Tần Lại

Chương 36. Thập trưởng Hắc Phu. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ngươi … ngươi … " Mấy này rõ ràng là đang chọc vào nỗi đau của Tân bách tướng. Hắn lập tức nổi trận lôi đình, mặt đỏ như gà chọi, hận không thể xông vào xé xác tên thứ dân thấp kém này, nhưng lại không tìm được lý do để trách phạt Hắc Phu, chỉ đành quát: "Cho dù phân biệt được trái phải, thì những việc đi dừng tách hợp, ngươi cũng có thể thuần thục dạy bảo mọi người trong thập sao?"

"Báo Tân bách tướng, những điều trên, người cha quá cố khi còn ở nhà đã từng dạy bảo tiểu nhân. Ông ấy đã nhiều lần đi phục dịch, còn từng ra trận tác chiến, làm ngũ trưởng..." Hắc Phu đảo mắt một cái, lại lôi cha hờ đã khuất ra làm bình phong, đem tất cả những gì mình biết đổ hết lên đầu ông: "Hơn nữa, dù có chỗ nào chưa thạo, trong thập của tiểu nhân cũng có một lão tốt có thể hỗ trợ."

Y chỉ tay về phía lão Triều Bá đang đứng xem kịch. Triều Bá sợ tới mức vội vàng bước ra khỏi hàng quỳ lạy, chòm râu dê run rẩy, mà tim hắn cũng đập loạn xạ.

Trần bách tướng gật gù, giọng điệu kiểu xem trò hay: "Nếu đã vậy, để Hắc Phu làm thập trưởng Quý Thập cũng không có gì không được. Tân bách tướng thấy sao?"

Tân bách tướng sầm mặt nói: "Huấn luyện canh tốt vốn là chức trách của Trần bách tướng, ta có tư cách gì mà xía vào? Chỉ là Trần bách tướng khi bổ nhiệm ngườinên cân nhắc cho kỹ. Sau một tuần (mười ngày) huấn luyện, hai vị huyện úy sẽ đích thân tới giáo trường thị sát, cho các thập tiến hành thi đấu, khảo hạch trật tự hàng ngũ, bình chọn hơn kém."

"Đến lúc đó, nếu Quý Thập này bị xếp hạng hạng chót, Trần bách tướng đừng quên ngày hôm nay chính ngươi đã nhất quyết để Hắc Phu làm thập trưởng! Lúc đó trước mặt huyện hữu úy, e là sẽ khó coi lắm đấy!"

Tương tự như các loại khảo hạch thành tích của các doanh nghiệp đời sau, nước Tần cũng cực kỳ ưa chuộng trò khảo hạch.

Ví dụ như khi kết thúc một năm, lao tích của quan lại quận huyện phải được đối chiếu khảo hạch, kẻ ưu tú thì thăng chức, kẻ kém cỏi thì bị giáng cấp.

Ngay cả cấp hương, lý, vào tháng tư, tháng bảy, tháng mười và tháng giêng hàng năm đều phải tổ chức đại hội bình chọn trâu cày. Dựa vào độ béo khỏe, sức lực của trâu do các lý nuôi mà bình chọn ra "Tối" (ưu tú) và "Điện" (kém cỏi). Ưu tú thì khen thưởng, kém cỏi thì trừng phạt.

Đừng tưởng không tốt không xấu là sẽ yên chuyện. Quan lại ở hương lý còn đi đo vòng eo của trâu xem có bị gầy đi so với năm ngoái không. Nếu có, người nuôi trâu cũng bị phạt. Giả sử mấy ngày đó con trâu nhà ngươi chẳng may rơi vào lưới tình mà bỏ ăn bỏ uống, thì cứ chờ mà gặp xui xẻo đi.

Tóm lại, khảo hạch là một phương thức bình chọn mà nước Tần rất ưu tiên. Không có so sánh thì sao có tính tích cực trong cạnh tranh? Không có động lực cạnh tranh, Đại Tần làm sao thống nhất thiên hạ? Đến con trâu còn phải dắt ra so, huống chi là con người. Việc huấn luyện canh tốt này đương nhiên cũng có khảo hạch, gọi là "Tuần nhật đại tỷ".

So cái gì? Đương nhiên là so xem đội hình của ai chỉnh tề, tiến thoái có trật tự hơn!

"Chuyện này..." Thế nên khi nghe Tân bách tướng nhắc đến việc này, Trần bách tướng cũng lộ ra một tia do dự:

Hắc Phu nhìn ra sự lưỡng lự của hắn, thầm nghĩ người này cũng thật nhát chết, có thế mà đã bị dọa, bèn nói tiếp: "Xin hai vị bách tướng yên tâm, Hắc Phu tuyệt đối không để Quý Thập phải xếp hạng tối đâu."

"Nếu xếp hạng tối, đương nhiên sẽ phạt ngươi hai giáp! Chút tiền thưởng ngươi nhận được từ quan tự, e là còn không đủ nộp phạt đâu!" Tân bách tướng lại được dịp dọa dẫm:

Hắn vốn muốn để Hắc Phu biết khó mà lui, bọn thứ dân dọa phạt tiền là rúm rõ rồi. Ngờ đâu Hắc Phu lại ngẩng đầu lên, tràn đầy tự tin nói: "Tiểu nhân vẫn chưa nói hết lời. Trong kỳ đại tỷ mười ngày tới, tôi không những không để Quý Thập xếp hạng điện, mà còn phải khiến Quý Thập trở thành tối, đứng vị trí thứ nhất!"

Người xung quanh sững sờ không nói lên lời. Một hồi lâu sau, vẫn là tiếng cười của Tân bách tướng vang vọng trên giáo trường.

"Ha ha ha ha! Tên công sĩ ngươi thật biết nói đùa. Nếu Quý Thập có thể đoạt vị trí đầu, ta sẽ ở ngay giáo trường này làm cự dược ba trăm cái, khúc dũng ba trăm cái!" Tân bách tướng cười phá lên:

"Giao ước như thế."

Tân bách tướng chỉ nói đùa, nhưng Hắc Phu lại coi là thật, chắp tay nói với hắn: "Nếu Quý Thập không thể đoạt vị trí đầu, tiểu nhân sẽ chạy quanh huyện thành An Lục, vừa cự dược vừa khúc dũng một vòng!"

“Được, được, chính ngươi tự nói ra đấy nhé, bán tướng hạ mình đánh cược với ngươi một phen, tất cả mọi người ở đây làm chứng.” Tân bách tướng không để cho Trần bách tướng kịp can thiệp đã nói thật lớn để xác lập việc này:

Nói xong liền xoay người bỏ đi luôn, làm chuyện này coi như định đoạt như thế.

"Hắc Phu huynh đệ, ngươi thực sự có nắm chắc sẽ giành hạng nhất trong kỳ đại tỷ mười ngày tới không?"

Đến giờ "thực thời", tức là thời gian ăn sáng, các thập ngồi tại khu vực của mình, ăn cơm kê do huyện tốt phát. Quý Anh bê bát đất của mình ngồi xuống cạnh Hắc Phu, nêu ra nghi vấn của mình.

"Có." Hắc Phu trả lời ngắn gọn, tập trung sự chú ý vào phần cơm thô trong bát. Tuy thứ này khó nuốt, nhưng y biết những ngày tới khối lượng vận động sẽ rất lớn, y phải hấp thụ từng hạt thức ăn, không thể bỏ phí.

"Nhưng ngươi chỉ là lần đầu phục dịch mà, làm sao tranh được với lão tốt ở các thập khác chứ..." Quý Anh và qua loa những hạt gạo kê trong bát, có chút băn khoăn. Nếu là đánh nhau, hắn tin vào năng lực của Hắc Phu, nhưng việc này liên quan đến cả thập mà.

"Tháng trước ở Vân Mộng Trạch, đình Hồ Dương, ta cũng là lần đầu tiên trong đời gặp cướp, hôm qua ở huyện ngục, ta cũng là lần đầu tiên cùng người ta đối chất trước công đường..." Hắc Phu đặt hai que gỗ nhỏ dùng làm đũa xuống, nhìn Quý Anh nói: "Chẳng lẽ ngươi không tin ta?"

"Ta đương nhiên tin!" Quý Anh nói ngay không chút suy nghĩ:

"Vậy thì đừng nghi ngờ nữa, cứ nghe lời ta. Sẵn tiện..." Hắc Phu hất hàm về phía những bào trạch đang im lặng bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Giúp ta thuyết phục họ!"