Ta Thật Sự Không Muốn Gây Chuyện Đâu!

Chương 4. CÓ TIỀN KHÔNG? CÓ TIỀN TÔI GIÚP BẠN NGAY

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi về tới phòng thuê, trời đã sáng rạng.

Vì bận thử nghiệm năng lực suốt một đêm, Liễu Kim mệt đến mức chẳng buồn ăn uống, vừa đổ người xuống giường là ngủ thiếp đi ngay lập tức. Đến lúc hắn tỉnh lại thì mặt trời đã đứng bóng, bụng đói cồn cào biểu tình dữ dội.

Nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, Liễu Kim giật mình tỉnh cả người.

— Vãi chưởng, mình bỏ làm rồi à?

— Không được, phải tìm một lý... Ơ, tìm cái lý do chó gì nữa, bỏ thì bỏ chứ sao. Bây giờ mục tiêu của ông đây là xác tàu đắm dưới biển sâu, còn đi giao hàng cái nỗi gì nữa, thật mất mặt cho thân phận "Hải Vương tương lai".

Nghĩ thông suốt, hắn lại nằm vật ra giường, vươn vai một cái thật dài, cảm thấy cơ bắp toàn thân đau nhức ê ẩm. Đây là di chứng của đợt "test" năng lực quá độ đêm qua.

Ban đầu Liễu Kim tự thấy thể chất mình cũng khá ổn, "trâu bò" chẳng kém ai. Nhưng giờ thử nghiệm mới phát hiện, mình vẫn còn yếu lắm. Muốn vận dụng kỹ năng Khống Thủy mượt mà hơn, hắn cần phải nỗ lực rèn luyện thân thể (thể thuật) mới được.

Dĩ nhiên, chuyện quan trọng nhất lúc này vẫn là... Tiền đâu?

Năng lực đã có, phạm vi hoạt động cũng đã nắm sơ bộ. Đại dương mênh mông thì tạm thời chưa dám "sóng sánh", nhưng sông ngòi ao hồ thì chẳng thành vấn đề. Chỉ cần tìm được con sông nào có lịch sử tàu đắm là mình có thể đi "khảo cổ" làm giàu ngay.

Mà Khống Thủy cũng hay, xuống nước nhiều cũng là một cách rèn luyện để năng lực phát huy tốt hơn. Đúng là nhất cử lưỡng tiện, một mũi tên trúng hai con nhạn.

Ý nghĩ vừa nảy ra, càng nghĩ càng thấy tâm đắc. Liễu Kim bật dậy, cầm điện thoại bắt đầu tra cứu thông tin về những xác tàu đắm cổ đại trên Baidu.

Thế nhưng, kết quả đầu tiên hiện ra khiến Liễu Kim nghệt mặt ra như ngỗng ỉa:

"Theo Luật Bảo vệ Di sản Văn hóa: Mọi cổ vật tìm thấy dưới lòng đất, lòng sông, lòng biển thuộc lãnh hải quốc gia đều thuộc sở hữu toàn dân (Nhà nước quản lý). Nghiêm cấm mọi hành vi trục vớt, tàng trữ, buôn bán trái phép..."

— Vãi cả lúa!!

Phạm pháp á?

Liễu Kim hoàn toàn đứng hình.

— Ông đây vì giấc mộng tàu đắm mà liều mạng trêu chọc thủy quỷ, suýt thì bị dìm chết, vất vả lắm mới có được một thân bản lĩnh dưới nước. Kết quả bây giờ lại bảo đi vớt đồ là đi tù? Đậu xanh rau má cái hệ thống, mày nợ tao một lời giải thích đấy!

Trong lòng uất ức không để đâu cho hết, nhưng cũng chẳng còn cách nào. Luật pháp là lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, dù có không cam tâm thì cũng phải nhịn.

Nhưng Liễu Kim vẫn không bỏ cuộc, hắn lại tra cứu về trục vớt trên vùng biển quốc tế (công hải). Kết quả lại dội thêm một gáo nước lạnh: Phải có giấy phép, phải có tàu chuyên dụng, và quan trọng nhất... phải có vốn liếng khổng lồ.

— Mịa nó, cái thời đại này, có nghề gì làm giàu nhanh mà lại không phạm pháp không hả trời?

Liễu Kim chán nản nằm vật xuống giường, cảm thấy tương lai mù mịt như cái tiền đồ của chị Dậu.

Cảm thấy bứt rứt không yên, hắn nghĩ một hồi rồi đứng dậy ra khỏi cửa. Thôi thì đi tìm "người quen cũ" giải khuây vậy.

Chẳng mấy chốc, Liễu Kim đã quay lại công viên. Giờ này, ngoài mấy cặp đôi yêu đương vụng trộm trong bụi rậm thì chẳng ai rảnh rỗi vào đây dạo chơi. Liễu Kim đi thẳng tới ven hồ nhân tạo, phóng tầm mắt tìm kiếm.

Lùng sục một hồi vẫn không thấy bóng dáng thủy quỷ đâu.

— Quái lạ, cái đồ quỷ này nửa đêm không ở nhà thì chạy đi đâu được chứ?

Nhìn quanh quất mãi vẫn chẳng thấy tăm hơi, Liễu Kim không nói nên lời. Lẽ nào hôm qua bị mình kích thích đến mức lên được bờ, mụ ta sợ mình quay lại tính sổ nên cuốn gói dời nhà ngay trong đêm rồi?

Làm ma mà nhát thế thì còn làm ăn gì được nữa?

Đang lẩm bẩm thì mắt Liễu Kim khựng lại. Hắn thấy một bóng dáng từ đằng xa đang lững lờ trôi tới trên mặt đường rải sỏi. Tóc tai rũ rượi, người ngợm bẩn thỉu, ướt nhẹp nước, không phải mụ thủy quỷ đó thì còn là ai nữa.

Hóa ra không phải dời nhà, mà là vì lâu lắm mới lên được bờ nên tranh thủ đi "phượt" dạo phố đây mà.

Thở phào một cái, Liễu Kim vội vàng nghênh đón. Đồng thời hắn tiện tay nhặt mấy viên đá dưới đất lên, khi đến gần liền ném một viên thay lời chào hỏi xã giao.

Bộp!

Viên đá đập trúng người nữ quỷ một cách chuẩn xác. Nếu là người sống, chắc chắn sẽ nổi đóa quay lại solo "tay bo" với Liễu Kim ngay. Nhưng thủy quỷ lại như không hề hay biết, vẫn lững lờ trôi về phía hồ nhân tạo như một cái xác không hồn.

Đến cả ông bạn hệ thống cũng im lìm không phản ứng.

Liễu Kim: "..."

— Chuyện gì vậy? Cái sự tương phản này hơi lớn à nha. Mày bị lag rồi hả hệ thống báo đời? Có cần tao dùng lực mạnh hơn không?

Suy nghĩ một lát, Liễu Kim từ bỏ ý định đó. Tuy cái Hệ thống này hơi "biến thái", không trêu chọc thì không có điểm cộng, nhưng hắn cũng không thể làm kẻ ác ôn đến mức đánh người (ma) vô cớ được.

Đi theo thủy quỷ một đoạn, Liễu Kim nhận ra điểm bất thường. Mụ này trông có vẻ thẫn thờ, như đang mất hồn (dù vốn dĩ đã là hồn ma). Chắc là bị sốc văn hóa hay gì rồi?

Hắn vội vươn tay kéo lấy cánh tay lạnh ngắt của thủy quỷ, hỏi:
— Này bà chị, bà làm sao thế?

Bị kéo lại, thủy quỷ mới sực tỉnh. Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc (và đáng ghét) của Liễu Kim, ả sững người một lát rồi đột nhiên òa lên khóc nức nở:
— Oa... oa... nhà mất rồi, nhà tôi mất rồi... hu hu...

Khóe miệng Liễu Kim giật giật.

Hóa ra là vì lên được bờ nên vội vàng chạy về nhà cũ xem thử. Nhưng cũng đúng thôi, người ta chết năm sáu năm rồi, vật đổi sao dời, chuyện gì mà chẳng có thể xảy ra.

— Khóc đi, khóc to lên, khóc ra được là hết chuyện ngay. — Liễu Kim chẳng biết an ủi phụ nữ thế nào, chỉ đành vỗ vỗ vai mụ ta một cách vụng về.

Thủy quỷ nghe vậy càng khóc to hơn, tiếng khóc ai oán vang vọng cả công viên. Cũng may người bình thường không nghe không thấy, nếu không đã thu hút cả đám Youtuber tới livestream hiện tượng lạ rồi.

Một lúc lâu sau, mụ ta mới gào xong, bắt đầu nấc cục cục từng tiếng.

Liễu Kim mở lời:
— Hay là mình qua kia ngồi một lát, kể tôi nghe chuyện của bà đi, nói ra được sẽ thấy khá hơn đấy.

Thủy quỷ vốn định gật đầu theo bản năng, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì đó.

Không đúng nha! Hôm qua cái gã khốn nạn này vừa mới bắt nạt mình lên bờ xuống ruộng xong, nhân phẩm tồi tệ cực kỳ, sao mình lại có thể ngồi tâm sự mỏng với hắn thế này được?

Ả dứt khoát lắc đầu nguầy nguậy:
— Thôi, cảm ơn, tôi muốn về ngủ.

Liễu Kim vươn tay tóm chặt lấy cổ tay ả, siết nhẹ, ánh mắt nhìn chằm chằm đầy áp lực. Thủy quỷ vùng vẫy một hồi không thoát được, tội nghiệp nhìn Liễu Kim với ánh mắt van lơn:
— Tôi muốn đi ngủ thật mà... tha cho tôi đi...

Liễu Kim không nói lời nào, tiếp tục dùng ánh mắt "thâm tình" (hoặc biến thái) nhìn chòng chọc...

Bị nhìn đến mức nổi cả da gà (ma), thủy quỷ yếu ớt đáp:
— Vậy... nói chuyện chút nhé? Chỉ một chút thôi đấy?

Liễu Kim cười toe toét, buông tay ra:
— Được thôi. Mời ngồi.

Hai người (một người một ma) đến một chiếc ghế đá dài ven hồ. Thủy quỷ ngồi xuống, hai tay lúng túng vặn vẹo vạt áo ướt sũng, trông có vẻ khá gò bó và căng thẳng. Nếu người ngoài nhìn vào chỉ thấy một mình Liễu Kim đang ngồi nói chuyện với không khí, chắc chắn sẽ gọi xe thương điên ngay lập tức.

— Bà tên gì? — Liễu Kim biết tỏng câu chuyện của ả rồi nhưng vẫn giả vờ hỏi xã giao.

Thủy quỷ lí nhí đáp:
— Dương Kiều.

Liễu Kim gật gù:
— Tên hay đấy. Vậy tôi gọi bà là Kiều Kiều nhé, chắc không vấn đề gì đâu hả?

Thủy quỷ: "..."
Tôi có dám có vấn đề gì với anh không?
— Anh cứ tùy ý.

— Nhìn bà nói chuyện kìa, ngoan thế có phải tốt không. — Liễu Kim cười, tiếp tục hỏi vào trọng tâm: — Bà bảo nhà mất rồi, lẽ nào bố mẹ bà bán nhà rời khỏi Xuân Thành rồi sao?

Nhắc tới chuyện này, tâm trạng Dương Kiều lại chùng xuống thê lương, ả lắc đầu:
— Tôi không biết, nhưng căn nhà đó đã đổi chủ rồi, nội thất cũng thay đổi hết, tôi không cảm nhận được hơi thở của mẹ và chị gái mình đâu nữa.

— Thế còn chồng bà? — Liễu Kim lại ném ra một câu hỏi "chí mạng".

Sắc mặt Dương Kiều lập tức thay đổi 180 độ. Ánh mắt trở nên hung ác, âm khí cuồn cuộn bốc lên như khói đen, ả nghiến răng nghiến lợi, giọng nói rít qua kẽ răng:
— Năm năm trước, mẹ tôi có đến đây cúng tôi, bà bảo thằng khốn nạn súc sinh đó bị tòa phán tử hình rồi. Đúng là rẻ mạt cho nó quá, tôi còn chưa kịp tự tay xé xác nó ra trăm mảnh!

— Chà, đúng là một đời ân oán tình thù đẫm máu mà. Nhưng chuyện cũ cũng qua rồi, hắn chết, bà cũng chết, coi như hòa cả làng. Bà chết ở đây cũng lâu rồi, không tính chuyện tương lai sao? Ví dụ như đi đầu thai chuyển kiếp làm lại cuộc đời chẳng hạn? — Liễu Kim tò mò hỏi.

Dương Kiều cười khổ, nụ cười méo mó trên khuôn mặt trắng bệch:
— Đầu thai thế nào được? Trước đây tôi bị oán hận che mờ mắt, bỏ lỡ thời cơ, sau đó thì cứ sống vất vưởng thế này thành cô hồn dã quỷ. Anh cũng không phải người thường nhỉ, có thể giúp tôi không?

Liễu Kim thầm chửi thề trong lòng.
Không thường cái mịa gì, ông đây "không thường" cũng là nhờ bà cả đấy!

— Chuyên môn không khớp. Tôi chỉ là người qua đường thôi. — Liễu Kim trả lời lấp lửng.

Hắn ngừng một chút, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén và thực dụng lạ thường, nhìn thẳng vào mắt nữ quỷ:

— Nhưng... nếu bà có tiền, ý tôi là tiền thật, tiền Nhân dân tệ ấy... tôi có thể giúp bà tìm một "Đại sư" hàng thật giá thật lo liệu vụ này. Thế nào? Có tiền không?

Dương Kiều: "..."
Làm ma mà cũng phải có tiền mới được siêu thoát sao?