Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cuối cùng Lệnh Hồ Dương dẫn đầu xông ra cửa thành.
Sau một khắc, khi trông thấy cảnh tượng ngoài thành, ánh mắt của hắn trầm xuống nói: "Đáng chết! Thật là đáng chết!!!"
Chỉ thấy tất cả đồng ruộng, đạo quan đều biến mất bên ngoài cổng thành, chỉ có thể trông thấy một tầng sương đen!
Tầng sương đen rộng lớn giống như bức tường thành dày đặc vây quanh Hắc Thạch thành.
"Đây là..." Thuần Vu trông thấy cảnh này mà khuôn mặt lạnh lùng cũng biến thành vẻ khiếp sợ không gì sánh nổi.
"Ma Vực đã hình thành, nơi đây đã trở thành tuyệt địa. Chúng ta đã... không ra được!"
Âm thanh của Lệnh Hồ Dương trở nên cực khô khốc, khàn khan giống như kẻ sắp chết đang dãy dụa.
Lúc này nếu như nhìn kỹ sẽ phát hiện trong mắt vị trấn thủ của Nguyên Hợp Sơn này vậy mà đang hiện ra vài tia tuyệt vọng.
...
Tại võ quán Bạch Vân.
"Tình hình... Có chút không đúng!" Phương Tịch ngẩng đầu nói, hắn cảm giác thời tiết dường như âm u hơn rất nhiều.
Xung quanh đều mờ mịt giống như thời khắc hoàng hôn, mặt trời lặn xuống núi.
Mà linh thức của hắn đang điên cuồng cảnh báo, dường như có nguy hiểm nào đó đang nhăm nhe xung quanh.
Điều này khiến cho Phương Tịch có chút sốt ruột.
"Mau!"
"Chặn cửa chính lại!"
"Cầm lấy binh khí!"
"Lửa đâu! Đám quái vật này sợ lửa!"
Các đệ tử trong võ quán trở nên bối rối, cho đến khi phát hiện đám quái nhân kia sợ lửa nên không dám đến gần thì cuối cùng cũng yên tâm hơn chút.
"Đây là... Chuyện gì đã xảy ra?" Phương Tịch lau vệt xám tro trên mặt và nhìn xem Mộ Phiêu Miểu hỏi.
Hình tượng vị đại sư tỷ càng thêm chật vật, bộ váy vốn sạch sẽ gọn gàng nay đã dính đầy vết máu.
Mộ Phiêu Miểu thất thần, lẩm bẩm nói: "Ta... Ta không biết. Lẽ nào có một loại yêu thú quỷ dị nào đó đã trà trộn vào trong thành?"
Phương Tịch trầm ngâm một phen rồi nói: "Nếu là như vậy thì ít nhất có hai loại. Một loại giống như bị cây kí sinh có tính truyền nhiễm khá mạnh mẽ, cho dù là Võ quán chủ cũng khó mà ứng phó. Loại còn lại trên mặt có hoa văn màu đen, thực lực cũng vượt qua võ giả khí huyết tam biến phổ thông!"
Hắn đã gom được vài giọt máu tươi của quái vật loại thứ hai vào trong bình ngọc để đợi nghiên cứu sau.
Nhưng loại thực vật quỷ dị thứ nhất kia dường như có sinh mệnh nên Phương Tịch cũng không dám tuỳ tiện động vào.
Bỗng nhiên có một bóng người xông qua tường và hạ xuống võ quán.
Rất nhiều đệ tử giật mình mà nhìn lại người tới mới thoáng yên tâm nói: "Quán chủ! Quán chủ trở về rồi!"
"Cha!" Mộ Phiêu Miểu vui đến phát khóc.
Chỉ thấy thần sắc Mộ Thương Long tái nhợt, một cánh tay rủ xuống và không ngừng chảy máu.
Lúc này ông ta khoát tay chặn lại, giọng nói đầy nghiêm khắc: "Phiêu Miểu! Không được qua đây!"
"Cha! Cha sao vậy?" Mộ Phiêu Miểu hơi bất động tại chỗ không biết phải làm sao nên hỏi.