khó tả, quên cả đau đớn.

Đứng từ xa quan sát, mắt Mao lão lóe lên một tia dị sắc kinh ngạc. Thằng nhóc này dường như lại đột phá ngay dưới áp lực cực hạn, lượng nguyệt hoa tàn dư trong đại viện gần như bị cậu ta hút sạch bách như máy hút bụi.

Cái cơ thể này rốt cuộc là loại thể chất quái thai gì vậy trời? Đã tu hành mấy chục năm, ta chưa từng thấy, thậm chí chưa từng nghe nói đến trường hợp nào như thế này.

Nhận thấy Liễu Kim đang tiêu tốn quá nhiều năng lượng, cơ thể bắt đầu khô héo đi vì mất nước, Mao lão gọi Thiết Khuê tới dặn dò vài câu. Một lát sau, Thiết Khuê mang theo đồ nghề chạy đến bên cạnh Liễu Kim.

— Sư đệ Liễu Kim, cậu tiêu hao nhiều quá rồi, cần phải bổ sung ngay. Đây là Bách Dược Tinh Hoa Thủy do sư phụ đích thân luyện chế, đại bổ nguyên khí, mau uống đi.

Thiết Khuê đưa một chiếc hồ lô lớn tới sát miệng Liễu Kim.

Liễu Kim chẳng chút khách sáo, há mồm hút mạnh một cái như cá voi hút nước. Một luồng chất lỏng màu xanh lục đặc quánh, thơm lừng xông thẳng vào họng. Chỉ trong nháy mắt, cả một hồ lô tinh hoa to tướng đã cạn sạch bách.

Thiết Khuê đứng nhìn mà khóe miệng giật giật. Liễu Kim không biết chứ gã thì quá rành, cái hồ lô này chứa đựng dược tính cô đặc của vô số loại dược liệu quý hiếm trăm năm, giá trị ít nhất cũng phải vài chục vạn tệ, là thứ hỗ trợ tu luyện cực phẩm. Ngay cả gã cũng phải chia ra uống dần mất ba tháng mới dám dùng hết một hồ lô như thế. Vậy mà thằng ranh này một hớp là xong? Không sợ bị "hư bất thụ bổ", nổ tan xác mà chết à?

— Nước... tôi cần thêm nước! — Liễu Kim mắt đỏ rực như ma, hơi thở nặng nề phả ra hơi nóng.

Thiết Khuê vội vàng bê tới một thùng nước khoáng loại 20 lít. Liễu Kim tiếp tục hút, dòng nước cuộn ngược vào miệng cậu liên tục không ngừng như rồng hút nước. Một lúc sau, thùng nước đã vơi đi một phần năm.

Lúc này, Liễu Kim tiếp tục vận hành Bế Khí Pháp và Thôn Nguyệt Pháp. Dưới áp lực nặng nề của Thiên Cân Phù, cơ thể cậu đang không ngừng thay đổi ở mức độ vi mô, gân cốt được tôi luyện lại, vô số tạp chất đen ngòm theo mồ hôi bị đào thải ra ngoài. Thấp thoáng, người ta còn nghe thấy từ trong lồng ngực Liễu Kim phát ra những âm thanh âm vang ùm ùm như tiếng sấm rền mùa hạ.

— Sư phụ, sư đệ Liễu Kim liệu có ổn không ạ? Con thấy điên rồ quá, cứ thế này dễ đột tử lắm. — Thiết Khuê lại chạy về phía Mao lão, lo lắng hỏi.

Mao lão bình thản đáp, ánh mắt sáng rực:
— Không điên cuồng thì không thành chính quả. Môn luyện thể ta dạy cậu ta có một cái tên khác là 'Hướng tử nhi sinh' . Đặt mình vào tử địa sau đó mới có thể tái sinh niết bàn, liên tục phá vỡ giới hạn sinh học của cơ thể để đạt tới tầm cao mới.

— Thế nên năm xưa cái gia tộc chuyên tu luyện môn này mới có danh xưng là 'Điên Ma nhất tộc'. Tổ tiên của họ từng có một vị mãnh nhân dùng nhục thân phàm trần tiến vào u minh, một quyền đánh nổ một vị Quỷ Thần chốn âm phủ đấy.

Ực!

Thiết Khuê nuốt nước bọt cái ực, kinh hãi thốt lên:
— Lợi hại thế sao? Đánh nổ Quỷ Thần? Vậy con có học được không ạ?

Mao lão liếc nhìn đệ tử một cái khinh bỉ:
— Được chứ, chỉ cần lúc bắt đầu con chịu đựng được một nửa áp lực của cậu ta hiện giờ là được. Nhưng ta cảnh báo trước, môn pháp này tỷ lệ tử vong cực cao. Thời kỳ đỉnh cao Điên Ma nhất tộc có hàng nghìn thành viên, nhưng sau đó thì diệt tộc tuyệt tự, chính vì lúc khởi đầu quá khó, mười người luyện thì chín người tàn phế liệt giường, người còn lại thì nổ xác mà chết.

Thiết Khuê: "..."

— Haha... sư phụ, con đùa tí thôi, con thấy giờ mình luyện quyền như này là tốt lắm rồi. Sống dai mới là chân lý. — Thiết Khuê dứt khoát dập tắt ý định ngu ngốc.

— Được rồi, thằng nhóc này thiên phú dị bẩm, đúng là vạn người có một. Biết đâu nó sẽ trở thành mãnh nhân thứ hai sau Điên Ma nhất tộc thì sao. Con mấy ngày tới chú ý quan sát, mang hết số dược thủy dự trữ trong kho ra đây, ngoài ra đi đặt thêm thịt cá trứng sữa số lượng lớn, thêm vài chục thùng nước khoáng nữa, sẵn sàng bổ sung năng lượng cho nó bất cứ lúc nào. Nó là cái động không đáy đấy.

Mao lão dặn tiếp.

Thiết Khuê ngẩn ngơ:
— Cần nhiều thế ạ? Ba ngày chắc cũng không dùng hết đâu sư phụ.

— Ai bảo với con là ba ngày? Ba ngày chỉ là yêu cầu tối thiểu để làm quen thôi. Mục đích thực sự của môn luyện thể này là dùng áp lực cực hạn để mở ra các 'Cấm môn' tiềm ẩn trong cơ thể con người. Đợi nó mở thành công môn thứ nhất thì mới gọi là chính thức bước chân vào ngưỡng cửa luyện thể.

Nói xong, gương mặt Mao lão lộ rõ vẻ mong đợi hiếm thấy:
— Cái gọi là Khai Môn này cực kỳ quan trọng. Mở ra một khe hở cũng gọi là mở cửa, mở được một nửa cũng là mở cửa, mà đẩy tung hoàn toàn cũng gọi là mở cửa. Môn pháp này có tổng cộng tám môn (Bát Môn Độn Giáp), chỉ khi lần đầu tiên có thể đẩy cửa ra hoàn toàn mới có tư cách tu luyện tiếp lên cao, nếu không thì nên từ bỏ cho sớm.

— Nhưng khắt khe cũng đồng nghĩa với việc mỗi lần đột phá là một lần thay đổi về chất. Năm đó vị mãnh nhân xông vào u minh cũng chỉ mới mở được năm môn thôi. Ta đã cố ý tăng áp lực khởi đầu lên gấp đôi so với người thường, không biết thằng nhóc này có thể phá kỷ lục, vượt qua tiền nhân hay không.

Thiết Khuê nghe mà há hốc mồm, trong lòng thầm thấy may mắn. Hên là sư phụ không nhìn trúng mình.

Sư đệ Liễu Kim, cậu cố lên nhé. Sau này cậu có mạnh đến mức nào đi nữa thì tôi cũng thề là không bao giờ ghen tị. Cái giá phải trả đắt quá!