Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên ngoài Hắc Thạch thành, tại phụ cận một thương quán nho nhỏ, trong hư không đột nhiên truyền đến tiếng sấm sét dữ dội.
Đùng!!!
Một con cự lang màu đen cao lớn ầm ầm ngã xuống đất.
Lệnh Hồ Dương nhẹ nhàng đáp xuống đất, hai bàn tay thô rắn của hắn trong nháy mắt khôi phục lại bộ dáng trắng noãn như ngọc.
Thuần Vu ôn nhu lên tiếng chúc mừng: "Ngũ Lôi Chưởng của sư thúc càng ngày càng tinh thâm, càng ngày càng lợi hại nha. Ngài vậy mà một kích liền giết chết được con yêu lang này.”

Kiều Ngũ tươi cười nói: “Đạo hạnh của Lệnh Hồ sư thúc chỉ sợ ngày sau sẽ chắc chắn là một vị trưởng lão của Nguyên Hợp Sơn chúng ta, ngay cả vị trí chưởng môn cũng rất có hi vọng."
Lệnh Hồ Dương khoát tay nói, thần sắc hắn đạm bạc tựa như xem đây là một chuyện bình thường không đáng để tán thưởng: "Chỉ là một con tiểu yêu nhỏ bé mà thôi, không tính là cái gì hết. Các ngươi dọn dẹp nơi này một phen đi, ta về trước đây. Gần đây ngoài thành dị yêu thường xuyên xuất hiện, có lẽ tiềm tàng một chút bí hiểm, trước hết ta sẽ viết thư xin chỉ thị của tông chủ cái đã."
Thuần Vu cùng Kiều Ngũ nhẹ nhàng liếc nhau một cái, sau lưng bọn họ hơi chút phát lạnh.
Những dị yêu này lâu nay vốn ở trong thâm sơn cùng cốc, nhưng hiện tại bỗng nhiên chạy ra khỏi lãnh địa, chẳng lẽ bên trong lãnh địa của chúng đã xuất hiện dị yêu mạnh hơn, thậm chí là... ma!
Nhưng nhìn các Võ Quán Chủ phụ cận đều đang nhận lệnh hiệp trợ thì hai người chỉ liếc nhau mà vẫn chưa mở miệng vì sợ sẽ kinh động bọn hắn.
Đợi sau khi Lệnh Hồ Dương rời đi, tên Kiều Ngũ càn rỡ kia nhìn thi thể của con yêu lang tanh hôi mà chán ghét phất tay nói: “Các ngươi xử lý thỏa đáng con yêu lang này rồi đưa đến Nguyên Hợp Sơn cho ta."
"Vâng!"
"Tuân lệnh!"
Mấy tên Võ Quán Chủ liếc nhau, mặc dù có chút khuất nhục nhưng vẫn phải đáp ứng.
Lần này đi thanh lý dị yêu đám quan phủ đã tuyên bố mệnh lệnh, Lệnh Hồ Dương của Nguyên Hợp Sơn được phép toàn quyền sai sử trong công cuộc vây bắt yêu thú. Còn đám Võ Quán Chủ bọn hắn bình thường ở trong thành uy phong bát ngát, nhưng lúc này võ công cùng thế lực lại không bằng người, cho nên cũng chỉ có thể làm trợ thủ và bị thét tới quát lui sai làm việc vặt.
Cũng may công việc cũng chỉ là xử lý một con yêu thú, tuy rằng hơi bẩn và mệt một chút nhưng không có gì nguy hiểm. Mà trong quá trình xử lý yêu thú cũng  có thể tranh thủ lụm nhặt vài thứ tốt.

"Phong huynh, chúng ta động thủ đi!" Nhìn xem nhân mã của Nguyên Hợp Sơn đã dần dần đi xa, một tên Võ Quán Chủ mặc hắc bào mở miệng nói.
"Ừm, con súc sinh này cũng khá nặng đấy, ta thấy ít nhất có thể phân ra mấy ngàn cân thịt ngon.” Phong quán chủ mang vẻ mặt tươi cười nói ra, trong lòng hắn đang âm thầm tính toán có thể cắt xén bao nhiêu cân thịt yêu thú để bán ra ngoài.