Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi ngồi xuống một cách đắc ý, Liễu Kim nở nụ cười hớn hở chào hỏi:
— Chào đại sư, chào cậu em họ nhé.
— Ai là em họ của thí chủ? — Tiểu hòa thượng cau mày, tỏ vẻ không hài lòng. Nhìn gã này cứ khua môi múa mép, đôi mắt láo liên chẳng giống người tử tế chút nào.
— Em họ đừng có quậy, người ta bảo 'hữu duyên thiên lý năng tương ngộ', chúng ta cách trở nam bắc mà lại tình cờ gặp nhau trên chuyến tàu đang chạy này, đã thế còn ngồi cạnh nhau, cái duyên này so với đầu thai thành anh em thì có khác gì đâu? — Liễu Kim nghiêm túc giải thích với vẻ mặt tỉnh bơ.
Mặt tiểu hòa thượng đen xì như đít nồi. Duyên cái con khỉ, rõ ràng là thí chủ bỏ ra hai trăm tệ để cưỡng ép đổi chỗ thì có! Đúng là cái đồ mặt dày vô sỉ.
— Cậu thanh niên này, cậu cố ý đổi chỗ, chắc hẳn là có việc muốn cầu khẩn? — Lão hòa thượng ngược lại vẫn rất bình thản, đôi mắt sáng như sao nhìn thấu tâm can Liễu Kim.
Liễu Kim vội vàng chắp tay tán tụng:
— Đại sư đúng là có tuệ nhãn như đuốc. Đúng là cháu có chút việc muốn nhờ vả. Đại sư, thứ cháu mang theo bên mình chắc ngài cũng đã thấy rồi, tuy nói là thứ 'không sạch sẽ', nhưng thực ra cũng là một vong hồn khổ mệnh. Cháu thấy nó tội nghiệp nên muốn giúp nó về nhà gặp cha mẹ lần cuối. Có điều nó vốn dĩ không thuộc về nhân gian, sau khi hoàn thành tâm nguyện vẫn phải đi luân hồi, không biết đại sư có phương pháp siêu độ nào không?
Lão hòa thượng mỉm cười hiền hậu:
— Cậu thanh niên này có tấm lòng thiện lương, biết xót thương cho vong linh, thật là đáng quý. Cửa Phật từ bi, độ tận chúng sinh. Việc siêu độ này cũng không khó, nếu cậu bằng lòng, lão nạp sẵn lòng giúp một tay kết thiện duyên.
Liễu Kim mừng rỡ, vội vàng nói:
— Thế thì tốt quá! Đại sư có thể cho cháu xin địa chỉ được không? Đợi cháu giúp nó hoàn thành tâm nguyện xong sẽ đưa nó tới tìm ngài.
Lão hòa thượng đáp:
— Bần tăng là Tri Liễu ở chùa Thiền Ẩn vùng Mân Sơn. Chuyến này bần tăng hạ sơn là để tham dự Pháp đàn hội mười năm một lần tại chùa Phổ Đà, khoảng bảy ngày sau sẽ quay về. Nếu lúc đó cậu đã giải quyết xong tâm nguyện cho vong hồn kia thì cứ tới tìm bần tăng.
— Sư phụ, chùa Thiền Ẩn chúng ta quy định không bao giờ tiếp đón khách hành hương vãng lai mà? Sao ngài lại chủ động mời anh ta rồi? — Tiểu hòa thượng xen vào, vẻ mặt đầy sự không cam lòng.
Lão hòa thượng cười đầy ẩn ý, vuốt chòm râu bạc:
— Bởi vì các con có duyên.
Tiểu hòa thượng: "..."
— Haha, cậu thấy chưa, đến đại sư còn bảo tôi với cậu có duyên mà. Em họ à, cậu cứ chấp nhận số phận đi. — Liễu Kim cười híp mắt, vỗ vai vị hòa thượng trẻ bồm bộp.
— Đừng có gọi bậy, bần tăng không phải em họ thí chủ. — Tiểu hòa thượng thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn. Xem ra tâm tính tu hành vẫn chưa tới nơi tới chốn, dễ bị ngoại cảnh tác động.
Liễu Kim cười bảo:
— Thế cậu cho tôi biết pháp hiệu đi, để tôi còn đổi cách xưng hô cho phải phép.
— Bần tăng pháp danh Tâm Duyên. — Tiểu hòa thượng hậm hực trả lời. Cái danh xưng "em họ" kia nghe thật sự chối tai, đối với một người xuất gia từ nhỏ như cậu, nó quá sỗ sàng.
— Tâm Duyên em họ, sau này mong cậu chỉ giáo thêm nhé. — Liễu Kim nghiêm chỉnh chắp tay.
Tâm Duyên: "..."
Thí chủ bị điếc hay cố tình không hiểu tiếng người vậy?
Trêu chọc tiểu hòa thượng xong, Liễu Kim quay sang lão hòa thượng, hạ giọng nghiêm túc hơn:
— Đại sư, chẳng giấu gì ngài, thực ra cháu có đôi mắt hơi khác người thường, thường xuyên bắt gặp những thứ không sạch sẽ. Trước đây cháu thấy khá phiền não, nhưng sau này ngẫm lại, vạn vật đều có linh tính. Dù là người hay là 'thứ đó' thì cũng có kẻ tốt người xấu, cũng có hỉ nộ ái ố. Nhiều vong hồn vất vưởng cũng rất cần được giúp đỡ, chỉ là cháu lực bất tòng tâm, không biết cách siêu độ, đành trơ mắt đứng nhìn nên thấy rất khổ tâm. Nay gặp được ngài, thật chẳng khác nào người đi đêm thấy được ngọn hải đăng. Sau này nếu có làm phiền nhiều, mong ngài hãy hải hà lượng thứ.
Đây coi như là một mũi tiêm phòng trước. Liễu Kim không phải người trong nghề, không biết giang hồ hiểm ác thế nào. Nhưng đã gặp được một cây đại thụ thì nhất định phải bám chặt lấy, sau này con đường phát tài làm giàu đều phải trông cậy vào sự chỉ dẫn của đại sư rồi.
Lão hòa thượng vẫn điềm tĩnh, mỉm cười nói:
— Không sao, Tâm Duyên từ nhỏ đã học tụng kinh văn, cũng rất thành thạo 'Địa Tạng Bản Nguyện Kinh'. Có nó giúp cậu, bao nhiêu cô hồn cũng có thể hóa độ được về cõi lành.
Ồ!
Liễu Kim kinh ngạc nhìn tiểu hòa thượng. Không ngờ nha, tuổi còn trẻ, mặt búng ra sữa mà kỹ năng chuyên nghiệp đã cứng thế này rồi cơ à? Tiểu hòa thượng quay mặt đi chỗ khác nhìn ra cửa sổ, chẳng buồn tiếp lời, cái vẻ mặt kiêu ngạo ngầm kia trông ghét thật.
— Haha, vậy thì tuyệt quá. Đại sư, hợp tác vui vẻ nhé. — Liễu Kim cười toe toét, chìa tay ra định bắt tay.
Lão hòa thượng cũng cười, chắp tay đáp lễ:
— Hợp tác vui vẻ.
Hả? Liễu Kim hơi khựng lại. Đại sư này cũng biết dùng từ hiện đại phết nhỉ.
Sau khi đạt được thỏa thuận "hợp tác chiến lược", Liễu Kim bắt đầu bám lấy tiểu hòa thượng, bày đủ trò trêu chọc để tăng độ thân thiết. Đây chính là "công cụ kiếm tiền" tương lai của cậu, nhất định phải biến thành anh em chí cốt mới được. Tuy nhiên Tâm Duyên luôn tỏ vẻ thờ ơ, thỉnh thoảng lại bị mấy câu nói "mặn mòi" của Liễu Kim làm cho nghiến răng nghiến lợi mà chỉ biết niệm "A Di Đà Phật" để trấn tĩnh.
Bên cạnh đó, Liễu Kim cũng tranh thủ thỉnh giáo đại sư về những chuyện linh dị, ví dụ như làm sao để người bình thường nhìn thấy ma? Đây là điều mấu chốt để kinh doanh! Chỉ khi khách hàng nhìn thấy được "hàng" thì họ mới tin và chịu chi tiền!
Lão hòa thượng quả nhiên là cao nhân, chỉ điểm ngay một cách thực dụng nhất: Phụ Âm Khí.
Để quỷ vật gia trì âm khí lên người sống, che bớt dương hỏa, người đó sẽ khai mở Âm Dương Nhãn tạm thời. Chỉ có điều cách này không duy trì được lâu, cũng không thể dùng thường xuyên, nếu không âm khí xâm nhập lục phủ ngũ tạng sẽ gây bệnh tật, giảm thọ.
Các cách khác như nước mắt trâu, lá liễu ngâm nước, mắt quạ đen... đều là tà thuật hoặc cần pháp lực cao thâm gia trì mới hiệu nghiệm, những thứ đó Liễu Kim hiện tại đều chưa đủ trình độ.
Thời gian trôi qua, tàu đã vào ga Chương Giang. Sau khi chào biệt lão hòa thượng một cách nhiệt tình (và luyến tiếc), Liễu Kim thong dong rời đi.
Nhìn bóng lưng Liễu Kim khuất sau dòng người, Tâm Duyên nhíu mày nói với lão hòa thượng:
— Sư phụ, người này tâm cơ thâm trầm, lời nói giảo hoạt, không phải người tốt.
Lão hòa thượng lắc đầu:
— Tâm Duyên, nhìn người đừng nhìn tướng mạo, luận tâm đừng luận lòng thành. Người này thiện ác đan xen, nhưng phúc duyên lại thâm hậu kỳ lạ. Tốt xấu ra sao, sau này con sẽ rõ, không cần phải vội kết luận.
Tiểu hòa thượng trợn mắt:
— Sư phụ, sao người lại tin anh ta thế? Con thấy hắn chỉ muốn lợi dụng chúng ta thôi.
Lão hòa thượng cười đáp:
— Mệnh con có ba kiếp nạn, vượt qua được sẽ chứng thành chính quả. Kiếp 'Xả Thân' lúc nhỏ con đã nhờ tắm nước Phật ngàn năm mà vượt qua, nhưng hai kiếp sau vẫn chưa biết ứng vào đâu. Nay gặp người này, vi sư bấm quẻ thấy vận khí của hắn quấn lấy con, biết đâu cậu ta chính là "Hộ Pháp" giúp con bình an vượt qua kiếp nạn thứ hai.
— Anh ta á? — Tâm Duyên chỉ tay về phía cửa ra, vẻ mặt không thể tin nổi. — Cái gã vô lại đó mà là Hộ Pháp của con? Con thà tin heo biết leo cây còn hơn. Mà sư phụ, người chỉ bảo con có kiếp nạn chứ chẳng nói là kiếp gì, con chẳng có chuẩn bị tâm lý gì cả, biết đối mặt thế nào đây?
Lão hòa thượng mỉm cười bí hiểm:
— Phật dạy: Bất khả thuyết, bất khả thuyết.
— Lại thế nữa rồi. — Tiểu hòa thượng thở dài bất lực, xách hành lý đi theo sư phụ.
Ra khỏi nhà ga, Liễu Kim đi ăn một bát mì bò cho ấm bụng, sau đó bắt xe buýt đến thị trấn nhỏ dưới Chương Giang, rồi tiếp tục chuyển sang xe ôm (xe khách nhỏ) để về quê của nữ quỷ – làng Đại Liễu Thụ.
Lúc này đã gần ba giờ chiều. Thời tiết khá đẹp, nắng vàng rực rỡ chiếu xuống những cánh đồng lúa chín vàng. Ngôi làng này là kiểu nông thôn mới điển hình, quy hoạch đường bê tông rộng rãi, nhà nào cũng có sân vườn, biệt thự mini mọc lên san sát, trông còn khang trang hơn cả khu ổ chuột ở thành phố mà Liễu Kim đang thuê.
— Làng của bà cũng giàu có gớm nhỉ. — Liễu Kim vỗ nhẹ vào ba lô, cười nói.
— Trước đây không phải thế này đâu. Làng Đại Liễu Thụ vốn nghèo lắm, chắc là có thay đổi lớn sau khi tôi chết. — Trong ba lô, giọng nói u ám của Dương Kiều vang lên, có chút ngỡ ngàng.
— Năm năm mà lột xác thế này à? Đúng là nhờ chính sách tốt, nông thôn mới phổ cập cả nước, người dân được hưởng lợi rồi. — Liễu Kim bình thản buông một câu nịnh nọt vu vơ (dù chẳng ai nghe).
— Anh nói thế cũng chẳng ai cấp bằng khen cho đâu. — Nữ quỷ cạn lời.
— Có người... à nhầm, có quỷ nghe thấy là được. Thôi không tán phét nữa, làng này thay đổi nhiều quá, nhà bà còn ở chỗ cũ không?
— Anh cứ đi thẳng vào làng, đến ngã ba cây đa thì rẽ trái, rồi đi về hướng Đông.
Theo sự chỉ dẫn của GPS chạy bằng cơm (âm khí), Liễu Kim đi qua vài ngã rẽ ngoằn ngoèo thì dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng khang trang. Cổng sắt mở rộng, bên ngoài đỗ một chiếc BMW bóng loáng, nhìn qua là biết gia chủ thuộc hàng đại gia trong vùng.
Trong sân lót gạch men sạch sẽ, có hai đứa trẻ đang chơi đùa. Một cô bé khoảng mười hai mười ba tuổi tết tóc đuôi sam và một bé trai bốn năm tuổi mập mạp đang chơi xích đu, tiếng cười nói giòn giã đầy vẻ ngây thơ vô lo.
Liễu Kim nhìn vào trong không thấy người lớn, liền hắng giọng lên tiếng:
— Này các cháu, đây có phải nhà bà Chu Huệ Trân không?
Nghe tiếng người lạ, hai đứa trẻ vội dừng chơi, chạy ra cổng sắt, nắm tay nhau nhìn Liễu Kim đầy cảnh giác. Cô bé lớn gan hỏi:
— Chú là ai? Tìm bà ngoại cháu có việc gì ạ?
— Bà ngoại? Đứa bé này là Bội Bội sao? Trời ơi, nó lớn thế này rồi ư? Nó là con gái của chị tôi! — Nữ quỷ kích động gào lên trong ba lô, chiếc ba lô rung lên bần bật.
Liễu Kim thầm nghĩ: Xong kèo. Đúng địa chỉ rồi.
Hắn chỉnh lại cổ áo, nở một nụ cười "tiêu chuẩn giao hàng 5 sao", ôn tồn nói:
— Chào cháu, chú là bạn của dì cháu. Chú tới để đưa đồ cho bà ngoại. Bà có nhà không?