Tần Lại

Chương 17. Tay nào đánh người? (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có nhìn kỹ ta dùng tay nào để đánh hắn không?"

Hắc Phu giơ hai tay lên. Nhà y đời đời làm nông, đây là đôi tay quanh năm lao động, lòng bàn tay có vết chai, cánh tay vạm vỡ rắn chắc, dường như chỉ cần đưa nhẹ ra trước là có thể bóp chết tên thương cổ Bào tai dơi mặt chuột kia...

Bào chột dạ lùi lại nửa bước, đôi mắt ti hí đảo qua đảo lại không quyết định được, cuối cùng đành dựa theo thường thức của mình, quả quyết nói: "Chắc chắn là tay phải! Đúng thế, là tay phải!"

Hắc Phu cười mà không nói, lại quay người lại hỏi đám người đình Hồ Dương: "Các người cũng khẳng định thấy ta vung đấm đánh người, vậy là dùng tay nào?"

Cầu đạo và đám đình tốt nhìn nhau, cuối cùng đều chọn phụ họa theo lời thương cổ Bào: "Là tay phải."

Cuối cùng, Hắc Phu đứng trước mặt đình trưởng Hồ Dương. Hai người cao xấp xỉ nhau, mắt đối mắt, nhìn nhau gườm gườm, đều đã coi đối phương là kẻ thù không đội trời chung, hôm nay không phải ngươi chết thì là ta vong!

Hắc Phu cười lạnh nắm chặt hai tay giơ trước mặt hắn: "Đình trưởng, ngươi bị đánh, chắc không quên được chứ? Ta đánh ngươi bằng tay nào?"

Đình trưởng Hồ Dương cảm thấy chuyện này có gì đó gian trá, nhưng đến nước này, nếu hắn đưa ra đáp án khác chắc chắn sẽ khiến ngục duyện sinh nghi, ngược lại càng tệ hơn. Hắn bèn mất kiên nhẫn chỉ vào tay phải của Hắc Phu: "Là tay phải đánh ta, đánh trúng vào bụng..."

Nói đoạn hắn còn vén áo lên, vùng bụng quả thực có một vết bầm tím nhạt ... đây là vết do hắn bắt một tên đình tốt dưới quyền dùng sức đánh vào.

Lời hắn vừa dứt, từ một góc trong công đường đột nhiên bùng lên một tràng cười ha hả!

"Ha ha ha, nực cười, thật là nực cười!"

Mọi người định thần nhìn lại, hóa ra là tên đạo tặc râu quai nón Phan đang đeo gông, hắn cười đến mức toàn thân run rẩy.

"Phạm nhân, tại sao ngươi lại cười?" Hỉ ngăn viên ngục lại định tiến tới trừng phạt Phan:

Phan ngẩng đầu nói: "Tiểu nhân cười tên đình trưởng và tên thương cổ này ngu xuẩn. Tiểu nhân nhớ rõ mồn một, Hắc Phu dùng tay trái để tuốt kiếm, sau đó cũng luôn dùng tay trái cầm binh khí, chính vì thế mới khiến tiểu nhân không lường được chiêu thức của y mà mắc mưu."

"Lúc đánh giáp lá cà với tiểu nhân, y cũng dùng tay trái có lực hơn hẳn. Mỗi khi dùng nắm đấm đánh tiểu nhân, y đều dùng tay trái trước, đánh vào người đau điếng. Đình trưởng và thương cổ không biết, lại vu cáo y dùng tay phải đả thương người, chẳng phải nực cười sao?"

Lời này vừa thốt ra, thương cổ Bào và đình trưởng Hồ Dương lập tức trợn mắt há mồm, còn trong đường vang lên tiếng bút mực của các văn lại đang cấp tốc ghi lại lời khai.

"Đúng thế, làm sao tiểu nhân có thể dùng tay phải được?" Hắc Phu cũng vén ống tay áo bên phải lên, đưa đến trước mặt lệnh lại Nộ. Chỉ thấy trên khuỷu tay phải của y có một vết thương dài, do nãy giờ cố gắng cử động mà có máu thấm ra: "Thượng lại minh xét, tay phải tiểu nhân bị thương trong lúc bắt tặc nhân, đến nay vẫn cử động khó khăn, làm sao đánh người được?"

"Đại phu, quả thực đúng như vậy." Nộ sau khi kiểm tra kỹ lưỡng liền quay lại bẩm báo:”Vết thương này khá nghiêm trọng, ảnh hưởng đến hành động.”

Hỉ lộ vẻ kinh ngạc, đầy hứng thú lắng nghe lời trình bày của Hắc Phu, trong khi đình trưởng và tên thương cổ mặt mũi đã xám như tro tàn.

Hắc Phu chậm rãi đi tới giữa đại đường. Vào giây phút này, y đã trở thành nhân vật chính không thể bàn cãi của phiên tòa này.

"Hơn nữa, giống như Phan đã chứng thực, cho dù không bị thương, tiểu nhân khi động thủ với người khác bao giờ cũng vung tay trái trước. Còn vì sao ư..." Hắc Phu nở nụ cười với họ, lộ ra hàm răng trắng bóng, rồi giơ cao tay trái quá đầu, giống như một vận động viên tuyên bố chiến thắng sau trận đấu: "Bởi vì, tiểu nhân là người thuận tay trái!"

Người thuận tay trái, phương Tây coi đó là điềm bất tường, Trung Quốc tuy cũng cho rằng tay phải mới là "chính thủ", nhưng đối với người thuận tay trái cũng không kỳ thị quá mức.

Hiện giờ, sự thật Hắc Phu là người thuận tay trái đã khiến cung từ của đám người đình trưởng Hồ Dương, thương cổ Bảo tự sụp đổ.

Chủ thẩm quan Hỉ dĩ nhiên không dễ dàng tin ngay, ông còn đặc biệt bảo Hắc Phu tiến lên, viết tên mình lên một tấm thẻ gỗ.

Nói ra có thể mọi người không tin, nước Tần vốn bị coi là thực hiện chính sách "ngu dân", nhưng lại là quốc gia có tỷ lệ biết chữ cao nhất trong Chiến Quốc Thất Hùng. Mặc dù Thương Ưởng đã đem những thứ như Kinh, Thi đốt sạch sành sanh, nhưng lại thiết lập "Học thất" để đào tạo những người hành nghề luật, tương đương với giáo dục đại học.

Ngoài ra, tiểu lại ở hương lý cũng bị yêu cầu phải biết chữ. Nếu đình trưởng, lý chính không biết chữ, biết số, thì làm sao thống kê hộ khẩu, sắp xếp dao dịch cho quốc gia? Trên nền tảng đó lại có "Lấy pháp luật làm giáo dục, lấy quan lại làm thầy".

Thương Ưởng từng nói: "Lại dân kẻ nào muốn biết pháp lệnh đều hỏi pháp quan. Ắt lại dân trong thiên hạ không ai là không biết pháp."

Điều này yêu cầu quan lại bắt buộc phải phổ biến pháp luật cho dân chúng. Vị Hỉ trước mắt này, khi còn trẻ chính là làm công việc đó, mỗi ngày tiếp đón những người đến khiếu nại hoặc hỏi luật. Sau khi bách tính hỏi xong, pháp quan còn phải viết nội dung được hỏi lên tấm gỗ, xẻ làm đôi, một nửa lưu trữ gọi là Pháp Luật Đáp Vấn, một nửa cho bách tính mang về làm bằng chứng. Cứ thế một truyền mười, mười truyền trăm, không chỉ luật pháp đi sâu vào lòng người mà những người thông minh một chút cũng có đường để nhận mặt chữ.

Hắc Phu nhận biết chữ Triện không nhiều, biết viết chỉ vài trăm chữ. Y tay trái cầm bút quỳ ngồi trên mặt đất, nắn nót từng nét một, vuông vức viết lên tấm gỗ bốn chữ Tần tiểu triện "Hắc Phu vô tội". Việc này không còn gì nghi ngờ nữa, nếu y thuận tay phải thì chữ này đã méo mó không ra hình thù gì rồi.

Thương cổ Bảo vừa rồi còn ăn không nói có, nay lập tức suy sụp, mặt xám như tro, ngồi bệt xuống đất như một đống bùn nhão, hắn biết mình xong đời rồi.

Sau đó, dưới sự chất vấn sắc bén của Hỉ, thương cổ Bảo liên tục dập đầu, thừa nhận sự thật đã thông đồng với đình trưởng Hồ Dương ngụy tạo chứng cứ.