Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng tên ngốc này vẫn đi theo.
Thậm chí không hề do dự chút nào.
"Thiếu gia đi đâu tôi đi đó."
"Thiếu gia chết ở đâu tôi chết ở đó."
Người đàn ông gầy gò phía sau tuy có chút sợ hãi nhưng vẫn nghiến răng kiên định nói: "Không có thiếu gia, tôi đã sớm thành một đống xương trắng rồi."
"..."
Trần Phàm im lặng một lúc: "Bấy lâu nay tôi quên không hỏi, anh tên là gì?"
Trong đầu hắn không có tên của gã này.
Lúc đó, khi tất cả thành viên cốt cán của Trần gia chọn lựa thuộc hạ, những người khác đã chọn hết những kẻ khỏe mạnh vạm vỡ, chỉ chừa lại gã ốm yếu này. Chủ nhân cũ của cơ thể cũng luôn coi gã là nỗi sỉ nhục của mình.
Hắn ta chẳng bao giờ muốn nói chuyện với gã, chứ đừng nói đến việc hỏi tên.
Đối xử như vậy mà vẫn có được một thuộc hạ trung thành tận tâm thế này, vận may của nguyên chủ quả thực không tồi.
"Qua Hầu."
"Thiếu gia, tôi tên là Qua Hầu."
Qua Hầu cúi đầu, giọng tự ti nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Tôi là trẻ mồ côi không có tên, quản gia Châu bảo tôi là kẻ thọt chân, lại gầy như khỉ, nên đặt tên cho tôi là Qua Hầu." (Qua Hầu = Khỉ què)
Trần Phàm liếc nhìn chân phải của Qua Hầu, trông đúng là hơi khập khiễng thật.
"Được."
Hắn gật đầu quét mắt nhìn quanh căn nhà: "Đã tới đây rồi, nhiệm vụ hàng đầu là phải sống sót trước đã. Anh ra ngoài xem có người đi đường nào ngang qua không, trời sắp tối rồi, những người đi đường cũng cần tìm trạm canh để nghỉ chân. Nếu gặp, hãy hô to gọi họ lại đây."
"Quỷ hỏa chỉ duy trì được tối đa ba ngày."
"Chúng ta cần kiếm một ít quỷ thạch."
"Và cả..."
Hắn bước tới trước mặt Qua Hầu, vỗ vỗ vai anh ta, giọng bình tĩnh khẽ nói: "Nếu sau này tôi may mắn gây dựng lại được cơ nghiệp, nhất định sẽ không để anh thiệt thòi. Nhưng nếu tôi chết, thì đó là số mệnh của tôi và anh, đành phải chấp nhận."
Qua Hầu hơi sững người, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nỗi sợ hãi ban đầu khi tới trạm canh cũng tan biến đi ít nhiều, anh ta cố gắng ưỡn thẳng lưng hô lớn: "Rõ!"
Sau đó vội vàng lao ra khỏi nhà gỗ.
Đi xem xung quanh có người qua đường hay không.
...
Bên ngoài nhà gỗ.
Qua Hầu nhìn quanh, hoang nguyên mênh mông bát ngát chẳng thấy bóng dáng ai. Cách đó không xa có một gò đất nhỏ, nếu đứng lên đó sẽ nhìn được xa hơn, chỉ là...
Anh ta hơi do dự.
Lúc này trời sắp tối, nếu không kịp quay lại đây trước khi màn đêm buông xuống, e rằng sẽ mất mạng.
Nhưng rất nhanh.
Anh ta không chần chừ thêm nữa, lập tức dốc sức chạy về phía gò đất nhỏ kia.
Tuy thân thể tàn tật, xuất thân thấp hèn.
Nhưng anh ta lại có thể cảm nhận nhạy bén rằng trạng thái của thiếu gia lúc này hoàn toàn khác biệt so với khi ở trong gia tộc, có thể nói là một trời một vực.
Anh ta có một suy đoán táo bạo.
Đó là thiếu gia biết mình bị chèn ép đủ đường trong gia tộc, không thể phát huy tài năng, nên dứt khoát cố ý để bị phân đến nơi mà gia tộc không quản lý được, từ đó thỏa sức vẫy vùng giữa đất trời này, chờ ngày sát phạt trở về gia tộc, đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình!
Sự nhìn xa trông rộng của thiếu gia khiến tinh thần anh ta phấn chấn hẳn lên như được uống nước cam lộ.
Còn anh ta, Qua Hầu.
Việc cần làm là dốc toàn lực phò tá thiếu gia trở lại Trần gia!
Để những kẻ đó không còn dám coi thường thiếu gia nữa!
Một kẻ thọt chân thì chạy nhanh được bao nhiêu.
Nhưng lúc này trong lòng anh ta như có một ngọn lửa đang dần bùng cháy, khiến tốc độ chạy ngày càng nhanh, thậm chí lờ đi cơn đau nhói truyền đến từ chân phải, chỉ muốn lao lên gò đất trước mặt với tốc độ nhanh nhất!
Sau khi Qua Hầu rời khỏi nhà gỗ, Trần Phàm mới đứng dậy bắt đầu kiểm tra xem trong nhà có những gì.
Hắn bảo Qua Hầu đi tìm khách với tâm lý cầu may, chứ thực ra trong lòng hắn biết rõ, làm vậy cũng chẳng có tác dụng mấy. Trời sắp tối rồi, người đi đường trên hoang nguyên gần đây chắc đã tìm được trạm canh để nghỉ chân từ sớm.
Cái trạm canh này vậy mà duy trì được lâu đến thế.
Có lẽ còn sót lại quỷ thạch từ trạm trưởng đời trước, chỉ là hắn đã lục tung cả căn nhà gỗ lên mà vẫn không tìm thấy viên quỷ thạch nào bị bỏ sót.
Bên trong nhà gỗ cực kỳ đơn sơ.
Một chiếc giường gỗ.
Lương khô và nước đủ cho hai người ăn trong ba bốn ngày, một cái bàn, một cái ghế, ngoài ra chẳng còn gì nữa.
Thật sự là sơn cùng thủy tận.
"..."
Trần Phàm ngồi trên ghế trầm mặc hồi lâu mới đưa ra quyết định. Hắn để ý xung quanh có một gò đất nhỏ, đứng trên đó tầm nhìn sẽ tốt hơn. Đợi ngày mai khi mặt trời mọc, hắn sẽ lên gò đất đó vẫy khách, biết đâu có thể chiêu mộ được người đi đường.
Cách làm này có thể sẽ khiến các trạm canh lân cận bất mãn.