Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ha ha ha, không phải các ngươi muốn ta sập bẫy sao? Vậy ta sẽ cho các ngươi biết các kiểu bẫy đối với những kiểu người khác nhau là hoàn toàn không giống nhau!”

 

...

 

Vào ban đêm, tại Võ quán Hồng Xà.

 

"Gần đây không biết xảy ra chuyện gì mà quán chủ thường xuyên thức trắng đêm đàm luận cùng với mấy vị trưởng lão." Một tên đệ tử phụ trách tuần tra đêm ngáp dài một cái, hắn nhìn qua căn phòng vẫn sáng đèn mà lẩm bẩm trong miệng.

 

Cấp trên đều đang làm việc thì hắn muốn trốn đi ngủ cũng không có cách nào.

 

Ngay lúc ánh mắt hắn đang mơ màng thì đột nhiên có một thứ gì đó loé lên.

 

"Cái gì vậy?"

 

Hắn vội vàng cầm đèn lồng lên và dụi dụi mắt, sau đó phát hiện xung quanh đều tĩnh mịch, thỉnh thoảng chỉ có tiếng côn trùng kêu lên.

 

"Chẳng lẽ là dơi sao?" Tên đệ tử nói thầm một tiếng và tiếp tục đi tuần đêm.

 

Trong thư phòng, Lục Xà nhìn quyển địa đồ mà vẻ mặt không mấy dễ chịu nói: "Lần này ra ngoài săn yêu quái thì ngay từ đầu đã nghe nói đều thuận lợi, nhưng đột nhiên đám người của lão Phong đều bại trận, mà còn sống không thấy người, chết không thấy xác. Lần này phiền phức rồi..."

 

Trước mặt Lục Xà có mấy tên đại trưởng lão, tất cả mọi người đều ở trình độ khí huyết tam biến, Xà Lôi cũng ở trong số đó.

 

"Quán chủ, Nguyên Hợp sơn cũng không phát hiện gì đâu nhỉ?" Xà Lôi mở miệng hỏi.

 

"Hừ, Lệnh Hồ Dương của Nguyên Hợp Sơn đúng là một tên đầu gỗ!" Lục Xà tức giận mắng một câu.

 

Nhưng sau khi mắng xong hắn lại rơi vào trầm tư.

 

Vị Nguyên Hợp Sơn này trấn thủ ở thành Hắc Thạch tuy không thân thiết với người khác nhưng cũng không phải là kẻ ngốc. Biểu hiện của hắn lúc đó quả thật có chút kỳ quái.

 

Chẳng lẽ Lệnh Hồ Dương đã phát hiện ra manh mối gì đó?

 

"Nếu đúng như vậy thì e là Hắc Thạch Thành này đã không để ở được nữa." Lục Xà cầm ngọn nến soi tới lui để quan sát địa đồ tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Vụt vụt vụt!

 

Đúng lúc này, trong không trung có vài động tĩnh vang lên.

 

"Địch nhân…"

 

Một tên trưởng lão của Võ quán Hồng Xà còn chưa nói hết thì đã bị một nhát kiếm vô hình cắt đứt cổ họng, khiến cho hắn chỉ có thể ôm cổ ngã vào vũng máu mà không phát được ra âm thanh nào.

 

"Đây là võ công gì?" Lục Xà vừa sợ vừa giận hô lên.

 

Loại công phu kiếm khí vô hình này đã gần như trở thành truyền thuyết. Có lẽ chỉ có tông sư nhất lưu trong truyền thuyết mới có thể làm được.

 

Nhưng nếu đúng thật là tông sư thì cần gì phải đánh lén? Tuỳ tiện phân phó một câu thôi là toàn bộ Võ quán Hồng Xà liền bị san thành bình địa rồi!