Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phương Tịch cũng không biết chuyện xảy vừa rồi ở bên ngoài Hắc Thạch thành. Hắn bây giờ đã về tới Tu Tiên Giới Nam Hoang.
Vô luận là tu luyện võ công hay là Trường Xuân Quyết, hoàn cảnh của Tu Tiên Giới Nam Hoang khi tu luyện luôn có phần tốt hơn nhiều lắm.
Đi vào sân trong nhà mình, Phương Tịch liền nhìn thấy Trần Bình dường như cũng vừa mới từ bên ngoài trở về.
Phương Tịch thầm nói: "Ừm, bước chân của hắn như một tên hư thận vậy. Haizz... Thân ảnh kia không hiểu sao làm cho ta lại liên tưởng đến lão Mạch."
"Trần đạo hữu." Hắn là người đầu tiên chào hỏi.
"Phương đạo hữu." Trần Bình đáp lễ, trên mặt hiện ra vẻ thỏa mãn và lại mang theo chút cảm kích nói: “Vị Hồng Phong tiên tử kia quả nhiên rất hiểu lòng người. Còn phải đa tạ đạo hữu lần trước đã chỉ điểm cho ta."
"Không có gì, không có gì." Phương Tịch khách khí nói vài câu, song phương lại cùng nhau thảo luận một phen về tâm đắc nhân sinh, cả hai nhất thời cảm giác được quan hệ đôi bên lại kéo gần hơn rất nhiều.
"Ta đã sớm muốn kết giao với nhiều người hơn, thế nhưng bản thân ta có tính tình hơi chút khác thường, mà da mặt lại mỏng nên..." Cuối cùng Phương Tịch cũng nói ra phiền não của mình.
Nghe lời ấy mà Trần Bình lập tức cười to nói: “Ta ở bên trong phường thị có quen mấy vị đạo hữu, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu cho ngươi vài người, và chúng ta đi chơi cùng nhau."
Nhìn bóng lưng Trần Bình rời đi mà Phương Tịch gật đầu rồi lại lắc đầu nói: “Trên thực tế nếu như Trần Bình có thể đem si mê đối với Lục Chi tiên tử chuyển dời đến trên người Hồng Phong tiên tử thì ngược lại là một chuyện tốt! Đại khái là như vậy đi! Dù sao cũng coi như là một người tình và một người nguyện, không ai bắt buộc lẫn ai! Chỉ là có chút ít hao tốn Linh Thạch mà thôi!"
…
Xuân đi hạ đến, khi tiếng sét đầu tiên của cơn mưa mùa hạ hiện ra, Phương Tịch mặc một thân áo vải đi tới rừng trúc xanh biếc.
"Xuân phong hóa vũ, vạn vật sinh sôi! Biến!”
Trong rừng trúc, Phương Tịch mang vẻ mặt nghiêm túc và tay bấm pháp quyết.
Nương theo pháp lực trong cơ thể hắn nhanh chóng tiêu tán, một đạo ấn quyết cũng hiện lên trong lòng bàn tay hắn rồi dần dần hiện lên rõ ràng và cuối cùng bay lên giữa không trung.
Một đoàn lại một đoàn hơi nước xuất hiện, bao phủ một phần ba mẫu đất trước mặt hắn rồi nhanh chóng hóa thành từng trận mưa phùn rơi xuống đất. Từng hạt lại từng hạt mưa rơi xuống tựa như sương mù sớm mai.