Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bất chợt một làn gió thơm chợt truyền đến, ngoài cửa hiện lên bóng dáng của nha hoàn Nguyệt Quế đang chậm rãi tiến đến thi lễ: “Công tử, Phúc quản gia có chuyện cầu kiến!

"A Phúc à? Cho hắn vào đi!" Phương Tịch gật đầu nói.

Một lát sau, một vị lão giả râu dài tóc bạc, tướng mạo có chút tiên phong đạo cốt đi tới. Đây chính là lão quản gia A Phúc, ông ta cung kính hành lễ: “Công tử!"

"Đứng lên đi!” Phương Tịch khoát tay nói.

Ở tu tiên giới, bề ngoài tuyệt đối không phải là tiêu chuẩn để phân chia mạnh yếu, loại người bên ngoài tiên phong đạo cốt mà bên trong lại mục rữa hủ bại thì ở tu tiên giới có rất nhiều, mà ở Đại Lương thì càng là như thế.

"Khởi bẩm công tử, lão nô trong khoảng thời gian này đã từ trong thành nghe được một cái tin tức có lẽ sẽ hữu dụng đối với công tử." A Phúc khom người nói.

"Đối với ta có hữu dụng sao? Nói đi, nếu là thật như thế thì A Phúc ngươi lần này sẽ có thưởng to.” Phương Tịch cười nói.

Đối với hạ nhân thì Phương Tịch vẫn luôn tương đối hào phóng. Ít nhất hắn sẽ không giống như các thế gia trong thành thỉnh thoảng sẽ phải khiêng người đi chôn cất loạn xạ. Hơn nữa một khi thuôc hạ lập được công lao thì hắn sẽ ban thưởng rất cao, điều này dẫn đến thái độ làm việc của đám hạ nhân tại Phương phủ rất tốt.

"Là như vầy, các thế gia trong thành có mở ra yến tiệc với nhau, lão nô nghe nói trong bữa tiệc còn có một ít đồ vật quý hiếm được đưa ra để trợ hứng. Ngoại trừ đồ cổ, dược liệu quý hiếm và trân tàng bí bảo thì còn có các loại bí tịch võ công, thậm chí còn có các tài liệu về yêu ma!”

Ánh mắt Phương Tịch sáng lên hỏi: "Ồ? Khi nào? Ở đâu?

A Phúc trả lời: "Năm ngày sau tại Vạn Bảo Các! Nếu như công tử cần thì lão nô có thể lấy về thiệp mời."

"Không tồi không tồi! Lão Phúc, lần này ta sẽ ban thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh!" Phương Tịch cười ha hả nói.

Vào đêm tối, trong Phương phủ là một mảnh yên tĩnh.

Phương Tịch ngồi ngay ngắn trước bàn nhìn xem mấy chỗ mình bố trí trong phòng mà thần sắc hơi có chút âm tình bất định.

Hắn tuy rằng thích hưởng thụ nhưng vẫn bảo lưu sự cẩn thận của một tán tu, mấu chốt nhất là phòng ngủ của hắn chỉ có một mình hắn mới có thể tiến vào, dù hắn chơi đùa cùng bọn nha hoàn thì cũng sẽ tại phòng khác.

Lúc này Phương Tịch bất chợt thở dài, nói: “Mấy chỗ ta dung sợi tóc để đánh dấu đều có dấu vết lay động, dường như có người lén lút tiến vào phòng ngủ của ta."

Trên thực tế Phương Tịch cũng rõ ràng đám hạ nhân trong phủ mình đều là dùng tiền mà mua được, cho nên sẽ không phải là loại đã trải qua sinh hoạt cùng với hắn, do đó độ trung thành cũng có đôi chút khiếm khuyết.

Bình thường nếu như bọn họ chỉ động tới một chút tiền lẻ thì hắn có thể dễ dàng nhắm một mắt mở một mắt mà cho qua, nhưng việc này đã phá vỡ điểm mấu chốt của hắn!