Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi Trần Bình Và Phương Tịch ngồi xuống thì Thẩm Hạo Nhiên liền cười nói: "Chúng ta hôm nay thật có phúc, không chỉ được thưởng thức linh trà Vân Vụ này mà còn được nghe Phượng cầm sư hiến nghệ. Còn phải đa tạ Vân Mộng tiên tử.”

 

“Phượng cầm sư đồng ý đến đây là nằm ngoài dự đoán của tiểu nữ thôi." Vân Mộng Tiên tử khẽ cười nói.

 

Phương Tịch không tham gia chủ đề của ba người mà chỉ chuyên tâm ăn bánh uống trà. Hắn biết rõ địa vị của mình chỉ là vật làm nền vì có bối cảnh không tốt.

 

Vân Mộng Tiên tử và Thẩm Hạo Nhiên đương nhiên không phải là những người tu luyện cấp thấp bình thường. Sở dĩ bọn họ nhìn trúng Trần Bình là do tài năng làm bùa của hắn.

 

So ra mà nói người không có sở trường gì như Phương Tịch thì nên ngoan ngoãn làm một kẻ vô hình thì hơn.

 

Ví dụ như linh trà này cũng không tệ, uống một ngụm liền thoải mái cả thể xác lẫn tinh thần.

 

Còn có điểm tâm linh thực, ăn một miếng không chỉ để lại hương vị trong miệng mà còn có thể tăng tu vi.

 

Thậm chí Phương Tịch còn cảm thấy, nếu như có thể sử dụng những loại linh vật này hàng ngày thì hắn liền có thể tu luyện tới Luyện khí tầng ba đỉnh phong trong vòng một tháng.

 

"Phượng sư cầm tới rồi nhưng vẫn còn có một vị khách quý." Đúng lúc này, bên ngoài bay tới một đạo âm phù.

 

Thẩm Hạo Nhiên nhận lấy mà trên mặt liền lộ vẻ vui mừng, đồng thời nhìn về phía Phương Tịch.

 

Phương Tịch nhìn lướt xung quanh, phát hiện nơi này đang ngồi bốn người thì vẫn còn chỗ trống, nhưng năm người thì hơi chật.

 

Tu vi của hắn thấp nhất và còn là tiểu tu có bối cảnh kém nhất, cho nên hắn liền biết điều mà bèn đứng dậy nói: "Các vị, ta nhớ ra trong nhà còn có chuyện quan trọng nên xin cáo từ trước."

 

"Nhưng mà Phượng sư cầm sắp lên đài, tiếng đàn của nàng hiếm có lắm..." Vân Mộng Tiên tử than thở một câu nhưng cũng không có ý giữ khách.

 

Phương Tịch thi lễ rồi bước ra ngoài, hắn thấp thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện của Thẩm Hạo Nhiên và Trần Bình: "Trần đạo hữu, sau này ngươi cũng là một vị phù sư nên sẽ có thân phận cao quý. Ta nói với ngươi vị khách quý sắp tới kia là đại cao thủ Luyện khí hậu kỳ đó."

 

"Ồ? Vậy ta phải mời Thẩm huynh dẫn lối rồi." Lúc này giọng nói ngạc nhiên của Trần Bình đã vang lên.

 

 

Sau khi Phương Tịch rời khỏi Minh Thanh các, hắn mơ hồ có thể nghe thấy được tiếng đàn truyền ra từ trong lầu các.

 

Trên đài cao tựa hồ xuất hiện một bóng người xinh đẹp.

 

Đáng tiếc hắn không có chút liên quan gì đến mấy chuyện phong lưu này.

 

Khi thực lực không đủ thì hắn cũng chưa muốn tiến vào mối quan hệ quá cao.

 

Phương Tịch liền điều chỉnh lại tâm tình rất nhanh mà trở lại túp lều của mình.