Tam Tội Vấn Thiên

Chương 16. Tân Hôn Diễm Lệ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Tinh sửng sốt, một lần nữa gục đầu xuống, thủy chung vẫn lặng im không một lời đáp.

Vào khoảnh khắc này, gã hoàn toàn mất phương hướng, chẳng biết phải đối diện với Yến Ca thế nào.

Yến Ca khẽ khàng lên tiếng: "Nếu huynh còn tiếp tục im lặng, đợi hắn quay về, một khi muội bị hắn chạm vào, lúc đó dù huynh có nói gì thì muội cũng chẳng còn nghe nữa đâu, huynh thực sự quyết không nói sao?"

Kỷ Tinh lúc này mới gom hết dũng khí, ngước lên nhìn Yến Ca, ngập ngừng hồi lâu mới gật đầu.

"Phải, ta yêu muội."

Yến Ca "phì" cười một tiếng, ánh mắt chan chứa tình ý nhìn Kỷ Tinh, giọng nói càng thêm phần nhu hòa: “Muội cũng yêu huynh, chúng ta thành thân đi."

"Hả?" Kỷ Tinh hoàn toàn ngây người, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin: "Ngay lúc này sao?"

"Nếu không thì sao? Chẳng lẽ huynh định đợi muội bị hắn làm nhục rồi mới chịu ở bên muội?" Yến Ca mỉm cười hỏi, nói xong lại dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào Kỷ Tinh: "Muội đã tắm gội sạch sẽ rồi, thân thể sạch sẽ, tâm hồn cũng sạch sẽ, muội muốn dâng hiến bản thân tinh khôi nhất cho huynh, huynh có dám nhận không?"

Kỷ Tinh kinh ngạc tột độ, bước tới ngoài cửa sổ phòng Trần Trạch gõ hai cái. Gã vốn tính tình thẳng thắn, bộc trực, lúc này giọng nói lại lắp bắp run rẩy: "Trần Trạch... Ta... Ta hết cách rồi... Ngươi... Ngươi nói xem... Phải... Phải làm sao đây?"

Trần Trạch mở cửa bước ra trước mặt Kỷ Tinh, liếc nhìn Yến Ca một cái, trong mắt thoáng vẻ khâm phục, rồi cười tủm tỉm nhìn Kỷ Tinh.

"Yến Ca chẳng phải đã bảo cho ngươi biết phải làm thế nào rồi sao, ngươi từ lúc nào lại do dự như vậy chứ?"

Kỷ Tinh hít sâu một hơi, nắm chặt lấy tay Yến Ca: "Được, chúng ta thành thân!"

"Vừa rồi muội đã xem qua trong các lâu, bày trí rất ổn, cứ lấy nơi đó làm tân phòng của chúng ta đi. Muội tìm được ít thức ăn cùng rượu, chúng ta hoàn toàn có thể tổ chức một bữa tiệc rượu mừng." Yến Ca nở nụ cười duyên dáng, dắt tay Kỷ Tinh tiến vào các lâu.

Trần Trạch đi tới trước cửa phòng của hai thiếu niên ở bên phải, nhẹ nhàng gõ cửa: "Hai vị, huynh đệ của ta đại hôn, ta mời hai vị tới dự tiệc."

Sau một lúc trầm mặc, thiếu niên với diện mạo chất phác sống ở phòng bên phải Trần Trạch mở cửa bước ra ngoài.

Trần Trạch nhìn đối phương, cẩn thận hồi tưởng trong đầu, nhưng chỉ có ấn tượng mơ hồ, hoàn toàn không biết tên của người nọ.

Tuy nói sau khi Dương Hồng chết, tất cả mọi người đều do hắn quản lý, nhưng đông đúc như vậy, hắn chẳng thể nào nhớ hết được.

"Ngươi tên gì?" Trần Trạch hỏi.

"Lý Hằng." Thiếu niên thấp giọng đáp.

"Mời." Trần Trạch nghiêng người, giơ tay chỉ về phía các lâu.

Lý Hằng do dự giây lát, rốt cuộc vẫn lấy hết can đảm bước vào các lâu.

Đám Linh Nô bọn họ, những kẻ sống sót đều là những người từng kinh qua cuộc chiến đẫm máu đêm đó. Y tận mắt chứng kiến thủ đoạn tàn độc của Trần Trạch, tuy sợ hãi hình phạt của Diệp Uyên, nhưng y cũng không dám đắc tội với Trần Trạch.

Trần Trạch bước tới căn phòng nằm ở phía ngoài cùng bên phải, đứng ở cửa viện, bình thản nói: "Không cần ta phải nói, ngươi cũng biết ta là ai rồi. Ta từng từ bỏ một nhóm người, ta biết họ rất hận ta, thế nên ta đã ghi nhớ dung mạo từng người bọn họ. Trước khi bước vào đình viện này, ta đã quan sát kỹ dung mạo của ngươi, trong số những kẻ hận ta không có ngươi. Đêm đó, ngươi có mặt ở đó không?"

"Có." Bên trong phòng truyền đến một giọng nói trầm ổn: "Đêm đó ta từng cầm giáo chiến đấu vì ngươi."

"Ngươi tên gì?"

"Triệu An."

"Ta mời ngươi tới dự tiệc."

Bên trong phòng lại rơi vào tĩnh lặng, một hồi lâu sau mới truyền ra tiếng cười khổ: "Trần Trạch đại ca, cầu xin ngươi đừng ép ta nữa, ta không muốn tự rước họa vào thân đâu."

"Ta nói, ta... mời... ngươi... dự... tiệc!" Trần Trạch nhấn mạnh từng chữ, sau đó giọng điệu trở nên âm trầm hẳn: "Nếu đêm đó ngươi đã ở đó, thì nên biết rõ thủ đoạn của ta thế nào. Nếu ngươi không tới, chuyện sẽ không chỉ đơn giản là rước họa vào thân đâu. Hôm nay Kỷ Tinh thành thân, quả thực giết người sẽ không may mắn. Thế nhưng ta cam đoan, ngày mai ngươi nhất định phải chết."

"Két" một tiếng, cánh cửa gỗ mở ra, Triệu An với dáng người vạm vỡ bước đến trước mặt Trần Trạch, khom người xuống.

"Trần Trạch đại ca, ta nghe theo lệnh của ngươi."

Dưới sự uy hiếp đáng sợ của Trần Trạch, y cuối cùng vẫn phải chọn lựa khuất phục.

"Mời." Trần Trạch một lần nữa nghiêng người nhường đường, giơ tay ra hiệu.

Triệu An nghiến chặt răng, bấm bụng bước thẳng vào các lâu.

Trần Trạch lững thững bám theo sau Triệu An đi lên tầng hai. Gian phòng vốn dùng để tiếp khách, sau khi được Kỷ Tinh và Yến Ca dọn dẹp bày biện đơn giản, vậy mà lại có thêm vài phần không khí hân hoan hỷ khí.

Kỷ Tinh nhấc mấy vò rượu mà Yến Ca cất công tìm kiếm, đặt trước mặt Trần Trạch rồi cười nói: "Ta chưa từng nghĩ tới ngày hôn lễ của mình lại diễn ra thế này. Có chút đơn sơ, mong ngươi chớ chê cười, sau này có cơ hội ta nhất định sẽ bù đắp lại cho nàng ấy."

"Được thôi." Trần Trạch nở nụ cười ôn hòa, đoạn nhấc hai vò rượu đưa cho Lý Hằng và Triệu An.

Hai người kia run rẩy đón lấy vò rượu, một lần nữa rơi vào trạng thái im lặng đầy bất an.

"Sơ sài cái gì chứ? Nếu Diệp Uyên có truy hỏi, các ngươi cứ đổ hết mọi chuyện lên đầu ta là được." Kỷ Tinh ha ha cười lớn, vỗ mạnh vào vai hai người, xong nhấc một vò rượu đập vỡ lớp niêm phong bằng bùn: "Nào, cạn chén!"

"Cạn!" Trần Trạch nâng cao vò rượu trong tay, gương mặt rạng rỡ niềm vui sướng từ tận đáy lòng.

Lý Hằng và Triệu An biết không thể chối từ, nghĩ đến những đắng cay đã trải qua tại Ma Cực Tông, liền ôm lấy vò rượu uống một cách thỏa thích.

Yến Ca ngồi nơi chủ vị, mỉm cười nhìn mấy người đang đối ẩm. Đợi khi họ uống cạn vò rượu, nàng liền đứng dậy khom người hành lễ, toát lên phong thái đoan trang của một người nương tử.

"Xin lỗi hai vị, điều kiện nơi này đơn sơ, thiếp thân chỉ có thể chiêu đãi các vị đến mức này thôi. Chẳng biết khi nào Diệp Uyên sẽ trở về, vì vậy chúng ta cần tranh thủ thời gian động phòng. Ba vị, xin hãy tránh mặt cho."

Lý Hằng và Triệu An lập tức đứng dậy rời đi. Nếu không phải do Trần Trạch ép buộc, họ tuyệt đối chẳng dám làm ra hành động điên rồ đến thế, việc Yến Ca yêu cầu họ rời đi chính là điều họ mong mỏi nhất lúc này.

Trần Trạch vẫn điềm nhiên ngồi lại chỗ cũ, cười hì hì nhìn Kỷ Tinh và Yến Ca.

Yến Ca hiểu Trần Trạch và Kỷ Tinh còn chuyện cần bàn bạc, nàng trao cho Kỷ Tinh một ánh nhìn thâm tình rồi lặng lẽ đi về phía gian phòng để chờ đợi.

Kỷ Tinh lại nhấc một vò rượu khác lên, đập vỡ nắp niêm phong rồi đưa cho Trần Trạch.

Trần Trạch đón lấy nhưng không vội uống, hắn tháo đồng tiền xu trên cổ tay xuống, cẩn thận cất sợi chỉ đỏ vào lồng ngực rồi mỉm cười đưa đồng tiền xu cho Kỷ Tinh.

"Tân hôn đại hỷ, sao có thể thiếu lễ mừng. Trần Trạch ta đây xin có một đồng tiền làm quà cưới."

"Huynh đệ chúng ta không cần khách sáo như vậy." Kỷ Tinh xua tay, đẩy đồng tiền xu ngược trở lại phía Trần Trạch, cười vô cùng sảng khoái: "Tuy chưa từng nghe ngươi nhắc tới, nhưng ta thấy ngươi thường xuyên vuốt ve nó, hẳn đây là vật vô cùng quan trọng. Ngươi có lòng tặng nó cho ta, hảo huynh đệ à, có tâm ý này là đủ rồi."

Trần Trạch thấy Kỷ Tinh nhất quyết không nhận, bấy giờ mới nhét đồng tiền vào ngực, nâng vò rượu lên.

"Vậy thì uống rượu, cạn nào!"

"Ha ha ha, sảng khoái lắm, nhìn ta đây!" Kỷ Tinh cười lớn, dốc cạn vò rượu chỉ trong một hơi, bao nhiêu uất ức tích tụ bấy lâu nay dường như được gột rửa sạch sẽ.

Sau khi uống cạn, Kỷ Tinh bỗng trở nên nghiêm túc: "Ngươi nói xem, có phải ta đã quá bốc đồng rồi không? Diệp Uyên trở về chắc chắn sẽ không buông tha cho chúng ta, hơn nữa làm như vậy còn liên lụy đến cả ngươi nữa."

"Quả thực là rất bốc đồng." Trần Trạch cười gật đầu, nhưng ngay sau đó lại chuyển giọng: "Thế nhưng trước mặt người mình thương thì chẳng cần đến lý trí làm gì. Chẳng lẽ ngươi có thể trơ mắt nhìn Yến Ca bị Diệp Uyên làm nhục, mà ta lại có thể đứng nhìn ngươi liều mạng với hắn mà làm ngơ sao? Từ bao giờ ngươi lại trở nên lo được lo mất như thế? Cứ yên tâm đi động phòng đi, mọi việc còn lại cứ giao cho ta."

"Chẳng phải vì sắp động phòng nên ta mới có chút khẩn trương sao." Kỷ Tinh gãi đầu, hỏi tiếp: "Nghe giọng điệu của ngươi, chắc hẳn đã có kế hoạch rồi phải không?"

Trần Trạch mỉm cười đáp: "Kế hoạch thì có, nhưng trong lúc vội vã e là chưa được chu toàn, song hiện tại chỉ đành làm vậy thôi. Về sau không biết còn cơ hội ngồi đàm đạo như thế này nữa không, nên giờ ta sẽ đem toàn bộ kế hoạch nói cho ngươi rõ. Nếu sau này có thể liên lạc, ta sẽ sửa đổi lại sau."

"Được, ngươi nói đi, ta nghe đây." Kỷ Tinh nghiêm túc gật đầu. Sau khi nghe xong kế hoạch của Trần Trạch, trong mắt gã lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ.

"Được rồi, hiện tại không phải lúc ngồi suy nghĩ chuyện này." Trần Trạch nở nụ cười ôn hòa, vỗ vỗ vai Kỷ Tinh: "Mau đi động phòng đi thôi."

Kỷ Tinh bấy giờ mới nén sự kinh ngạc trong lòng xuống, xoay người rời đi.

Trần Trạch đi tới trước mấy vò rượu, lắc nhẹ từng cái rồi chắt hết rượu thừa vào chung một vò, xách lấy nó đi ra bậc thềm bên ngoài các lâu rồi ngồi xuống.

Bên trong gian phòng, Lý Hằng và Triệu An đứng bên cửa sổ, không thể tin nổi khi nhìn thấy Trần Trạch.

Họ vạn vạn lần không ngờ lá gan của Trần Trạch lại lớn đến thế, chẳng lẽ hắn không sợ Diệp Uyên đột ngột trở về sao?

Trần Trạch dùng tay trái chống cằm, tay phải gõ nhẹ lên vò rượu, lặng lẽ chờ đợi sự trở lại của Diệp Uyên.

Một canh giờ trôi qua, Diệp Uyên trở về. Vừa nhìn thấy Trần Trạch đang ngồi trên bậc thềm, gã không khỏi ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại, gương mặt lạnh lùng tựa sương giá.

"Cẩu nô tài, ngươi to gan lắm!"