Tần Lại

Chương 4. Tước vị khó có.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đến khi Hắc Phu dùng xong canh nóng và cơm khô thì đêm đã khuya. Lão xá nhân quên không thêm củi vào lò sưởi trong nhà lớn, lửa nhanh chóng tắt ngấm, xung quanh càng lúc càng lạnh. Đám sĩ ngũ chỉ còn cách co ro nép vào nhau để sưởi ấm.

Những người khác đã quá quen với đãi ngộ này, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, tiếng ngáy vang lên khắp phòng. Nhưng Hắc Phu thì trằn trọc không sao ngủ được, y vẫn đang suy tính cho tương lai.

Người chia ba bảy loại, từ xưa đã thế.

Trong bóng tối, nhớ lại những chuyện trải qua mấy ngày qua, Hắc Phu siết chặt nắm đấm, thầm hạ quyết tâm. Ta hiểu rồi, nếu muốn sống tốt ở nước Tần, nếu muốn thoát khỏi vận mệnh phơi xác ngoài đồng, con đường duy nhất hiện tại chính là có được tước vị!

Theo Hắc Phu biết, sau cuộc biến pháp của Thương Ưởng, nước Tần chia tước vị thành 20 cấp, từ cấp thấp nhất là công sĩ, thượng tạo, cho đến cấp cao nhất là quan nội hầu, triệt hầu.

Theo quy định của Tần luật, có được tước vị là có thể được ban cấp ruộng đất, nhà ở cùng nô lệ bộc tòng hầu hạ. Mỗi khi thăng một cấp, đãi ngộ cũng theo đó mà nước lên thuyền lên, có thể từ một kẻ nghèo hèn không có đất cắm dùi lắc mình thành tiểu địa chủ, đại địa chủ, hay thậm chí là quân hầu sở hữu đất phong của riêng mình!

Tước vị càng cao, chức vụ đảm nhiệm cũng càng cao.

Hắc Phu đoán, trong lịch sử, huynh đệ Hắc Phu sở dĩ chiến tử là vì chỉ đảm nhiệm vai trò binh tốt xung phong hãm trận.

Nhưng nếu khi bị trưng triệu mà y đã có tước vị, làm một quân quan, có thuộc hạ của riêng mình, thì cũng tương đương với việc nắm giữ tính mạng trong lòng bàn tay. Chỉ cần cẩn trọng, nhất định sẽ có cơ hội sống sót!

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng hiện tại Hắc Phu chỉ là một sĩ ngũ cấp 0, đừng nói đến những thứ như đại phu, quan đại phu, ngay cả một cấp công sĩ cấp 1 cũng chẳng dễ gì mà giành được.

Ở nước Tần, muốn có tước vị đại khái có mấy con đường sau, nhanh nhất chính là chém đầu lập công trên chiến trường!

Tần luật quy định: "Chém một thủ cấp, thăng tước một cấp." Tước vị "công sĩ" mà đại ca Trung kế thừa chính là do người cha quá cố đã trải qua vô số lần chém giết trên chiến trường, khó khăn lắm mới chém được một thủ cấp đổi lấy. Cái giá phải trả là ông mang đầy thương tích trên mình, sau khi trở về được vài năm thì qua đời...

Ngoài ra tước vị còn có thể tích lũy nhờ chăm chỉ canh tác, tố giác tội phạm, bắt trộm cướp, hoặc làm tiểu lại tích lũy công lao. Vấn đề là việc nông tang nếu không mất dăm ba năm thì chẳng thấy được hiệu quả, tố giác và bắt trộm thì là chuyện có thể gặp mà không thể cầu, còn làm tiểu lại...

Hiện tHắc Phu chỉ là một thanh niên mới lớn, lại không có cửa lập công, ai sẽ bổ nhiệm y làm lại? Đến như Hán Cao Tổ Lưu Bang sở dĩ có thể làm đình trưởng triều Tần cũng là nhờ danh tiếng để lại từ thời trẻ làm du hiệp trong hương, những thứ này Hắc Phu mới chân ướt chân ráo hoàn toàn không có.

Đầu óc hỗn loạn, giống như trận mưa dữ dội bên ngoài đang vỗ bôm bốp vào lớp ngói, khách xá tựa như một lá thuyền cô độc trôi nổi trong sóng dữ của Vân Mộng Trạch.

Hắc Phu cảm thấy bản thân mình cũng là một con thuyền nhỏ trong thời đại biến chuyển lớn này, bị cuốn vào dòng nước. Dẫu biết rõ đại thế Tần Vương quét sạch lục quốc, thống nhất thiên hạ, nhưng lại bị cản trở bởi xuất thân, nhất thời chẳng tìm ra cách nào để dấn thân vào...

Cứ như vậy, mơ mơ hồ hồ ngủ một giấc, sáng hôm sau Hắc Phu dậy từ rất sớm, không nghe thấy tiếng mưa ồn ào nữa. Vừa đẩy cửa ra, cơn mưa bên ngoài đã tạnh, không khí ướt sượt, trời càng thêm lạnh giá, y mở cửa quá nhanh nên hắt hơi vài cái liền.

Trong sân không hề bị đọng nước, cỗ xe ngựa của vị đại phu kia vẫn đang đỗ ở đó, xe sơn màu đen đỏ đan xen rất đẹp đẽ, một con ngựa trắng và một con ngựa đen đã được thắng dây cương, sẵn sàng khởi hành. Thật đáng thương cho y phải đi bộ suốt quãng đường tới huyện thành, sợ là đôi chân sẽ sưng rộp hết lên.

Dùng tay nước nhỏ từ hiên nhà lau mặt xong, Hắc Phu rời khỏi khách xá. Ở cửa đã có một người đang đợi, chính là Quý Anh đêm qua đã kể chuyện "Kinh Kha hành thích Tần vương". Thật trùng hợp, hắn nói mình là sĩ ngũ hương Huân Thủy, cũng đang trên đường tới huyện phục dịch.

Không đợi Hắc Phu nói gì, Quý Anh đã vô cùng nhiệt tình rủ đi cùng: "Đến huyện thành còn hơn nửa ngày đường, chi bằng cùng đồng hành để có người chiếu cố lẫn nhau."

“Được.”

Hắc Phu nghĩ cũng phải, hai người cùng đi phục dịch coi như là bào trạch rồi, một tháng tới còn phải sớm tối bên nhau, thế là y cùng Kế Anh kết bạn khởi hành.

Địa thế huyện An Lục này phía nam thấp phía bắc cao. Phía nam là Vân Mộng Trạch, phẳng lặng màu mỡ, miền trung có Huân Thủy chảy qua đổ vào Vân Mộng Trạch, có bình nguyên thung lũng, gọi là hương Huân Thủy. Phía bắc là vùng gò đồi, núi non nhấp nhô, cũng là nơi đặt huyện thành. Hai người Hắc Phu men theo con đường bên bờ Vân Mộng Trạch thong thả đi về phía bắc.

Sau một đêm mưa rào, đầm lớn Vân Mộng đã khôi phục sự yên bình. Đàn cá nhảy lên khỏi mặt nước, cò trắng thong dong dạo bước trên bãi cạn, khung cảnh thiên niên thanh bình.

Quý Anh là sĩ ngũ bản địa nên rất thông thạo vùng này, cộng thêm hắn là tên lắm mồm, cứ thao thao bất tuyệt giới thiệu phong cảnh dọc đường cho Hắc Phu:"Hắc Phu, ngươi có biết không, huyện An Lục này, thậm chí cả Nam Quận này, hơn năm mươi năm trước vẫn là đất của nước Sở đấy."

"Tất nhiên là biết."

Hắc Phu gật đầu. Nam Quận chính là tỉnh Hồ Bắc sau này, cũng từng là vùng trung tâm của nước Sở, trị sở Giang Lăng chính là kinh đô Dĩnh Thành của Sở. Mấy chục năm trước, đại tướng Bạch Khởi của nước Tần phạt Sở, trận Yên Dĩnh dìm chết hơn mười vạn người Sở, đánh cho quân Sở tan tác. Sở Khoảnh Tương Vương đành bỏ quốc đô chạy về phương đông, sau đó mới có chuyện Khuất Nguyên uất hận gieo mình xuống sông. Tính ra, ba đời trước, tổ tiên Hắc Phu cũng là người Sở, đến nay giọng nói giọng Sở vẫn chưa đổi.

"Vậy ngươi càng nên biết, một dải Vân Mộng Trạch này vốn là bãi săn của Sở Vương. Tổ phụ ta từng kể về cảnh tượng Sở Vương đi săn năm đó, nghe nói là xe ngựa hàng nghìn chiếc, cờ xí rợp trời, hổ bị đuổi chạy khắp nơi, chỉ cần nhấc tay giương cung là bắn chết được một con hươu..."

Nói xong Quý Anh lại liếm môi. suốt quãng đường trò chuyện, Hắc Phu đã nắm rõ tính tình của người bạn cùng trang lứa này: lắm lời, có chút thông minh vặt, lại hơi tham ăn. Y liền trêu hắn: "Chẳng lẽ lại thèm thịt rồi à?"

"Ai mà không thèm?" Quý Anh hỏi ngược lại, vỗ vỗ vào cái bụng gầy đét, thở dài nói: "Tiếc là gần đây Vân Mộng Trạch cạn đi nhiều, dã thú di cư đi nơi khác hết rồi. Ngay cả những đầm nhỏ gần đường có thể đánh cá, giờ cũng chẳng ai dám tới."