Ta Tu Tiên Hợp Pháp Sao Lại Gọi Ta Là Ma Đầu

Chương 28. Trần Nặc Y: Loại chuyện đó không được!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thiếu nữ nhìn đường phố bóng người thưa thớt, có vẻ mười phần tịch liêu, nhẹ giọng cảm khái.

Trong lòng Tô Nguyên nhảy dựng, đột nhiên ý thức được, mình hơn nửa đêm dẫn Trần Nặc Y đi dạo bên ngoài, có thể khiến cho phụ huynh nàng hiểu lầm không cần thiết hay không.

Cho dù là thế giới toàn dân tu tiên, đại bộ phận gia đình vẫn sẽ yêu cầu nữ hài tám giờ về nhà.

Huống chi Trần Nặc Y còn có một lão cha Long Vương.

"Lớp trưởng, cái kia... Ngươi muộn như vậy còn chưa trở về, cha ngươi sẽ không tức giận sao?"

Tô Nguyên thật cẩn thận hỏi.

Trần Nặc Y không chút nghĩ ngợi nói:

"Ông ta? Có lẽ đã uống đến mấy giờ rồi còn không phân biệt được, sao lại để ý ta có về nhà hay không?"

Ha hả, dựa theo kịch bản truyền thống mà nói, lão cha Long Vương trông có vẻ suy sút không chịu nổi kia của ngươi, thật ra vẫn luôn âm thầm bảo vệ ngươi đấy.

Nghệ thuật thoát thai từ hiện thực, cho nên tình huống hiện thực hẳn cũng là như vậy... đi.

Trần Nặc Y: "Không nhắc tới hắn nữa, Tô Nguyên, chúng ta đi đâu ăn đây, thật sự có quán ăn rẻ hơn nhà ăn của trường học sao?"

"Đó là đương nhiên." Tô Nguyên vươn tay: "Đưa điện thoại di động của ngươi cho ta."

Trần Nặc Y: "??"

Sau khi trong nhà phá sản, chỉ còn lại điện thoại để chơi, là một thiếu nữ nghiện internet tuyệt đối, đối với những trào lưu trên mạng gần đây tự nhiên cũng thuộc làu làu.

Cho nên trong nháy mắt khi Tô Nguyên nói ra câu nói này, Trần Nặc Y trực tiếp có chút bị ám ảnh.

Hóa ra Tô Nguyên nói tiêu tiền ít ăn cơm no, là chỉ sau khi vay nóng rồi đi ăn cơm sao?

Tuy rằng như vậy đúng là có thể tiêu sái ăn no, nhưng tiền mượn phải trả a!

Trong lúc nhất thời, Trần Nặc Y lâm vào do dự thật lâu, sau một lúc lâu mới cẩn thận nói:

"Tô Nguyên, ta còn chưa từng làm loại chuyện đó, chúng ta vẫn là học sinh cấp ba liền làm loại chuyện đó, có phải có chút không tốt lắm hay không?"

Tô Nguyên hơi ngẩn ra, lập tức tựa hồ hiểu ra cái gì, nói:

"Chính là bởi vì cho tới bây giờ chưa từng làm, cho nên lần thứ nhất mới lộ ra trân quý a!"

Trần Nặc Y kinh hãi: "Chẳng lẽ ngươi đã làm rất nhiều lần rồi?"

Tô Nguyên cười cười: "Đương nhiên, chính vì làm quá nhiều cho nên mới phải dùng điện thoại và tài khoản của ngươi để thao tác."

"Lớp trưởng, ta biết ngươi đang lo lắng cái gì, nhưng ngươi không cần sợ, loại chuyện này rất an toàn, sẽ không có người truy cứu."

Trần Nặc Y: "..."

Nàng nghe hiểu, nhưng bị rung động mạnh!

Không ngờ Tô Nguyên còn trẻ tuổi, đã có kinh nghiệm vay tiền qua app phong phú như vậy.

Nhưng... Nhưng hắn không sợ một lần không trả được, kết quả càng thiếu càng nhiều, nợ nần chồng chất sao?

Cuối cùng, Trần Nặc Y vẫn lựa chọn tuân thủ nghiêm ngặt bản tâm, kiên định lắc đầu nói:

"Tô Nguyên, ta cảm thấy thứ như vay tiền qua app này vẫn là có thể không vay thì đừng vay, nếu không cẩn thận chơi quá trớn, cả đời liền hủy."

Tô Nguyên: "???"

"Sao đột nhiên lại vòng đến chuyện vay mượn rồi? Ta muốn dùng tài khoản Đại Thử của ngươi để mua vé ưu đãi nhà hàng a?"

"A? Hóa ra là mua vé ưu đãi, ta... ta cũng tưởng rằng mua vé ưu đãi, chuyện vay mượn kia ta chỉ thuận miệng nhắc tới không có ý gì khác, đây là điện thoại di động của ta, ngươi mau cầm lấy dùng đi."

Gương mặt xinh đẹp của Trần Nặc Y đã đỏ bừng, vội vàng chuyển đề tài, nhét điện thoại di động của mình vào trong tay Tô Nguyên.

Trần Nặc Y ơi Trần Nặc Y, đã nói không thể xem những video rác rưởi kia, ngươi xem một chút, lại gây ra hiểu lầm!

Cũng may không bị phát hiện.

Tô Nguyên cũng không nghĩ nhiều, mở ra App Đại Thử trên điện thoại di động của Trần Nặc Y, quả nhiên, số lần gọi đồ ăn của vị từng là thiên kim đại tiểu thư này ít đến đáng thương.

Mà giống như chuyện tranh đoạt phiếu ưu đãi của nhà hàng trên Đại Thử, lại càng là chưa từng làm qua một lần.

Đối với người sử dụng như vậy, bình thường Đại Thử sẽ đưa ra hoạt động có cường độ ưu đãi lớn hơn so với người dùng cũ.

Như vậy Trần đại tiểu thư à, lần đầu tiên của ngươi... cơ hội mua vé ưu đãi, ta liền nhận lấy!

Quả nhiên, Tô Nguyên tìm đến một nhà hàng buffet có độ ưu đãi rất lớn gần đó, mở App Đại Thử của mình ra tìm nhà hàng buffet cùng tên, vé ưu đãi rẻ nhất trên đó còn đắt hơn ba mươi tệ so với vé ưu đãi trong tài khoản của Trần Nặc Y.

Tính toán ra, chỉ cần mỗi người tiêu năm mươi tệ là có thể đến nhà hàng buffet giá gốc 168 ăn no nê.

Tô Nguyên hỏi ý kiến Trần Nặc Y xong, mua hai vé ưu đãi.

Quả thật, ăn cơm ở nhà ăn, khẳng định không tốn năm mươi tệ, nhưng cấp bậc đồ ăn ở nhà ăn khẳng định không cao bằng nhà hàng buffet.

Chờ đến nhà hàng buffet, ăn ngập linh quả linh nhục, nhất định có thể ăn hồi vốn.

Chỉ là khiến Tô Nguyên hơi có chút tiếc nuối chính là, viên thuốc nhỏ màu lam đã không còn.

Nếu như trước khi tiến vào nhà hàng buffet ăn một viên thuốc màu lam, nhất định có thể cho ông chủ nhà hàng một bài học.

Mua vé ưu đãi xong, Tô Nguyên lại thuận thế thêm mình vào danh sách bạn tốt trên phần mềm chat của Trần Nặc Y, chuyển tiền mua phần vé ưu đãi kia của mình, cũng ấn nhận tiền.

Hắn phát hiện, bạn tốt của vị từng là thiên kim đại tiểu thư này ít đến đáng thương, chỉ có ba người, một người ghi chú là "Lão cha khốn kiếp", một người là giám đốc cửa hàng đồ chơi, một người là một vị cảnh sát tiểu tỷ tỷ của Cục cảnh sát thành phố Thái Hoa.