Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trần bách tướng sai tên huyện tốt bên cạnh đưa hai người Hắc Phu đến chỗ ở của canh tốt. Trên đường đi, Quý Anh không ngừng xuýt xoa, bảo suýt chút nữa là lần thứ hai bị đánh trong ngày, mà lại còn là hai mươi roi, may mà được cứu, không thì mông nở hoa rồi.
Hắc Phu thì có vẻ trầm ngâm, ngoài việc suy nghĩ chuyện vừa rồi, y còn lẩm bẩm: "Hóa ra hình phạt quá hạn lao dịch còn không nặng bằng tội thấy chết không cứu. Chẳng phải nói bảo quá hạn là chém mà? Có phải có chỗ nào nhầm lẫn không? Hay là mình lại bị sách giáo khoa lịch sử lừa rồi..."
Chuyện này nhất thời y nghĩ không thông nên tạm gác lại. Lúc này, Quý Anh đã phát huy sở trường nói nhiều, bắt đầu làm quen với tên huyện tốt dẫn đường.
Hóa ra tên huyện tốt đó cũng là người hương Huân Thủy, tên là "Chiếu". Gọi là huyện tốt nhưng thực ra ngoài cây qua cầm trong tay và bộ giáp trên người, hắn chẳng khác gì bọn Hắc Phu. Vì là đồng hương nên đi được vài bước, Chiếu đã dùng phương ngôn hương Huân Thủy trò chuyện với Quý Anh, đi được nửa đường hai người đã khá thân thiết.
Hắc Phu nhìn thấy vậy thầm khen, tên Quý Anh này quả có chút bản lĩnh giao tế. y liền kéo Quý Anh lại, nói nhỏ vài câu, Quý Anh gật đầu hiểu ý.
"Chiếu huynh." Sắp đến chỗ ở của canh tốt, Quý Anh đột ngột hỏi: "Trần bách tướng và Tân bách tướng có phải là không hòa thuận không?"
Chiếu không kỵ húy gì, thoải mái nói: "Các người lúc nãy không thấy sao, rõ rành rành ra đấy! Tân bách tướng vốn là công sĩ, đi theo huyện tả úy chinh chiến sa trường, chém đầu lập công mà từ từ thăng lên. Còn Trần bách tướng thì kế thừa tước vị của cha, vừa trưởng thành đã làm bất canh, lại xuất thân là đệ tử học thất, được huyện hữu úy đề bạt, trực tiếp vào quân làm lại. Hai người họ từ ngày đầu làm việc chung đã không ngồi chung được một chỗ rồi, chuyện tương tự bọn ta thấy nhiều lắm."
Hắc Phu nghe xong thầm gật đầu, bảo sao Trần bách tướng nói về luật lệ vanh vách như vậy, hóa ra là xuất thân từ "Học thất", cũng chính là lớp đào tạo cán bộ của nước Tần.
Vậy xem ra, hắn cứu mình là để làm Tân bách tướng khó chịu à? Nhưng như vậy thì thật thà quá. Nếu là mình, nhất định sẽ đứng bên cạnh xem một lúc, đợi roi đánh xuống người rồi mới ra mặt ngăn cản. Như vậy vừa có thể đàn hặc Tân bách tướng dùng hình phạt bừa bãi, dù không cách chức được cũng khiến đối phương bị phạt tiền. Ngoài ra khiến hai người bọn họ thêm hận Tân bách tướng mà mang ơn Trần bách tướng, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn...
Hắc Phu vừa nghĩ tới đó chợt cảm thấy, so với những người chất phác thời đại này, người hiện đại thật là bụng dạ đen tối. Tất nhiên, những kẻ kiệt xuất như Triệu Cao, Lý Tư thì y không dám so bì.
Lại nghe Quý Anh hỏi tiếp: "Vậy Huyện hữu úy và Huyện tả úy có phải cũng không hợp nhau không!?"
Chiếu nghe vậy giật mình, vội vàng phủ nhận:"Cái này ta không có nói đâu đấy, hai vị huyện úy ngày thường trông vẫn hòa thuận lắm..."
Sau đó hắn có chút nghi thần nghi quỷ nhìn quanh quất, chỉ có một đội huyện tốt cầm binh khí tuần tra đi qua từ xa. Đợi họ đi xa rồi, hắn mới hạ thấp giọng nói: "Nhưng hiện giờ mệnh lệnh của hai vị huyện úy thường gửi riêng cho bách tướng thuộc quyền, giữa họ chẳng thèm thông báo cho nhau lấy một tiếng, chỉ khổ cho đám tiểu tốt bọn ta, chẳng biết cuối cùng phải nghe ai..."
Hắc Phu nghe đến đây thì hiểu ra, hai vị lãnh đạo cục công an huyện An Lục này e là cũng không hòa thuận.
Y đã đoán được Trần bách tướng cứu hai người họ tuyệt đối không phải vì chấp pháp công chính như Hỉ đại phu, mà là có mục đích riêng, đó là làm cho Tân bách tướng khó chịu, đồng thời khiến "tráng sĩ" vừa nổi danh trong huyện như Hắc Phu phải mang ơn.
Tìm hiểu sâu xa hơn, việc này còn liên quan đến những cuộc đấu đá ngấm ngầm giữa hai vị huyện úy An Lục!
Ài, xem ra không chỉ dư chấn của vụ án đình trưởng Hồ Dương chưa kết thúc, mà y còn vô tình bị cuốn vào một cuộc "đấu tranh chính trị" rắc rối hơn...
Dù phó cục trưởng công an không tính là quan lớn, nhưng cũng là nhân vật quyền lực thứ tư của huyện An Lục, chỉ cần cử động ngón tay là có thể khiến Hắc Phu khốn đốn. Cho dù vị Huyện tả úy kia vì ngại dư luận và luật pháp mà không tiện đích thân đối phó với y, thì cũng có thể để Tân bách tướng kiếm cớ làm khó dễ Hắc Phu.
Xem ra một tháng lao dịch này còn gian nan hơn mình tưởng. Hắc Phu bất lực lắc đầu, thầm than số phận mình lận đận, vừa thắng kiện đã lại rước thêm phiền phức.
Lúc này trời bỗng đổ mưa phùn lất phất. Chiếu lẩm bẩm một câu xúi quẩy rồi dừng bước, chỉ vào dãy nhà thấp bé cũ nát phía trước, bảo họ: "Chỗ ở của canh tốt đến rồi! Các người tự đi qua đi, chính là căn ngoài cùng bên trái đó!"
Nói xong liền chạy ù đi mất.
"Bọn ta cả tháng sau này đều ở đây sao?" Dừng chân trước căn ngoài cùng bên trái của dãy nhà tranh, Hắc Phu nhíu mày:
Đây rõ là một dãy ốc xá đã dựng từ lâu, tường đắp bằng đất nhưng không ít tấm chỗ đã nứt nẻ, lồi lõm mấp mô. Cánh cửa gỗ cũng cũ nát lắm rồi, thậm chí có một cái lỗ thủng to bằng nắm đấm. Trên mái nhà, những lớp cỏ tranh vốn được xà gỗ và đất sét đè lên đang bị gió thổi tung, khiến người ta lo lắng chúng sẽ bị cuốn đi bất cứ lúc nào, mà cũng chẳng biết bên trong có dột hay không...
Tóm lại, nó chẳng khác gì mấy cái lán trại công trường mà Hắc Phu từng thấy ở kiếp trước, chỉ đủ để dung thân. Điểm duy nhất trông được mắt là nền đất bên ngoài được dọn dẹp sạch bong, một ngọn cỏ dại cũng chẳng còn.
Tệ hơn nhà mình ở quê nữa, Hắc Phu nhìn mà không muốn vào.
Quý Anh thì đã sớm quen, dù sao hắn cũng đã đi canh dịch hai lần rồi, bèn tự giễu: "Ta bắt đầu thấy nhớ chỗ ở trong huyện ngục rồi đấy, ít ra ở đó không lùa gió hắt mưa, cũng chẳng phải huấn luyện hay làm việc."
Nói xong, hắn đẩy cửa thay Hắc Phu, trêu chọc: "Công sĩ mời vào trước."
"Sĩ ngũ ngoan lắm, còn biết tôn ti." Hắc Phu cũng chỉ đành cùng hắn tìm vui trong khổ, bất lực khom người bước vào, vì cái cửa này cao chưa đầy bảy thước:
(*) Trích nguyên nhân làm phản Trần Thắng, Ngô Quảng: “ Tháng bảy, năm thứ nhất đời Nhị Thế (209 TCN), có 900 người bình dân các làng được đưa đi đồn thú ở Ngư Dương (漁陽 - nay thuộc Bắc Kinh), đóng lại ở làng Đại Trạch. Trần Thắng thuộc vào danh sách phải đi và làm đồn trưởng. Gặp mưa to, đường bị nghẽn, mọi người tính biết đã quá kỳ hạn. Theo Tần luật, nếu những người đi lính thú quá kỳ hạn thì đều bị chém.”
Nhưng theo ghi chép thẻ trúc Vân Mông lại mâu thuẫn, chính là điều chương này nói tới.