Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tại đại sảnh của võ quán Bạch Vân.
"Sư phụ!" Phương Tịch hai tay ôm quyền, thi lễ một cái.
Mộ Thương Long ngồi ở trên ghế chủ tọa, tay bưng ấm trà tử sa yêu dấu rồi khẽ đưa lên miệng uống một ngụm, ánh mắt thích ý nheo lại nói: “Phương Tịch, ngươi tới rồi à? Phải rồi, ta quên nói với ngươi việc ngươi đột phá khí huyết tam biến chính là sự kiện trọng đại của võ quán chúng ta. Theo lệ thì nên chúc mừng ngươi một phen, ngươi cảm thấy nên làm như thế nào?
"Đệ tử cảm thấy không cần thiết." Phương Tịch xua tay cự tuyệt.
Hắn mới chỉ là một tên khí huyết tam biến mà thôi, cũng không phải đạt tới cảnh giới Võ Quán Chủ luyện ra chân lực, vậy có cái gì tốt mà phải mở tiệc chúc mừng chứ?
Lại nói tổ chức lễ mừng không phải đều vì danh vì lợi hay sao? Mà hắn căn bản không quan tâm một chút hư danh, còn về phần lợi ích thì chuyện này càng là quá khôi hài, vì khi nhận quà chúc mừng từ mấy võ quán kia chắc không đủ để hắn nhét kẽ răng!
"Chuyện này... thôi được rồi, nếu ngươi đã không thích thì ta cũng không ép buộc." Mộ Thương Long cũng có chút không vui.

Người xưa từng nói một ngày làm thầy cả đời làm cha, nếu là những đồ đệ khác thì ông ta nói gì mà ai nào dám không nghe? Thế nhưng Phương Tịch lại khác với những học đồ khác, vì bản thân hắn giàu nứt đố đổ vách!
Mà võ quán Bạch Vân cũng là bởi vì hắn nên gần đây tiền bạc mới trở nên dư dả rất nhiều, muốn trách cứ hắn điều gì cũng không tiện lắm.
"Nếu như sư phụ không có chuyện gì khác thì đệ tử xin cáo từ trước." Phương Tịch thi lễ và nhanh chóng đi ra đại sảnh.
Hắn hôm nay đến đây chủ yếu là vì tìm cơ hội phục chế bản Thần Ý đồ của Bạch Vân chưởng.
Đợi đến khi trong tay cầm chắc Thần Ý đồ thì võ quán Bạch Vân đối với hắn mà nói thật sự không còn bao nhiêu tác dụng.
"Đây cũng là phiền toái của loại võ công tam lưu, hơi đột phá một chút thì liền đến cực hạn. Vậy kế tiếp ta nên làm cái gì đây?"
Ánh mắt Phương Tịch hơi lóe lên vì đã nghĩ tới một cái tên tiếp theo: “Nguyên Hợp Sơn."