Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 38. KHÍ HUYẾT THẦN LỰC ĐẦY CÁM DỖ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi mơ màng tỉnh lại, Liễu Kim cảm thấy toàn thân đau nhức ê ẩm như vừa bị xe lu cán qua, nhưng đồng thời cũng sảng khoái lạ thường, một cảm giác mâu thuẫn đến quái dị.

— Chủ nhân, bạn tỉnh rồi.

Con rắn nhỏ đang nằm cuộn tròn trên cái tủ đầu giường, thấy Liễu Kim mở mắt liền hiện nguyên thần ra ân cần hỏi han.

Liễu Kim dụi mắt, lầm bầm:
— Mấy giờ rồi? Ta ngủ bao lâu rồi?

— Đây đã là ngày thứ năm kể từ khi bạn hôn mê rồi đó.

— Cái gì? — Liễu Kim trợn mắt, bật dậy như lò xo.

Sao lại hôn mê tận năm ngày? Chẳng lẽ mình tu luyện thất bại rồi?

Ký ức dần dần hiện về như những thước phim quay chậm. Liễu Kim nhớ mang máng mình đã trải qua một quãng thời gian như ở dưới mười tám tầng địa ngục, bị áp lực nghiền nát, hành hạ sống đi chết lại. Cậu giống như một con cự long bị hàng vạn sợi xích sắt khóa chặt gân cốt, cậu vùng vẫy, điên cuồng gầm thét, cuối cùng dùng hết sức bình sinh phá vỡ xiềng xích rồi sau đó... tối đen như mực.

Nghĩ lại thôi cũng thấy lạnh hết cả sống lưng, mồ hôi hột túa ra. Quá đau đớn, cái kiểu tu luyện đó đúng là dùng mạng để đánh cược với tử thần mà.

Nếu mà thất bại thì đúng là công cốc, lại còn lỗ vốn.

Liễu Kim bực bội vỗ mạnh xuống thành giường một phát để trút giận.

Rắc!

Một tiếng động khô khốc vang lên, và rồi... Rầm!

Cái giường gỗ lim chắc chắn sập luôn, gãy làm đôi.

Liễu Kim: (⊙_⊙)

— Chủ nhân, Mao đại sư bảo bạn đã tu luyện nhập môn thành công rồi, không có thất bại đâu. — Con rắn nhỏ vội vàng nhắc nhở khi thấy chủ nhân ngơ ngác.

Liễu Kim hoàn hồn. Chẳng cần nhắc cậu cũng biết. Cái lực tay này... tà môn quá rồi! Trước đây cậu đâu có làm được như thế này? Chỉ vỗ nhẹ một cái mà sập cả giường?

Thẫn thờ một lát, Liễu Kim bỗng cười hớn hở.
Chỉ cần thực lực đến tay, chịu khổ bao nhiêu cũng đáng!

Cậu vội vàng leo xuống đống đổ nát của cái giường. Nhưng vừa chống tay xuống sàn nhà để đứng dậy, tấm ván giường lại kêu rắc rồi vỡ vụn thành cám.

Mặt Liễu Kim đen xì.
Vãi chưởng, cái sức mạnh này sao lại không kiểm soát nổi thế này? Mình thành Quái vật Hulk rồi sao?

— Tỉnh rồi à?

Một giọng nói vang lên, Mao lão bước vào phòng. Theo sau là Huỳnh Thiết Khuê và Mao Phỉ Phỉ, cả hai đều tò mò nhìn Liễu Kim chằm chằm như nhìn sinh vật lạ.

Liễu Kim vội thanh minh, giơ hai tay lên trời:
— Ông cụ ơi, cái giường này tuyệt đối không thể trách cháu được, nó... nó tự sập đấy! Cháu không cố ý đâu.

— Ta biết. Luyện thể khai môn, khí huyết hóa thần lực. Lúc đầu đúng là khó kiểm soát, nhưng một khi đã làm chủ được thì luồng thần lực này gặp thần giết thần, gặp ma giết ma, lợi hại vô cùng. Ta sẽ trừ tiền giường vào lương của cậu sau. — Mao lão bình thản giải thích (và tính toán).

Liễu Kim tò mò:
— Hóa ra thứ cháu luyện ra là Khí Huyết Thần Lực à? Nó có gì đặc biệt không ạ? Khác gì với nội công trong phim chưởng?

— Khí huyết là tinh hoa của cơ thể người. Kẻ khí huyết vượng thì thân cường thể tráng, thọ mệnh dài lâu, dương khí như lửa đốt, đám âm hồn tiểu quỷ thông thường chẳng dám lại gần. Nhưng khí huyết lực có vượng đến mấy cũng chỉ là khí huyết của người phàm.

— Chỉ khi mở ra kho báu bí ẩn của nhân thể (Bát Môn), khai phá tiềm năng ẩn sâu bên trong gien di truyền, mới có thể sinh ra vô số diệu dụng thần kỳ. Loại sức mạnh đó chính là Khí Huyết Thần Lực. Nó không phải là khí, mà là Lực thuần túy được thăng hoa.

Lần này Mao lão không mập mờ nữa mà giải thích cực kỳ cặn kẽ.

Liễu Kim kinh ngạc:
— Lần đầu cháu nghe thấy thứ này đấy. Nhưng cách tu luyện có phải là hơi quá đau đớn và tàn nhẫn không? Cháu suýt chết đấy.

— Không trải qua đau đớn tột cùng thì sao có được sức mạnh siêu phàm thoát tục? Dù sao đây cũng là bí pháp truyền thừa của Điên Ma nhất tộc vốn lừng danh với tỉ lệ 'mười luyện chín tàn' mà. — Mao lão mỉm cười hiền hậu.

Liễu Kim định gật đầu đồng ý, nhưng chợt thấy có gì đó sai sai trong câu nói. Cậu trợn ngược mắt nhìn ông cụ:
— Mười luyện chín tàn? Thế thì tỉ lệ thành công chỉ có 10% thôi à? Thế mà người cũng dám dạy cháu?! Người muốn cháu tàn phế à?

— Không, cậu nói sai rồi. Không phải 10%, vì đứa còn lại... chết rồi. — Mao lão phản bác tỉnh bơ.

Liễu Kim: "..."
Thế là tỉ lệ sống sót bằng 0% à?

— Ông cụ này, có phải lúc đầu người nói hươu nói vượn, che giấu đủ kiểu là vì sợ cháu biết sự thật tàn khốc rồi sẽ không dám luyện đúng không? Đồ lừa đảo! — Liễu Kim mặt không cảm xúc nhìn Mao lão, muốn khóc mà không ra nước mắt.

Ông cụ mỉm cười đắc ý, vuốt râu:
— Nhưng cậu luyện thành rồi còn gì. Kết quả quan trọng hơn quá trình.

— Nhưng cái này chẳng phải là quá lừa lọc sao? Mười đứa luyện thì chín phế một chết? Thế thì lấy đâu ra tỉ lệ thành công cơ chứ! Cháu là chuột bạch thí nghiệm của người à? — Liễu Kim gào lên phẫn nộ.

Bất kỳ ai biết mình vừa vô tình dạo một vòng quanh cửa tử thần đều sẽ không thể vui vẻ nổi.

Mao lão vẫn điềm nhiên như không:
— Nhưng cậu luyện thành rồi còn gì. Cậu là người đầu tiên thành công đấy. Tự hào lên.

Liễu Kim: "..."

Thôi được rồi. Cháu biết rồi, người rõ ràng là đang trả thù cháu vụ hai pho tượng thần chứ gì? Có đáng đến mức đó không? Để sau này cháu mua đền cho người chục cái hai chục cái luôn được chưa? Đồ thù dai!

Dù trong bụng lẩm bẩm chửi thầm như vậy nhưng Liễu Kim cũng chẳng buồn chấp nhất nữa (vì đánh không lại), cậu vào thẳng vấn đề:

— Ông cụ, giờ coi như huề nhé. Chúng ta mở bài luôn đi, cái bộ bí pháp này rốt cuộc tên là gì? Đừng nói cái tên dài ngoằng hôm nọ nữa. Có cấm kỵ gì không? Sau này tu luyện có khó hơn nữa không?

— Bí pháp này tên thật là Bát Môn Thiên Tạng - Điên Ma Luyện Thể Bí Kỹ. Cấm kỵ thì chính là: kẻ hơi thở không dài, thể phách không mạnh, ý chí không kiên định thì chớ có luyện, nếu không không chết cũng tàn phế cả đời.

Thấy sắc mặt Liễu Kim khó coi như ăn phải mướp đắng, Mao lão đổi giọng dụ dỗ:
— Tất nhiên, một khi luyện thành thì tương đương với việc phá vỡ giới hạn của nhân thể, nắm giữ được sức mạnh nằm ngoài tầm kiểm soát của con người bình thường. Loại sức mạnh này ẩn giấu sâu trong cơ thể, đến cả thần ma cũng phải kiêng dè ba phần.

— Vào trọng tâm đi. — Liễu Kim lạnh lùng ngắt lời, không để ông cụ "rót mật vào tai" thêm nữa.

— Trọng tâm chính là: Đầu xuôi thì đuôi... càng khó hơn. Dù sao cũng là sức mạnh khiến thần ma phải sợ hãi, không có chút độ khó tăng dần thì đúng là sỉ nhục cái danh tiếng của nó rồi. Cửa sau khó hơn cửa trước gấp bội.

Liễu Kim hít sâu một hơi, ngồi xuống đống gỗ vụn (cái giường cũ):
— Cháu không luyện nữa có được không? Cháu thấy thế này đủ dùng rồi.

— Được chứ, chỉ cần cậu chịu được sự cám dỗ của nó. — Mao lão mỉm cười bí hiểm, bộ dạng hoàn toàn không hề lo lắng.

Liễu Kim hoài nghi nhìn ông:
— Không có hậu di chứng gì chứ? Kiểu như không luyện tiếp sẽ nổ xác ấy?

— Tất nhiên là không. Phải trải qua quá trình đau đớn như vậy mới có được, nếu còn có hậu di chứng thì sao xứng với cái danh Khí Huyết Thần Lực? Có điều cậu thanh niên này, thần lực này có ba tầng cảnh giới kiểm soát: Cử trọng nhược khinh (Nâng nặng như nhẹ), Cử khinh nhược trọng (Nâng nhẹ như nặng) và Khinh trọng tự như (Tùy tâm sở dục).

— Sức mạnh mở ra từ mỗi cánh cửa đều vô cùng kinh người, cần phải nghiên cứu nghiêm túc mới có thể điều khiển được. Còn việc có tiếp tục tu hành hay không thì tùy thuộc vào việc sau khi nắm bắt được nó rồi, cậu có thích hay không thôi.

Mao lão nhếch mép cười, cái biểu cảm đó rõ ràng đang bảo: Cậu không cưỡng lại được đâu. Đã nghiện rồi thì đừng ngại.

Liễu Kim hừ lạnh một tiếng, không thèm đôi co. Nói cứng thì vô dụng, nếu nó thực sự ngon nghẻ thì dĩ nhiên cậu sẽ luyện tiếp. Chỉ là không biết cái môn bí kỹ này có thể dùng Thần Tính để cường hóa không nhỉ?

Nếu được thì... Liễu Kim theo bản năng liếc nhìn về phía tiền sảnh xa xăm. Vị Tổ sư gia kia, Thần Tính dồi dào lắm nha. Xin lỗi ngài trước nhé.

— Được rồi, việc đầu tiên cậu cần làm bây giờ là học cách kiểm soát luồng sức mạnh này. Bước thứ nhất chính là Cử trọng nhược khinh. Phải khiến sức mạnh cậu nắm giữ trở nên tự nhiên như bình thường, không làm vỡ bát đũa khi ăn cơm. Ta sẽ truyền thụ cho cậu bí quyết rèn luyện tương ứng. Sau này nếu cậu muốn tiếp tục mở các cửa Thiên Tạng khác thì cách thức huấn luyện cũng tương tự như vậy.

Liễu Kim im lặng lắng nghe, ghi nhớ không sót một chữ nào những gì Mao lão truyền dạy. Kỳ lạ thay, sau đợt tu luyện vừa rồi, bộ não của cậu dường như cũng nhạy bén hơn hẳn, trí nhớ siêu phàm. Bí quyết khá dài và trúc trắc nhưng cậu ghi nhớ vanh vách như được khắc sâu vào trí não vậy.

Cái bộ bí kỹ này đúng là không đơn giản, dường như nó có thể cường hóa toàn diện con người từ thể xác đến tinh thần. Chẳng trách Mao lão lại tự tin rằng cậu sẽ không bỏ cuộc. Sau khi đã nếm trải được cái sự "đỉnh" của tầng thứ nhất, ai mà chẳng muốn mạnh thêm nữa chứ? Lòng tham con người là vô đáy.

Đây đúng là một cái bẫy ngọt ngào!

Thời gian sau đó, Liễu Kim bắt đầu chuỗi ngày "chạm đâu hỏng đấy".

Chỉ cần hơi dùng lực một chút khi đi bộ là bàn chân cậu lún sâu xuống đất đá đến tận gót, để lại dấu chân như khủng long.
Cầm cái cốc uống nước thì bóp nát cái cốc thành bột phấn.
Thậm chí cậu chỉ cần dồn sức thổi một hơi nhẹ, luồng khí đó liền hóa thành một đạo khí kiếm sắc bén, đánh nát bấy cái bình hoa cách đó vài mét!

Cảnh tượng này khiến Liễu Kim đứng hình, máu trong người sôi sục vì phấn khích.

Đây chính là Khí Huyết Thần Lực sao? Có phải là quá bá đạo rồi không?!

Mà đây mới chỉ là sức mạnh của cánh cửa thứ nhất (Khai Môn) trong Bát Môn thôi đấy. Nếu mở cả tám cửa thì... trời đất ơi, lên trời xuống đất chắc chẳng ai chịu nổi một đấm của mình mất? Một đấm nổ tan hành tinh? Cái cảm giác bá chủ đó đúng là... phê không tưởng!

— Ơ khoan đã, mịa nó chứ mình đang muốn luyện tiếp thật kìa?!

Liễu Kim muốn khóc mà không ra nước mắt.

Cám dỗ của quỷ dữ, đây đích thị là cám dỗ của quỷ dữ!

— Ông cụ Mao, người không phải là người! Người là ác quỷ dụ dỗ con nít!