Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ha ha ha, vị này chính là con gái của ngươi sao? Càng ngày càng xinh đẹp nha." Một gã đại hán mặt đỏ ánh mắt liền sáng lên khi trông thấy Mộ Phiêu Miểu, sau đó phân phó với người thanh niên mặc hồng y bên cạnh: "Còn không mau hành lễ!"

 

"Tại hạ Hách Lam, bái kiến Mộ cô nương!" Thanh niên này có lẽ là con cháu của Hách quán chủ, hắn ôn hoà vui vẻ tiến lên nói.

 

"Thiên phú của cháu trai ta thì không phải nói, hiện giờ mới chỉ mười chín tuổi mà đã là cảnh giới khí huyết tam biến." Hách quán chủ cười ha hả nói.

 

"Ha ha ha, nữ nhi của ta không tranh không giành gì nên hai mươi tuổi mới đột phá vào cảnh giới khí huyết tam biến." Mộ Thương Long uống một ngụm trà nói, sau đó chỉ sang Phương Tịch nói tiếp: "Ngược lại là tên đệ tử này của ta rất không tồi, hắn năm nay mới mười bảy tuổi mà đã ở trình độ khí huyết tam biến."

 

"Cái gì?!!" Sắc mặt Hách Lam lập tức trở nên đặc sắc, giống như bị người khác chém một đao.

 

"Ha ha ha, ta còn có chuyện quan trọng phải thương lượng cùng Mộ lão ca." Vị Hách quán chủ kia chỉ hơi kinh ngạc rồi lại khôi phục trạng thái bình thường, nói.

 

"Ừm, Phiêu Miểu, Phương Tịch, các ngươi đưa Hách Lam ra ngoài đi dạo đi. Người trẻ tuổi phải thân thiết nhau hơn một chút." Vẻ mặt Mộ Thương Long cũng nghiêm túc hơn, nói.

 

Phương Tịch và Mộ Phiêu Miểu hành lễ xong rồi đi ra khỏi đại sảnh.

 

Trước khi ra cửa, tai Phương Tịch hơi giật giật, nghe được giọng nói tràn đầy lo lắng của Hách quán chủ vọng đến: "Mộ lão ca, chuyện vây bắt yêu quái trước đó chỉ sợ có điều bất thường…"

Chuyện vây bắt yêu quái trước đó rốt cuộc là chuyện gì?

 

Phương Tịch đang suy nghĩ thì Hách Lam bên cạnh thấy Mộ Phiêu Miểu thi thoảng lại nhìn về phía sư đệ nàng mà lập tức nổi lên khí phách trẻ tuổi nói: "Vị sư đệ này vậy mà mười bảy tuổi đã đột phá khí huyết tam biến, Hách Lam rất bái phục. Không bằng chúng ta tỷ thí một phen thì thế nào?"

 

"Chuyện này không cần thiết đâu." Phương Tịch liền cự tuyệt.

 

Hắn bây giờ đã ở cảnh giới Võ quán chủ, võ giả khí huyết tam biến bình thường chỉ cần một chân là giải quyết xong.

 

"Sao vậy? Trước mặt Mộ cô nương mà chẳng lẽ Phương sư đệ sợ thua sao?" Hách Lam cười nói.

 

Hắn cho rằng tuổi trẻ rất dễ hơn thua khi bị kích động.

Phương Tịch chỉ âm thầm liếc mắt vì lười so đo với trẻ con nên nói: "Ừm, vậy ta sẽ nhận thua, thực lực của Hách huynh hơn người cho nên tại hạ rất mặc cảm!"

 

"Ơ?" Hách Lam trừng to con mắt, tựa như nhìn nhận lại Phương Tịch.

 

Sau một hồi lâu hắn mới phun ra một câu: "Ta chưa bao giờ gặp người như Phương huynh..."

 

 

"Mộ lão ca, chuyện hôm nay xin chớ để trong lòng." Tại cổng chính của võ quán Bạch Vân.

 

Hách quán chủ dắt theo cháu trai cáo biệt với Mộ Thương Long.

 

Mộ Phiêu Miểu và Phương Tịch cũng đứng trong đám người đưa tiễn.