Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một tên đệ tử mập mạp nghe vậy mà lập tức vỗ bàn tán dương: "Lời nói này của sư thúc vô cùng thuyết phục! Câu nói hay như vậy thì ta phải uống một chén lớn để chúc mừng mới được!"
Thuần Vu nhìn lướt qua và nhận ra đó là tên mập Kiều Ngũ đảm nhiệm chức vụ chấp sự phân bộ. Tên này nổi danh nịnh nọt, thường ngày càn rỡ ngạo mạn nhưng một thân công phu quả thực không kém, âm độc khó lường.
Thuần Vu nhìn thấy hành động vỗ mông ngựa của hắn như vậy thì cũng chỉ trầm mặc ngồi im, không nói gì thêm.
Tính tình của nàng lương thiện nhưng có đôi chút lạnh lùng, tuy nhiên tối nay nàng có hơi xúc động một chút.

Ngày 15 trăng rằm, ánh trăng như thủy ngân đổ xuống mặt đất.
Phương Tịch bước lên một chiếc thuyền mui đen và xuôi dòng đi tới chợ đen.
Trong một gian nhà gỗ, hắn vừa đi vào thì đã thấy một tòa núi thịt và Hàn mập mạp đã đứng sẵn ở đó tựa như đang chờ hắn vậy.

Sau khi nghe được yêu cầu của Phương Tịch thì Hàn mập mạp lập tức bị dọa một phen: “Cái gì? Ngươi còn muốn mua nữa sao?”
Hàn mập mạp đảo mắt nhìn qua Phương Tịch nói: “Lần trước ta đã bán cho ngươi hơn mười cân thịt, như vậy cũng đủ để cho võ giả thông thường dùng hơn nửa năm, nhưng ngươi mới đó mà đã ăn xong. Hay là trong nhà ngươi còn có vị trưởng bối nào khác cũng ăn?"
"Như thế nào? Ngươi bán đồ ở chợ đen mà còn muốn quản cách dùng của ta sao?" Phương Tịch cười nói và lấy ra mấy miếng vàng lá.
Hắn lúc đầu cũng nghĩ đến việc dùng lá ngọc trúc để thanh toán, nhưng nếu làm như thế thì sẽ quá dễ dàng bại lộ thân phận.
"Đương nhiên không phải rồi.” Hàn mập mạp đáp.

Thân thể như núi của Hàn mập mạp lay động nhẹ một cái, tựa như hắn rất cố hết sức mới có thể nghiêng người ra.

Thân thể của hắn sau khi chuyển động thì dưới chân hắn liền hiện ra có một cái địa huyệt. Hắn nhẹ nhàng thò tay một cái là đã lấy ra một tấm thịt lớn Thái Tuế, nói: “Lần này ngươi muốn bao nhiêu?"
"Thêm mười cân nữa đi!"
Sắc mặt Phương Tịch không thay đổi nói.
"Khá lắm! Ta thấy thực lực và dũng khí của ngươi đều hơn người, vậy ngươi có muốn đi nhận việc riêng không?" Hàn mập mạp thuận tay ném tới mười cân thịt và lại hỏi bồi thêm một câu.
"Hả? Công việc gì?” Phương Tịch thuận miệng hỏi.
Hàn mập mạp lộ ra nụ cười tà dị nói: "Săn giết yêu thú ở ngoại thành! Thực lực đạt đến khí huyết tam biến thì mới có thể tham gia, nếu như là võ giả Chân Lực cảnh thì càng tốt, đến lúc đó dựa theo thực lực xuất ra mà phân chia lợi tức!"
"Săn bắn yêu thú sao?" Phương Tịch thốt lên.