Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Mời đại sư huynh xem!"
Đường Toàn tìm tòi một phen trên thi thể, giao một bản sách quý cho Phương Tịch.
"Vô Cực côn pháp?"
Phương Tịch cũng không so đo chút thay đổi của xưng hô, cẩn thận lật xem sách quý.
Hắn cũng không chuẩn bị tu luyện thêm tam lưu võ học, trừ phi gặp được thứ đặc biệt phù hợp lại không có xung đột lớn với võ học tự thân.
Mục tiêu chủ yếu của hắn là Nguyên Hợp sơn.
"Bái kiến đại sư huynh!"
Mộ Phiêu Miễu cười khổ một tiếng, cũng bái hạ tiếp nhận quy tắc mới của cường giả vi tôn.
"Ta đã từng đáp ứng ngươi ra tay một lần vì võ quán..."
Phương Tịch bỗng nhiên cười nhìn Mộ Phiêu Miễu.
Trong lòng Mộ Phiêu Miễu lúc này trống rỗng, cho rằng vị sư đệ này đang muốn phân rõ quan hệ. Phương Tịch nói thẳng: "Ta tự nguyện đối phó với tên này, vậy không tính... Phiêu Miễu, ngươi có bằng lòng mời ta ra tay cứu cha ngươi không?"
"Cứu cha ta?"
Mộ Phiêu Miễu há mồm, phát ra thanh âm khó tin.
Trong phòng.
Ánh đèn lờ mờ.
Mộ Thương Long tiều tuỵ nằm trên giường, đã sớm bất tỉnh.
Trên gương mặt hắn, từng dòng phù văn nòng nọc đen kịt nhúc nhích giống như vật sống khiến người ta có cảm giác vô cùng kinh dị.
Mộ Phiêu Miễu đứng bên giường, mặt mũi tràn đầy bất ổn: "Sư đệ... Sao rồi?"
Phương Tịch đang đặt lên cổ tay Mộ Thương Long có vẻ như đang bắt mạch.
Trên thực tế lại âm thầm dùng từng tia pháp lực Trường Xuân Quyết tinh thuần truyền vào thể nội của Mộ Thương Long.
Dựa theo thí nghiệm trên tu tiên giới, pháp lực của tu tiên giả có hiệu quả diệt ma không tồi đối với chú lực.
Ước chừng sau khoảng ba mươi hơi thở.
"Ô..."
Mí mắt Mộ Thương Long run rẩy dữ dội, đột nhiên mở ra: "Ta..."
"Cha!"
Mộ Phiêu Miễu vui đến phát khóc.
"Mộ sư phụ cảm thấy ổn không?"
Phương Tịch thu tay lại, nhàn nhạt hỏi.
Lần cứu chữa này tốn của hắn không ít pháp lực, có điều trên mặt lại không chút biểu cảm.
"Vẫn qua được..." Mộ Thương Long khó hiểu nhìn nữ nhi nhà mình.
Phương Tịch vô cùng khéo hiểu lòng người mà lui ra ngoài cho cha con họ chút thời gian nói chuyện.
Sau khi ra cửa phòng, một bóng người xinh đẹp lập tức nghênh đón: "Công tử... Người không sao thì tốt."
Bách Hợp hốc mắt đỏ ừng, mang theo tiếng khóc nức nở.
Mấy ngày trước công tử nói ra ngoài tìm kiếm vật tư. Kết quả một đi không trở lại, suýt nữa hù chết nàng.
Bây giờ trong thành thỉnh thoảng sẽ xuất hiện quái vật lang thang, Bách Hợp sợ công tử rơi vào tay quái vật.
Cũng may người trụ cột này cuối cùng cũng trở về.
"Yên tâm, ta không sao..."
Phương Tịch đảo mắt liền trông thấy màn thầu ngũ cốc trong tay Bách Hợp, cười cười: "Sao vậy? Còn chuẩn bị đồ ăn cho ta?"
"Phiêu Miễu tỷ tỷ nói chúng ta phải tối giản, không được lãng phí... Công tử người nhẫn nhịn chút."
Bách Hợp nhìn màn thầu thô lương trong tay, cũng có chút hơi ngại.
Trước đây, Phương Tịch thường thích hưởng thụ tinh hoa, ngay cả miệng của nha hoàn cũng đều kén ăn.
Rơi xuống tình trạng này cũng có chút thê thảm.
Có điều, con người là sinh vật có năng lực thích ứng rất mạnh. Bách Hợp đã rất nhanh điều chỉnh xong.
Dù sao lúc nàng chưa bị bán vào Phương phủ cũng đã trải qua một khoảng thời gian khổ cực.
"Ừm."
Phương Tịch từ chối đưa ra ý kiến nhưng cũng không ăn màn thầu thô lương.
Hắn lại tuỳ ý hỏi vài câu, phát hiện vị trí gần tường thành của thành Hắc Thạch tần số quái vật xuất hiện rất thấp.
Ngược lại, càng vào trong thành càng nhiều quái vật, chưa chắc đã nghiêm ngặt tuân thủ theo quy luật ngày đêm.
Xem ra cây đại thụ yêu ma trong thành quả thật là mệnh môn của con ma này...
Mà người biết hành động ngay từ đầu đều đã trốn đến biên giới thành Hắc Thạch, hoàn toàn có thể kéo dài chút hơi tàn.
Phương Tịch âm thầm suy nghĩ sau khi lấy được tin tức quan trọng.
Lúc này, hắn trông thấy Đường Toàn cầm mấy cái màn thầu đi vào phòng Võ Cực.
Trong đó cơ hồ còn có thê tử của Võ Cực, một vị phu nhân mỹ lệ.
"Đây là Đường sư huynh đang đưa cơm cho Bạch cô nương... Bạch cô nương thật đáng thương. Không chỉ người trong nhà đều bị chết trong thảm hoạ yêu ma , còn bị tên họ Võ kia trắng trợn cướp đoạt rồi tuyên bố là vợ hắn..."
Trông thấy ánh mắt Phương Tịch, Bách Hợp vội giải thích.
"Không ngờ Võ Cực lại là loại người này."
Phương Tịch cảm khái một câu, cũng xem như không có gì.
Thành Hắc Thạch bây giờ đâu đâu cũng có người thảm thương như Bạch cô nương.
Đúng lúc này.
Cửa phòng sau lưng mở ra, Mộ Phiêu Miễu bước ra: "Sư... Sư huynh, cha ta mời huynh đi vào."
"Tốt!"
Phương Tịch gật đầu với Bách Hợp một cái rồi đi vào phòng.
...