Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tại Đại Lương, Hắc Thạch thành đã bị sương đen bao phủ toàn bộ.

Tại một góc nhà dân đã bị tàn phá, bóng dáng Phương Tịch yên lặng xuất hiện.

Không chỉ vậy, trên tay hắn còn cầm một bao tải gạo.

Ừm, cũng không phải gạo Linh Trúc mà là gạo cho nô bộc phàm nhân dưới núi ăn, tuỳ tiện dùng chút vàng mua là được.

Chút vật tư này cầm về chắc hẳn cũng có thể giao nộp.

Phương Tịch xoa cằm nói: "Nếu đợi thêm vài tháng, sau khi vật tư hết thì nói không chừng có thể dùng gạo để đổi lấy sách quý, ngẫm lại rất được. Đương nhiên, bất kỳ vật tư nào cũng không thể sánh bằng một cơ hội sống sót. Aiii, Hắc Thạch thành trở thành thế này thì ta cũng nên mau chóng nghĩ cách rời đi."

Hắn phát hiện bản thân xuyên qua cũng có chút hạn chế, ví dụ như nguyên bản ở nơi nào thì vẫn sẽ quay về nơi đó.

Nếu Phương Tịch muốn ra khỏi Hắc Thạch thành thì điều này sẽ gây cản trở.

Đương nhiên cũng chỉ là gây phiền phức mà thôi.

Hắn đã khảo sát qua màn sương đen ngoài thành, xác nhận có tính chất trận pháp.

Trận pháp này có lẽ sẽ vây chết phàm nhân, nhưng thủ đoạn của tu tiên giả lại rất nhiều.

Phương Tịch chỉ biết có vài loại, trong đó tiện nhất là Phá Cấm Phù!

Đây là loại phù lục đặc biệt trân quý, dùng để phá hỏng các loại trận pháp.

"Màn sương đen ngoài thành kia cũng tương đương với trận pháp cấp một, cho dù không thể phá hỏng nhưng ít nhất cũng có thể kịp thời phá ra một cái đường hầm để ta chạy trốn."

"Đương nhiên, Phá Cấm Phù ít nhất cũng là dạng thượng phẩm nhất cấp, lại vô cùng hiếm có nên được bán với giá tối thiểu mấy chục khối linh thạch."

"Ta phải mau chóng tăng thực lực lên để đẩy mạnh kinh tế hai giới.”

Phương Tịch sầu lo nhìn về hướng trong thành.

Yêu ma thụ kia vài ngày không gặp mà bằng mắt thường đã có thể thấy nó cao thêm vài phần.

Rất hiển nhiên, con Yêu Ma Thụ này vẫn còn đang trưởng thành.

Với uy thế hiện giờ và đặc tính bất tử của nó, dù có là Trúc Cơ đại tu thì cũng khó thu phục được nó.

Hơn nữa cấp độ của màn sương đen ngoài kia tuy đang ở tầng cấp một, nhưng nếu như để nó thật sự trưởng thành và đặc biệt là sau khi màn sương đen có thể so với trận pháp cấp hai, vậy lúc ấy Phương Tịch chỉ có thể trợn tròn mắt.

Hán mà không mau chạy thoát thì có thể sẽ bị kẹt ở đây thật, và sẽ bị ép phải từ bỏ thế giới này!

...

Tại cửa thành phía đông.

Trong đại trạch của đám người võ quán Bạch Vân.

Một tên nam tử mày trắng ta cầm tinh cương trường côn lạnh lùng nhìn về đám người Mộ Phiêu Miễu nói: "Ta chỉ muốn bái kiến lão tiền bối Mộ Thương Long mà thôi, vì sao các ngươi lại ngăn cản ta?"

Dưới chân hắn có một người xui xẻo nằm xuống, đó lại là Hách Lam.

"Ngươi muốn lợi dụng lúc người khác đang gặp khó khan đúng không?" Mộ Phiêu Miễu hận đến nghiễn răng nói.

Sau khi Mộ Thương Long bất tỉnh thì trạng thái của ông ta rất không tốt, mấy ngày nay nàng vẫn luôn phiền lòng vì chuyện này.

Không ngờ sáng sớm hôm nay đột nhiên có người đến giết tận cửa và chính là tên mày trắng "Viên Phi" này. Hắn tuyên bố muốn luận võ cùng với Mộ Thương Long!

Hách Lam tiến đến lý luận và trong nháy mắt liền bị hắn dùng một côn đánh ngã.

Lúc này Mộ Phiêu Miễu mới biết được tên Viên Phi này lại là đại cao thủ cảnh giới Võ quán chủ!

Trong thế hệ trẻ tuổi ở Hắc Thạch thành hắn có thể xưng đệ nhất.

"Võ quán Bạch Vân chúng ta đều đã thua ngươi rồi, vậy ngươi còn muốn thế nào?" Mộ Phiêu Miễu nhìn các sư đệ sư muội vô dụng của mình mà trong lòng thầm chua xót hỏi.

Viên Phi quan sát xung quanh cười to nói:

"Ha ha ha, dựa theo quy tắc võ quán, nếu ta đến nhà khiêu chiến và chiến thắng thì liền có thể thu được tất cả những người bại trận."

"Hiện tại tinh thần mọi người cũng đã sa sút, vậy các ngươi nên nhường lại toà nhà này và lương thực trong đây cho ta là được."

Võ quán Bạch Viên của hắn trước đó đã bị tổn thất nặng nề, ngay cả Võ quán chủ cũng chết trận. Bây giờ vất vả lắm hắn mới chạy được đến ngoại thành nhưng lại phát hiện nơi ở tốt đều có người chiếm cứ, đồng thời vật tư dự trữ cũng không đủ cho nên hắn mới có chủ ý đánh vào võ quán Bạch Vân.

Bởi vì võ quán Bạch Vân đã chọn được vị trí tốt cũng như vật tư cũng có chút dư dả. Mà mấu chốt nhất là hắn đã dựa vào tin tức đáng tin cậy để biết được Mộ Thương Long đã bị trọng thương sắp chết. Vả lại trong Võ quán Bạch Vân cũng không có cao thủ cấp bậc Võ quán chủ thứ hai.

"Không thể nào!" Mộ Phiêu Miễu không chút nghĩ ngợi mà mà lập tức cự tuyệt.

Hắn đòi hỏi thứ này bây giờ chính là đòi mạng của bọn họ.

"Hừ, rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt. Ngươi phải biết hiện giờ trong thành kẻ mạnh làm vua kẻ yếu bị thua. Đó mới là đạo lý hiển nhiên.” Viên Phi nắm chặt trường côn, trong lòng nảy ý giết người nói ra.

Rất nhiều người thân của hắn đã chết trong ma tai này nên hắn đã sớm nén một bụng phẫn nộ. Huống chi nữ nhân trước mặt hắn cũng có vẻ xinh đẹp.