Tam Tội Vấn Thiên

Chương 6. Đầu Danh Trạng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trần Trạch vốn định cứ thế chịu đựng để Dương Hồng đánh vài quyền trút giận, nhưng khi nghe đối phương lăng mạ mẫu thân mình, cơn phẫn nộ trong lòng hắn lập tức bùng phát dữ dội. Hắn nhanh chóng lồm cồm bò dậy từ mặt đất, dùng hết toàn lực đấm thẳng một quyền vào cằm Dương Hồng, rồi cả hai lao vào ôm ghì lấy nhau, điên cuồng vật lộn.

"Ngươi dám lăng mạ mẫu thân ta một lần nữa xem?"

Dương Hồng không ngờ Trần Trạch lại dám phản kháng nên thoáng chốc sững sờ. Thấy đối phương lại vung thêm một quyền tới, gã nghiêng người né tránh rồi tung một cước đạp văng Trần Trạch ra xa.

"Cẩu tạp chủng! Ta cứ chửi mẫu thân ngươi đấy, thì đã làm sao?"

"Đồ khốn kiếp, ta phải giết ngươi!" Trần Trạch tựa như phát điên, điên cuồng vung nắm đấm loạn xạ, mang theo dáng vẻ muốn liều mạng cùng Dương Hồng.

Đáng tiếc, từ nhỏ hắn chưa từng đánh nhau, vả lại sức lực Dương Hồng vốn vượt xa hắn, cộng thêm kinh nghiệm dày dạn trên những sàn đấu nhỏ, Trần Trạch nhanh chóng thất thế và bị gã đè chặt xuống đất, không cách nào động đậy nổi.

Dương Hồng cưỡi lên người Trần Trạch, vung nắm đấm dốc toàn lực nện xuống, từng quyền từng quyền một, dường như muốn trút sạch mọi phẫn nộ cùng nỗi uất ức dồn nén suốt đêm nay lên người hắn.

"Cho ngươi cái tội phòng bị ta này!"

"Cho ngươi cái tội lắm mưu nhiều kế này!"

"Lý Tam chết rồi, tất cả đều là tại ngươi!"

Trần Trạch giơ hai tay lên đỡ lấy những cú đấm, ngay sau đó nở một nụ cười lạnh lùng: "Gã chết, rốt cuộc là vì ai, trong lòng ngươi lẽ nào không rõ? Ngươi nói ra những lời này, không sợ gã biến thành lệ quỷ tìm ngươi đòi mạng sao?"

Dương Hồng tức thì sững sờ tại chỗ, nắm đấm đang giơ lên cũng khựng lại giữa chừng. Nghĩ đến dáng vẻ chết thảm của Lý Tam, gã sợ hãi đảo mắt nhìn quanh một lượt.

"Tiên nhân đã nói, kẻ nào tư đấu gây ra mạng người sẽ phải đền mạng! Tới đi! Đánh chết ta đi, ta cùng ngươi một mạng đổi một mạng!" Trần Trạch trừng mắt nhìn chằm chằm Dương Hồng, trong mắt ngập tràn vẻ hung tàn, lệ khí chưa từng xuất hiện trước đây. "Có gan thì ngươi đừng có chợp mắt! Chỉ cần ngươi dám nhắm mắt, ta nhất định sẽ giết chết ngươi!"

Dương Hồng quay đầu nhìn thoáng qua Hổ Tử đang nắm chặt tay, sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào ở cách đó không xa, lại nhìn vào ánh mắt hung tợn của Trần Trạch, lúc này mới hiểu ra những lời kia tuyệt đối không phải là đe dọa suông.

Nếu như Lý Tam còn sống, gã vốn không cần phải lo lắng, nhưng ngặt nỗi Lý Tam lại vì nghe theo lời gã mà mất mạng. Mối quan hệ giữa Hổ Tử và Trần Trạch đương nhiên không cần bàn cãi, bất kể Trần Trạch nói cái gì, Hổ Tử đều sẽ răm rắp làm theo. Bọn họ cùng sống chung dưới một mái nhà, nếu Trần Trạch thật sự nảy sinh ý định lấy mạng, gã ngay cả một giấc ngủ an ổn cũng đừng hòng có được.

Nghĩ đến đây, Dương Hồng liền đổi sang vẻ mặt tươi cười xởi lởi, giọng nói mang theo vài phần nịnh nọt: "Hảo huynh đệ, đừng nóng giận thế chứ! Ta bồi tội với đệ, là ta sai rồi, ta xin thu hồi lại những lời vừa rồi."

"Đồ khốn kiếp!" Trần Trạch hung tợn mắng một câu, xoay người đè nghiến Dương Hồng xuống, vung nắm đấm điên cuồng nện thẳng vào mặt gã: "Mẫu thân của ta mà cũng tới lượt ngươi sỉ nhục sao? Ngươi có giỏi thì mắng thêm một câu nữa xem!"

Dương Hồng nhớ tới lời đe dọa vừa rồi của Trần Trạch nên không dám đánh trả, chỉ đành giơ hai tay lên đỡ. Vị thế của hai người hoàn toàn đảo ngược, trước đó gã ra tay với Trần Trạch tàn bạo bao nhiêu thì lúc này Trần Trạch nện gã đau đớn bấy nhiêu.

"Ui da! Huynh đệ, đệ nhẹ tay một chút, chớ có nóng giận như thế!"

"Bớt giận! Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà!"

"Ui da, đau! Đau quá!"

Dương Hồng liên tục cầu xin tha thứ nhưng Trần Trạch căn bản không thèm đoái hoài, từng cú đấm giáng mạnh xuống mặt gã, cho đến khi đánh cho đối phương mặt mũi bầm dập, sưng vù như đầu heo mới chịu dừng tay. Hắn túm lấy cổ áo Dương Hồng, gằn giọng đầy sát khí: "Ngươi dám sỉ nhục mẫu thân ta thêm một câu, ta lập tức lấy mạng ngươi, có tin hay không?"

"Tin! Ta tin chứ! Đệ mau đứng lên đi, có gì thì từ từ nói." Dương Hồng thấp giọng khúm núm, tỏ rõ thái độ chịu thua. Thấy Trần Trạch đã rời khỏi người mình, gã chật vật bò dậy, cố kéo căng khóe miệng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc trên khuôn mặt sưng húp: "Huynh đệ, giờ đã nguôi giận chưa? Là ca ca sai rồi, ca ca bồi tội với đệ. Ngươi đại nhân đại lượng, đừng để bụng chuyện cũ nhé."

Trần Trạch hừ lạnh một tiếng, không thèm đáp lời.

"Ta biết ngay huynh đệ là người rộng lượng mà, vậy chuyện này coi như bỏ qua nhé." Dương Hồng lại nặn ra một nụ cười gượng gạo, ôm lấy chăn nệm trên giường rồi quay người bước đi: "Vậy đêm nay ta ra ngoài nghỉ tạm, không ở chỗ này làm chướng mắt đệ nữa."

Trần Trạch đăm đăm nhìn theo bóng lưng Dương Hồng rời đi, lồng ngực phập phồng dữ dội, cơn giận vẫn chưa thể tiêu tan hoàn toàn.

"Trần Trạch, hôm nay trông ngươi hung dữ thật đấy, trước đây ngươi đâu có như thế này." Hổ Tử khẽ khàng nói.

Trần Trạch hơi khựng lại, rồi lập tức tự giễu cười một tiếng. Đúng vậy, trước đây hắn đâu có như thế này. Nếu là bản thân của ngày xưa, làm sao dám cùng Dương Hồng liều mạng rồi buông lời tàn nhẫn như thế chứ?

Có lẽ thời gian qua đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt, biết rõ mạng sống mong manh của mình có thể vụt tắt bất cứ lúc nào, nên hắn không còn vẻ rụt rè, cẩn trọng như trước nữa.

Ở chốn tối tăm chẳng thấy ánh mặt trời này, kẻ dù có nhu nhược đến đâu thì sớm muộn gì cũng bị cái nơi quỷ quái ấy dồn ép đến phát điên.

Kẻ yếu đuối, căn bản không có cơ hội sống sót tại nơi này.

Thế nhưng nguyên nhân sâu xa khiến hắn nổi trận lôi đình như vậy, quan trọng nhất vẫn là vì Dương Hồng dám buông lời lăng mạ nương thân hắn.

Hắn có thể nhẫn nhịn chịu đựng sự ức hiếp của kẻ khác, nhưng tuyệt đối không dung thứ cho bất cứ ai dám sỉ nhục mẫu thân mình!

Trần Trạch đóng sầm cửa lại, ôm chăn nệm trải ngay ngắn lên giường, kéo Hổ Tử cùng nằm xuống.

"Được ngủ trên giường rồi, thật tốt quá. Trần Trạch, những ngày qua ta thấy ngươi và gã thân thiết như vậy, còn tưởng ngươi thực sự tin tưởng gã rồi chứ, ngươi không tin gã là tốt rồi." Hổ Tử nở nụ cười khờ khạo nói.

Trần Trạch kinh ngạc hỏi: "Ngươi cũng thấy gã không đáng tin sao?"

“Đương nhiên rồi!" Hổ Tử gật đầu: "Nương ta từng dặn, kẻ đã từng bắt nạt mình một lần thì vĩnh viễn đừng nên tin tưởng. Trước đây gã ức hiếp ta không ít, ta mới chẳng thèm tin gã đâu."

Trần Trạch ôn tồn bảo: "Lời của bá mẫu quả thực rất chí lý, ta ghi nhớ rồi. Dương Hồng sẽ không trở lại nữa đâu, mau ngủ đi."

Hắn biết đêm nay Dương Hồng cúi đầu nhẫn nhịn như thế là vì lời đe dọa của hắn đã phát huy tác dụng.

Dương Hồng sợ hắn âm thầm hạ thủ, đương nhiên chỉ có thể rời đi, sau này cũng chẳng dám chung sống dưới một mái nhà với họ nữa.

Còn về việc gã sẽ dọn đi đâu, đó không phải là chuyện hắn cần bận tâm.

Trong mắt Hổ Tử tràn đầy nghi hoặc, tuy nghĩ không thông vì sao Dương Hồng không quay lại ngủ, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, vừa đặt lưng xuống giường đã chìm vào giấc ngủ, chẳng mấy chốc đã phát ra tiếng ngáy khò khò.

Trần Trạch nhìn Hổ Tử vừa nói ngủ là ngủ ngay được, không khỏi cười khổ lắc đầu, đưa tay vuốt ve đồng tiền xu trên cổ tay, tâm tình kích động mới dần dần bình phục trở lại.

Vừa rồi chỉ thiếu chút nữa thôi, hắn đã không kiềm chế được mà muốn gọi Hổ Tử giúp sức cùng giết chết Dương Hồng.

Nếu không phải Tần Sơn đã có lời cảnh cáo từ trước rằng kẻ sát nhân phải đền mạng, hắn chắc chắn đã tiễn Dương Hồng xuống hoàng tuyền.

Hơn nữa, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cũng chẳng muốn cùng Dương Hồng liều mạng, càng không muốn hai bàn tay của bản thân và Hổ Tử phải vấy máu tanh.

Vốn dĩ theo kế hoạch, hắn định sẽ nén giận rồi âm thầm mưu tính sau, thế nhưng khi nghe gã nhắc tới mẫu thân, hắn quả thực không cách nào nhẫn nhịn nổi.

Nhưng thế này cũng tốt, Dương Hồng dọn đi rồi, từ nay về sau hắn cùng Hổ Tử có thể an tâm kê cao gối mà ngủ một giấc thật ngon.

Mặc dù sóng gió tạm thời đã qua đi, nhưng khi hồi tưởng lại dáng vẻ chết thảm của Lý Tam trong đêm nay, lòng hắn vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi.

Nếu vào khoảnh khắc quyết định hắn không kịp thời kéo Hổ Tử lùi lại, e rằng giờ khắc này đầu của hai người cũng đã lìa khỏi cổ giống như Lý Tam rồi.

Ngay từ đầu hắn vốn không biết Dương Hồng đang mưu tính chuyện gì, khi gã rủ rê đào tẩu, hắn cũng chỉ thấy có điều kỳ lạ.

Với bản lĩnh của những vị tiên nhân này, phỏng chừng chẳng bao lâu sau họ sẽ bị bắt trở về. Hơn nữa, cho dù có thực sự chạy thoát khỏi Ma Cực Tông, nhưng họ vốn bị Lý Trường Thanh mang đi một khoảng cách rất xa, ngay cả phương hướng quay về nhà cũng không biết, trốn ra ngoài thì có tác dụng gì chứ?

Một vấn đề hiển nhiên như vậy, hắn không tin Dương Hồng lại không nghĩ tới.

Cho đến khi Lý Tam bỏ mạng, hắn mới chợt hiểu ra, ngay từ đầu Dương Hồng đã muốn dùng đầu của hắn và Hổ Tử làm "đầu danh trạng", từ đó đổi lấy sự tín nhiệm của Tần Sơn.

Đáng tiếc là Trần Trạch không mắc bẫy, Dương Hồng cùng đường mới đành phải đem Lý Tam ra bán đứng.

Lý Tam ngày thường dù có cậy thế khinh người đến đâu thì đối với Dương Hồng vẫn cực kỳ trung thành, vậy mà gã lại không mảy may do dự đem người ra thí mạng.

Kẻ này chính là một con rắn độc chực chờ nuốt chửng người khác, bất kể gã có tỏ ra thân thiện, hòa nhã đến mức nào, hắn cũng quyết không bao giờ tin tưởng.

Từ đầu đến cuối, hắn luôn đề phòng Dương Hồng, nhờ thế mới có thể rút lui an toàn vào thời khắc mấu chốt.

Thế nhưng Tần Sơn xuất hiện vào thời điểm quá mức trùng hợp. Lý Tam vừa mới bước qua lằn ranh đỏ liền bị trảm thủ tại chỗ, điều này khiến hắn không khỏi hoài nghi Tần Sơn vẫn luôn ẩn nấp canh giữ xung quanh, chỉ là mắt của bọn họlà phàm thai không cách nào phát giác được mà thôi.

Nếu quả thực là như vậy, cuộc đối thoại giữa hắn và Dương Hồng có lẽ Tần Sơn cũng đã nghe thấy hết cả. Lúc ấy hắn đột nhiên nhận thức được điểm này, cho nên mới không trực tiếp vạch trần Dương Hồng.

Nhưng Tần Sơn rõ ràng đã nắm rõ mọi chuyện, tại sao lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra?

Vả lại, khi Tần Sơn rời đi còn đặc biệt cảnh cáo họ không được phép tư đấu. Tần Sơn vốn chẳng hề bận tâm đến sự sống chết của đám Linh Nô bọn họ, tại sao hôm nay lại đột nhiên chú tâm đến vậy?

Hắn nghĩ mãi không thông, hiện tại bản thân đã kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, không còn chút hơi sức nào để suy nghĩ sâu xa thêm nữa.

Hắn chỉ biết rằng, kể từ đêm nay, hắn đã có thể ngủ một giấc thật yên ổn rồi.