Tần Lại

Chương 19. Giao gió gặt bão. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi đình trưởng Hồ Dương nhận tội, những người còn lại liền dễ giải quyết.

Cầu đạo Mãi là một trong những chủ mưu, phạm tội "vu cáo phản tọa" cộng với "lừa thưởng", bị "khôn" và đi "thú biên". Vẫn bị cạo trọc đầu, vì người này chỉ là một công sĩ nên không thể khấu trừ tội, bị phát phối ra biên thùy, có lẽ rất lâu sau mới có thể trở về quê cũ, còn thảm hơn cả tên đình trưởng.

Ba tên đình tốt, vì là tòng phạm, bị phạt "khôn vi thành đán" ba năm, dù sao cũng không phải rời bỏ quê nhà, đợi tóc mọc dài ra thì cũng xấp xỉ đến lúc tự do. Ba người vội vàng dập đầu cảm kích, thấy đây đã là sự khoan dung cực lớn rồi.

Thương cổ Bào cũng tương tự, hắn bị luận đồng thời tội "vu cáo phản tọa" và "trá ngụy", bị phán "khôn vi thành đán" năm năm. Tên thương cổ này khi bị áp giải xuống khóc lóc thảm thiết, nói sớm biết như vậy đã không giúp bọn đình trưởng làm chứng sai.

Tóm lại, sau khi đọc xong bản tuyên án, đám người dưới công đường kẻ nhận tội, người kinh hãi.

Hắc Phu nhìn bộ dạng thảm hại của đám người này, cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Bây giờ y cảm thấy tội danh "vu cáo phản tọa" này quả thực rất hay. Kẻ nào vu cáo ngươi mà bị xác thực thì phải chịu hình phạt tương đương với tội danh đã vu cáo. Ví dụ người khác vu cáo ngươi giết người nhưng không có bằng chứng, cuối cùng thua kiện thì cứ đợi bị chặt đầu đi. Cho nên ở nước Tần, tuy tố cáo kẻ gian có thưởng nhưng trước khi kiện cáo ai cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Có điều luật này, Hắc Phu giống như được mặc một chiếc "giáp phản damage", sau khi thắng kiện, mọi tội trách đều phản bật lại đầu những kẻ vu cáo. Vậy nên sáu người kia, dù hình phạt không hoàn toàn giống nhau, nhưng đều phải chịu cảnh cạo đầu, tù tội.

Thế nào là tự làm tự chịu? Thế nào là mua dây buộc mình? Thế nào là kẻ hại người cuối cùng sẽ hại mình?

Chính là đây!

Nhưng cảm giác hả hê này nhanh chóng bị thực tế tàn khốc làm nhạt bớt.

Hắc Phu lúc chặn đường kêu oan thực sự không ngờ những người này lại bị phạt nặng đến thế. Sự lạnh lùng vô tình của Hỉ khiến y một lần nữa nhận thức được sự nghiêm khắc của Tần luật.

Đây chính là hậu quả của việc giẫm lên vạch đỏ. Bất kể trước đó bao nhiêu năm tận tụy, cẩn trọng, chỉ một phút sơ sẩy vi phạm pháp luật là cả đời này coi như hủy hoại hoàn toàn. Tần luật quy định không được bổ nhiệm người từng phạm tội làm quan. Đình trưởng Hồ Dương kia tuy cậy tước vị mà giảm được chút hình phạt, nhưng đời này coi như cơ bản không còn duyên với quan trường nữa.

Trong lúc Hắc Phu còn đang bùi ngùi, Hỉ lại gọi y và Quý Anh tiến lên. Hai người vội vàng bước ra.

Hỉ gấp bản tuyên án lại, nhận lấy một cuộn thẻ trúc khác từ tay lệnh lại, thản nhiên nói: "Bản quan đã xử phạt xong, giờ đến lúc nói chuyện thưởng công."

Vừa nghe lời này, Hắc Phu và Quý Anh liền nhìn nhau, cả hai đều thấy được niềm vui sướng trong mắt đối phương!

Kiện cáo mấy ngày nay, cuối cùng cũng chờ được tới khắc này!

Lại nghe Hỉ nói: "Sĩ ngũ Hắc Phu bắt được đạo tặc giết người nước Tần tên Phan, cùng với một tên đạo tặc nước Sở, đáng được thưởng kim 9 lạng. Quý Anh bắt được một tên đạo tặc nước Sở, đáng được thưởng kim 2 lượng."

Quý Anh vừa nghe đã thấy không đúng, vội vàng hỏi: "Thượng lại, chẳng phải cứ bắt sống một tên tặc nhân thì được thưởng 14 kim sao?"

"Không phải." Hỉ lắc đầu nói: "Luật lệnh nói rằng bắt được một tên quần đạo thì thưởng kim 14 lạng là không sai. Nhưng đám người Phan không đủ năm người, không cấu thành tội quần đạo, việc này trước đó đã nói rồi. Luật lệnh lại quy định, bắt được một tên đạo tặc giết người trong nước thì thưởng 7 kim. Còn như đạo tặc ngoại quốc, bất luận sống chết, chỉ thưởng 2 kim ..."

"Hóa ra là thế!" Hắc Phu bừng tỉnh. xem ra Tần luật không chỉ tinh vi trong trừng phạt mà còn chi li tính toán trong ban thưởng, quả nhiên tiền thưởng không dễ lấy như vậy. Hơn nữa ý tứ chẳng phải là, người nước ngoài không đáng giá sao.

Chỉ là như vậy thì phần thưởng của họ vô hình trung đã giảm đi rất nhiều. Hắc Phu không khỏi thấy xót, cái đám đạo tặc này chết tiệt này, tại sao lại chỉ có đúng bốn tên?

Điều Hắc Phu không biết là tội quần đạo chỉ tính người Tần, cho dù là 10 người Sở cùng 4 người Tần đi ăn cướp thì cũng không cấu thành tội quần đạo...

Lúc này, Hỉ lại hỏi: "Các ngươi còn có nghi vấn gì không?"

"Tiểu nhân có!"

Chưa đợi Hắc Phu, Quý Anh kịp đáp lời, dưới công đường đã vang lên một tiếng quát lớn. Tên đạo tặc râu quai nón Phan vốn đã nhận tội liền gượng dậy từ dưới đất, vác cái gông trên cổ mà kháng nghị: "Đã nói rõ là tiểu nhân đáng giá 14 kim, sao giờ lại giảm đi một nửa rồi!"

Chuyện này khiến người ta dở khóc dở cười. Hắc Phu bất lực nhìn Phan, còn Hỉ thì đã quá quen với loại phạm nhân này, vẫy tay một cái, ngục lại liền áp giải tên Phan đang la hét ra ngoài. Chờ đợi hắn là chuyến áp giải về quê thị chúng, xử tử tàn khốc.

Mãi đến khi bị kéo đi rất xa, tiếng của Phan vẫn còn vang vọng trong huyện ngục: "Hắc Phu, ngươi đã hứa cho ta xem số kim đó mà! Đã nói là 14 kim! Ta không phục, không phục!"

Hắc Phu ngẩn người, kẻ sắp chết mà điều cuối cùng canh cánh trong lòng lại là chuyện này, thật không biết nên thương hại hay than thở nữa...

Tiếc thay, cho đến lúc chết, Phan cũng không được chạm tay vào tiền!

Tiếng ho khẽ của Hỉ khiến Hắc Phu sực tỉnh.

"Tiền thưởng của các ngươi, đợi ta tấu trình lên huyện lệnh, huyện thừa, ngay trong ngày hôm nay có thể lĩnh nhận. Tuy nhiên..." Hỉ nhìn Hắc Phu, vẻ đầy suy tư:

Trong luật lệnh có nói, phàm là thẩm tấn vụ án, phải nghe xong khẩu cung và ghi chép lại, cố gắng để người bị thẩm vấn tự động trần thuật. Dù biết rõ có lời nói dối cũng không được chất vấn ngay, mà phải ghi lại những điểm nghi vấn trước. Đợi đến khi đôi bên không còn gì để nói, pháp quan mới dựa theo các nghi vấn mà chất vấn từng điểm một.

Bao nhiêu năm nay, Hỉ đều xử án theo trình tự "nghe lời - chất vấn - giải từ" này.

Nhưng hôm nay lại có chút khác biệt. Tuy ông biết cung từ của đình trưởng Hồ Dương và thương cổ Bào có vấn đề rất lớn, nhưng ông không vạch trần ngay mà định đến cuối cùng mới bóc trần một thể. Ngờ đâu Hắc Phu lại dùng những câu chất vấn linh hoạt khiến bọn họ tự lộ sơ hở, làm ông đỡ tốn công sức...

Nếu Hắc Phu là một đệ tử từng tu tập luật pháp trong "học thất", hoặc là quan lại làm công tác thẩm vấn nhiều năm thì Hỉ đã không kinh ngạc. Đằng này Hắc Phu chỉ là một sĩ ngũ biết vài mặt chữ, trong nhà cũng không có người làm quan, điều này khiến ông cảm thấy rất lạ lùng.

Thụ tử này là một nhân tài có thể đào tạo đây, nếu y xuất thân từ gia đình quan lại, ta đã muốn cho y vào học thất học luật rồi.

(*) Có một vấn đề, kim và hoàng kim kỳ thực là khác nhau, nên mình không dịch là vàng mà để nguyên, chỗ này mình cần tra cứu nói rõ sau.